Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đầu gối con hơi đau.” Cô nhào vào lòng ngực ông, mày hơi chau, đôi mắt đầy nước, khuôn mặt động lòng người, cánh môi khẽ run nhè nhẹ như quả dâu tây đang mời gọi người đến hái. Ông đẩy cô vào tường, hung hăng ngắt lấy quả dâu tây mọng nước kia.
“Đừng… Ưm…” Cha Chu quá mãnh liệt làm trái tim cô sung sướng không thôi. Cô chính là thích đàn ông thô bạo như vậy!
Đôi môi mềm như liều thuốc kích thích, ông quên sạch mọi thứ xung quanh.
Ông lao vào cô như dã thú tới mùa động dục, cơ khát liếm mút, không một kỹ xảo, chỉ dựa vào bản năng mà chà đạp cánh môi ngọt ngào, tham lam gặm cắn, muốn nuốt cô vào bụng.
Trương Tiểu Phúc rùng mình, khoái cảm đánh úp khiến hai chân muốn nhũn ra, hai tay cầm lòng không đậu ôm lấy cổ ông.
Hơi thở đàn ông thuần tuý vây quanh, hô hấp như bị ông cướp mất, vách tường lạnh băng trên lưng cũng không đủ dập tắt ngọn lửa dục vọng.
“Cái miệng con thật ngọt. Chỗ này lại lớn, sờ thoải mái nhất.” Cha Chu bận rộn chơi đùa hai quả mật đào, miệng cũng không ở không, hai mắt bị tình dục thêu đốt, thở hổn hển.
“Ưm…” Cô hàm hồ phát ra âm thanh trong ngực ông. Đầu lưỡi nhiệt tình liếm, điên cuồng hút cái lưỡi thơm tho của cô. Hai người môi lưỡi triền miên, cảm giác lạ lẫm truyền lên từ lòng bàn chân, tê dại đến mức cô đứng không vững. Hai hai khối tuyết trắng không những bị chà đạp đến phát đau mà còn bị nhuộm thành màu hồng phấn.
Thanh âm rên rỉ yêu kiều, dục vọng trong ông mãnh liệt trào dâng. Bàn tay di chuyển xuống vùng đất lầy lội, vừa lúc ngón tay ông muốn đâm vào thì nghe tiếng gọi bên ngoài: “Ba, em dâu, hai người về rồi à?”
Nghe tiếng bước chân sắp tới gần, cha Chu cả kinh, nghe ra tiếng của Chu Quý, ông tỉnh cơn dục vọng, nhìn mặt con dâu đỏ bừng, nhanh chóng vọt ra ngoài.
“Ba đang làm gì vậy? Con gọi hoài không nghe ba trả lời?”
“À, ba đang quét dọn ban công nhà tắm.”
Âm thanh bên ngoài dần xa, Trương Tiểu Phúc thở phào nhẹ nhõm, mở cửa sổ cho gió thổi vào, mặc quần áo ra khỏi phòng tắm, ai ngờ bị Chu Quý chắn ở cửa.
“Em dâu, mới vừa rồi em với ba ở trong này làm gì?” Chu Quý ôm lấy cô không buông, vẻ mặt ái, nhìn môi cô hồng hồng, híp mắt nói: “Nếu anh không lên tiếng, em liền để cho ba khi dễ em hửm?”
Giờ thi Trương Tiểu Phúc mới biết vừa rồi là anh cố tình làm hỏng chuyện tốt của mình. Mặt cô ửng hồng lên, liếc anh một cái: “Anh nói bậy gì đó. Ba không có khi dễ em, anh mới là người khi dễ em. Anh còn nói bậy em sẽ không để ý đến anh nữa.”
Cô gỡ tay anh định đi ra, Chu Quý ôm cô từ phía sau, tay còn tại tái máy trên ngực cô, thở dốc: “Đừng… Đừng không để ý tới anh, là anh sai. Còn không phải do anh tư quá nhớ em sao.”
Anh cúi đầu mút vành tai cô, trong đầu lại suy nghĩ, anh vốn còn cố kỵ thằng út qua đời, không ngờ ông già còn không biết xấu hổ hơn, ban ngày ban mặt đã muốn đè em dâu trong phòng tắm. Nếu lúc nãy anh không lên tiếng thì chắc giờ họ đã hoà làm một rồi. Sớm biết anh đã chẳng thèm kiêng dè cái rắm, lãng phí hết bao nhiêu là thời gian.
Tuy hơi bất ngờ rằng người ba đàng hoàng của mình lại có thể làm ra những chuyện thế này, nhưng có thể lý giải, bọn họ toàn những người dàn ông sung mãn, tịch mịch, bỗng trong nhà xuất hiện một bóng hồng diễm lệ, nói không động lòng mới là lạ, quan trọng là ai lớn mật hơn thôi.

Chiều nay, trời đột ngột đổ mưa to, mấy người đang làm việc vội vàng về nhà, tuy sắc trời còn tính sớm nhưng mọi người đều lên lầu nghỉ ngơi, chỉ có Chu Quý mang chút tâm tư riêng bảo muốn giúp em dâu nấu cơm. Anh xuống bếp thì thấy cô đang mặc tạp dề chạy tới chạy lui.
Bình thường cô nấu cơm ở lầu hai, hôm nay bởi vì sét đánh cúp điện, đành phải xuống phòng bếp nấu cơm củi. Tuy đã nấu một vài lần nhưng cô vẫn chưa quen lắm, mới nhóm lửa mà mặt cô đã dính đầy tro. Đến khi bắt lửa, cô đến phòng chứa củi ôm thêm củi đặt vào thì bị xước.
Chu Quý vừa mới xuống lầu thì nghe tiếng kêu sợ hãi của cô, vội vàng vọt vào phòng chất củi: “Em dâu, sao thế?” Trương Tiểu Phúc hơi dẩu môi, duỗi bàn tay trắng nõn ra: “Chảy máu rồi.”
Chu Quý chỉ thấy ngón tay trỏ của cô hơi rướm máu, nhẹ nhàng thở ra, sau lại đau lòng. Bọn họ da dày thịt béo, làm việc bị thương cũng không có vấn đề gì, cô thì khác. Nhìn cô nước mắt lưng tròng, anh ngậm ngón tay cô vào miệng.
Mặt cô đỏ lên nhưng cũng không giãy giụa. Chu Quý tham liếm vài cái: “Vậy sẽ không chảy máu nữa.”
“Thứ này em đừng chạm vào. Đêm nay cơm anh nấu cho.” Nói xong anh rinh vài khúc củi to ra ngoài.
Cô không cự tuyệt. Cô ghét nấu ăn ở đây, khắp nơi đều bám khói bếp, sờ vào là dính tay. Cô ngồi xổm ở một bên nhìn Chu Quý cởi áo khoác, vén tay áo, rửa nồi vo gạo một cách linh hoạt.
“Anh tư cũng biết nấu cơm hả?” Cô tò mò hỏi. Chu Quý cười hắc hắc: “Đàn ông vùng quê này ai không biết nấu cơm. Tuy món anh nấu không tinh xảo như em dâu nhưng mùi vị chẳng kém đâu.”
Cô trang trí dĩa thức ăn rất đẹp, cả mâm cơm trình bày rất chỉnh chu. Đúng là ban đầu cả nhà không quen nhưng dần đà, họ cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.
Lửa trong lò cháy khá lớn, Chu Quý và cô cùng trò chuyện. Đôi mắt anh lại không đứng đắn dời xuống đùi cô. Cô ngồi khá gần bếp lửa, khuôn mặt đo đỏ, tròng mắt phản chiếu ngọn lửa.
“Sao anh lại nhìn em?” Trương Tiểu Phúc hơi cáu, trừng mắt.
“Bởi vì em dâu rất xinh đẹp.” Chu Quý luôn miệng cười, bất chợt anh đứng dậy đi bế cô lên. Trương Tiểu Phúc hoảng sợ kêu lên, phát hiện anh đang di chuyển đến bàn gỗ.
“Anh làm gì vậy?” Trương Tiểu Phúc trừng mắt nhìn anh. Tên gia hỏa này chắc không gan đến vậy đâu, cô nghĩ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận