Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mày tới số rồi, tao đánh gãy nát chân chó khốn kiếp của mày.” Thấy hắn bỏ chạy, Chu Siêu thịnh nộ chửi mấy tiếng. Thấy hắn chạy mất dáng, lúc này mới bỏ cán cuốc chạy đến bên cô: “Tiểu Phúc, hắn có làm gì em không?”
Trương Tiểu Phúc nhào thẳng vào ngực anh khóc rống lên, Chu Siêu thoáng do dự rồi bèn ôm lấy cô: “Đừng sợ, anh đánh thằng khốn đó chạy rồi, nó không dám bén mãn tới đây nữa đâu.”
“Anh cả… Em, em sợ quá!.” Cô run rẩy, hơi hơi ngẩng đầu, nước mắt giàn dụa. Anh ôm chặt cô vào lòng, an ủi: “Đừng sợ.”
Một lúc sau, Chu Siêu cúi đầu nhìn lại mới phát váy cô đã bị xé rách hết, cổ áo bung rộng làm bại lộ hai quả anh đào hồng hào. Anh định buông cô ra, không ngờ cô lại siết chặt lấy anh hơn.
“Anh cả… Em sợ lắm… Anh đừng đẩy em ra mà.” Cô rưng rưng lệ nhìn Chu Siêu. Anh mặc kệ tất cả, không cố kỵ gì nữa, ôm cô thật chặt.
“Anh Siêu.” Cô rút vào ngực anh, ủy khuất nói: “Em chỉ là một tiểu quả phụ từ vùng ngoài, Tư Niên không còn, về sau sẽ bị đám lưu manh trong thôn khi dễ phải không?”
“Đương nhiên không phải.” Chu Siêu căng thẳng.
“Anh…sau này anh Siêu sẽ bảo vệ em đúng không?” Được cô ôm chặt lấy, nửa người cởi trần của anh như ở trong lò lửa, mồ hôi tuôn như suối.
“Đương nhiên!” Anh nói chắc như đinh đóng cột.
Cô chớp mắt mấy cái, lắc đầu: “Em không tin, anh sẽ vì em mà đắc tội người trong thôn sao? Em chỉ là người ngoài, còn hắn ta lại là thân thích của trưởng thôn.”
“Trưởng thôn thì có thể ức hiếp em sao?” Thấy sắc mặt sợ hãi của cô, Chu Siêu càng ôm chặt hơn, vội vàng cam đoan: “Nếu nó dám động tới em, anh liền dánh chết nó!”
“Em không tin, đánh chết người sẽ phải ngồi tù… Anh Siêu đừng đùa nữa, em chỉ là người ngoài, không ruột không rà, anh đừng cho em là đồ ngốc.” Nói xong, cô ảm đạm cuối đầu xuống.
“Anh… anh nói thật! Dù em muốn cái mạng này anh cũng cho em.” Thấy cô không tin mình, Chu Siêu gấp đến độ mặt đỏ lên hết, sốt ruột hôn lên đôi môi nhỏ nhắn.
Trương Tiểu Phúc cả kinh, giãy dụa đẩy anh ra: “Anh Siêu cũng giống mấy tụi lưu manh kia, đều muốn khi dễ người ta.” Nói xong mắt đã đỏ ửng, lệ chực trào.
“Anh không phải muốn khi dễ em. Anh chỉ muốn…” Chu Siêu thấy cô muốn khóc, trong lòng hoảng hốt, ôm chặt lấy cô: “Anh đã xem đoạn phim kia, anh chỉ muốn… được biến thành Tư Niên.”
“Hứ, thì ra hôm đó anh đã xem, vậy mà còn gạt người ta, còn nói là không khi dễ em.” Cô đấm vào ngực anh cả cái, tựa như cô vợ nhỏ giận dỗi, anh thì thào gọi: “Tiểu Phúc.”
Nói xong, anh lại cúi đầu chiếm lấy môi cô, áp cô xuống lớp cỏ mềm mại, thô bạo mà vội vàng gặm nhấm đôi cánh hoa. Dục vọng trong anh chính thức khơi mào.
“Anh cả… Anh đừng như vậy mà…” Trương Tiểu Phúc khẽ đẩy vài cái, ngược lại càng khiến anh muốn cô nhiều hơn, hơi thở nặng nề phun trên mặt cô: “Tiểu Phúc, anh muốn được như thằng út “làm” em, Tiểu Phúc…”
Anh nói xong liền ngay lập tức cuối xuống chiếm đoạt môi cô, không cho cô cơ hội cự tuyệt, bàn tay tà ác cởi bỏ những mảnh váy nát tươm trên người cô.
“Tiểu Phúc, anh thích em!” Cô không có giãy dụa làm cho anh mừng rỡ như điên, đầu lưỡi mãnh liệt tiến vào miệng cô, tay nhanh chóng xé rách nội y đỏ thắm đang che đậy nơi thần bí.
“Anh Siêu… Anh còn muốn gạt em.” Trương Tiểu Phúc đỏ mặt, trong lòng vừa kích động vừa chờ mong. Làm trên đất hoang là thế này sao!
“Anh sao lại lừa em chứ.” Chu Siêu nói xong, vội vàng cởi quần đùi của mình, lều trại đang nhô cao bên trong quần lót màu đen kia làm cô miệng khô lưỡi khô.
“Em xem, nó rất thành thật.” Anh xé rách quần lót giúp côn th*t khổng lồ bật ra. Chỉ thấy cái miệng nhỏ nhắn của cô khẽ nhếch lên, vật ấy của anh còn thô hơn cả Chu Quý, tựa như cái chày gỗ, màu sẫm và đen, dữ tợn sẵn sàng ra trận.
Chu Siêu tách hai chân cô ra, dùng đầu nấm nóng hổi cọ nhẹ lên miệng hoa huy*t làm cô hưng phấn. Anh ngắm nhìn cánh hoa đang thẹn thùng co lại. Anh nhắm đúng mục tiêu, đâm mạnh vào. Phân thân cực lớn khám phá lối vào u cốc nhỏ hẹp, len qua từng vách mềm làm cô run lên, hơn nữa cỏ xanh ma sát phía dưới làm cô hơi ngứa. Cô nhịn không được vặn vẹo eo nhỏ. Chu Siêu hít sâu, hơi nâng mông cô lên, gậy th*t thô to ra vào không chút lưu tình.
Chu Siêu xỏ xuyên hơn mười cái chỉ cảm thấy hoa kính mút chặt, mật hoa róc rách như dòng suối thấm ướt con đường mòn khô cằn. Anh dựa vào bản năng người đàn ông, dùng phân thân thăm dò, rốt cuộc anh cũng tìm được vị trí nhạy cảm của cô, tiếng rên rỉ vút cao chẳng thể kiềm chế kia hệt như thanh âm trong đoạn phim đấy, dễ nghe vô cùng.
Biết mình đã tìm đúng địa phương mẫn cảm, anh liền dùng gậy th*t thọc đúng hoa tâm của cô. Dục vọng tích tựu hơn bốn mươi năm một khi bộc phát, bảo cô làm sao chịu nỗi đây!
“Siêu, anh Siêuuu… Đừng đừng… Dùng sức a… A a… Ưm… Anh Siêu… Em muốn chết…” Cô khó chịu kêu lên. Cây gậy kia của anh lúc đâm vào chẳng hề ôn nhu, nói đúng hơn là giống trâu đực vào mùa động dục, vô tình xỏ xuyên qua nơi mềm mại trong cô. Đầu nấm nóng bổng mạnh mẽ nghiền nát hoa tâm cô, khiến cô vô cùng khó chịu.
“Tiểu Phúc, em kêu thật dễ nghe.” Cô kêu thế này bảo sao anh ngừng được, anh càng thêm dùng lực ép hai chân cô lên ngực anh, bộ phận thô to kia vẫn cứ hung hăng tiến công, không ngừng va chạm. Khoái cảm quá mãnh liệt, bàng quang đã trướng lên đến mức cô không chịu đựng nỗi, cô cắn chặt hàm răng, mười ngón tay cào mạnh lên lưng anh.
“Tiểu Phúc, thoải mái không em?” Chu Siêu hơi nâng mông cô lên, phân thân thô to tích cực ma sát, hai hòn thịt nặng trịch như hai cái vợt bóng bàn đánh thẳng vào bắp đùi cô, đỏ ửng một mảng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận