Chương 219

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 219

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tuế Tuế, tối nay…” Từ Du Trật nhặt nhúm tóc của Từ Hành Anh chọc vào ngực cô.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Hành Anh nhăn lại, cô vặn vẹo e0, “Ngứa… Chồng.”
Con ngươi Từ Du Trật tối sầm, tay lôi kéo, bộ đồ ngủ trượt thẳng xuống e0 cô.
“Hừ… Chồng… Nhẹ chút… A.”
Từ Hành Anh nhìn Từ Du Trật cũng vùi đầu vào vú uống nữa.
“Từ Du Trật, không nên uống nữa, đợi lát nữa cục cưng thật sự không ăn đủ được ”
Từ Hành Anh có chút xấu hổ, người này luôn cắn chóp vú của cô.
Từ Du Trật cắn đầu núm vú của cô rồi mút thật ma͙nh một hơi, sau đó cô nhả núm vú ra, liếm liếm sữa ở khóe miệng, lại hôn nhẹ cô, đưa tay vói vào dưới váy ngủ, “Tuế Tuế, em cũng quá thiên vị.”
Từ Hành Anh thẹn thùng cắn môi, liếc mắt không hề uy lực mà trừng anh, mỗi lần cô cho con bú sửa, anh đều phải phá hư.
“Chú nhỏ, Từ Hành Anh em có được không, buổi tối lại…” Từ Hành Anh hôn nhẹ lên tai anh, nhỏ giọng cùng anh thươռg lượng.
Từ Du Trật nhìn dưới váy cô, “Em muốn thế nào thì là thế đó?”
Từ Hành Anh rầm rì lẩm bẩm, nhăn nhó, “Được.”
Từ Du Trật lúc này mới thỏa mãn đưa tay lui ra ngoài, ngón tay của lui ra ngoài đưa lên trước mặt cô liếm liếm ở tɾong miệng, “Tuế Tuế, đây chính là em nói.”
Sau khi Từ Hành Anh gật đầu lần nữa, anh mới cảm thấy mỹ mãn cảm thấy mỹ mãn đi công ty.
Buổi tối vừa đến, Từ Du Trật đã đưa Từ Hành Anh vào phòng ngủ và khóa cửa lại.
Từ Hành Anh vẫn còn hơi choáng váng khi bị anh đè xuống dưới thân, “Chú nhỏ, cục cưng…”
Từ Du Trật tặc lưỡi, mút cổ cô “Không ai quan tâm đến nó, không cần lo lắng lo lắng, lâu như vậy mà em không muốn anh sao? Hả?”
Từng món quần áo bị bàn tay to cởi ra, rơi trên mặt đất, Từ Hành Anh ôm cổ ghé vào lỗ tai anh nói nhỏ “Nhớ anh.”
Khi anh ôm cô đè ở trên của, tách hai ͼhân cô ra ngang hông anh thì đã ướt đẫm.
Sau hai lần kéo kéo, cô đã h0àn toàn khỏa thân.
“Oa… chú… chú lớn quá.”
Côn thịt để miệng huyệt, trượt lên trượt xuống nhưng không vào được, Từ Du Trật sờ sờ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, giọng nói đầy du͙c vọng, “Tuế Tuế, em yêu anh nhiều hơn hay yêu Từ An nhiều hơn?”
Từ Hành Anh cố gắng mở mắt ra nhìn anh, cố gắng chủ động nuốt côn thịt, kết quả anh luôn luôn không cho, không có biện pháp đành, dành phải khóc thút thít và nói “Em yêu anh, yêu anh nhiều hơn.”
Phốc.
“Hừm… ừm.”
Hai người đồng thời thỏa mãn thở ra một hơi, đã lâu không làm, cũng không cần màn dạo đầu nhiều, mà đã ướt đẫm không chịu nổi.
Bị nụ hôn của anh làm cho bối rối, đầu óc cô

Bình luận (0)

Để lại bình luận