Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô mê mẩn triền miên cùng cha chồng, hai đầu lưỡi trình diễn tiết mục em trốn anh tìm. Cô bé bên dưới còn bị ông yêu thương. Thỉnh thoảng ở vài cú nhấp sâu, cô cố ý siết cơ bụng lại, quyết cắn chặt không buông cây gậy khổng lồ kia. Cửa huyệt co rút lại nuốt trọn cả cây côn nóng bỏng, chỉ chừa hai hòn bi bên ngoài.
Ông bị cô dày vò đến muốn phát điên rồi. Thịt bổng tựa như con mồi khốn khổ dính chặt vào thành cây nắp ấm ranh mãnh, một khi đã vào thì chẳng thể thoát ra. Sướng chết ông rồi! Ông thở hổn hển, không cam lòng dùng hết sức rút cự căn đang bị mật huyệt giam giữ ra, chẳng thiết dịu dàng chẳng màng ô nhu luật động. Cô chỉ càm thấy phân thân ra vào càng lúc càng nhanh, đầu gậy đội lên hoa tâm, khoái cảm cuồn cuồn như sóng biển đánh vào bờ khiến cô dục tiên dục tử.
Tiết tấu quá dồn dập, cô chịu hết nổirồi. Thân thể run kịch liệt, hoa huy*t không ngừng co bóp, cô tiến vào cao trào. Yêu dịch như nước lũ tràn bờ đê, côn th*t lui ra ngay lập tức ào ào chảy xuống giường, ướt nhẹp một vũng.
“Làm” trên giường một hồi, cha Chu ôm cô xuống đặt lên trên bàn. Cô phối hợp kẹp lấy đích thắt lưng ông, hai khuỷu tay chống trên bàn. Cha Chu điều chỉnh sang tư thế thuận tiện, bắt đầu đợt công kích tiếp theo..
Cây gậy đen kịt kia của ông lại tiếp tục nhiệm vụ. Cô chiêm ngưỡng hình ảnh cự căn vĩ lớn từ từ nhồi vào trong thân thể mình, nhanh chóng ma sát vách tường mẫn cảm, quy đầu chọc đúng hoa tâm cực kì sảng khoái. Khuỷu tay phát run, cơ hồ không chống đỡ nổi. Cự nhũ lay động lên xuống theo từng cú thọc lúc cán, hơn đâu mười lần như thế, cô chịu không nỗi nữa, khóc lóc năn nỉ.
Miệng thì nỉ non cầu xin tha thứ, hai chân vẫn cứ câu lấy ông không buông, hoa kính thèm thuồng cắn mút côn thiết. Cha Chu thấy cô mềm nhũn ngã nằm trên bàn, liền ôm cô sang giường. Ông lật cô nằm nghiêng, hai chân bị ông mạnh mẽ tách ra, một chân gác lên vai ông, một chân gác trên giường. Sau khi lấy gối lót dưới mông cô, ông bắt đầu vận động.
“Ưm… Ba… Ba… Lợi hại quá… A a… Ô ô… Chậm lại… Ba chồng… Thoải mái a… Con muốn chết…” Nhục động bị ông tàn nhẫn phá rối, tạo nên vết cộm rõ ràng gồ lên trên bụng cô. Lực đạo vừa mạnh mẽ vừa ngoan độc, luồn lách qua khắp tầng tầng lớp lớp thịt mềm, cuối cùng đột phá trở ngại xông thẳng vào tử cung. Khoái cảm cùng đau đớn bắt tay nhau kích thích cô đến thần trí mơ hồ, hồ đồ kêu bậy gọi bạ, hứng tình rên rỉ.
Vật thô kệch mặc sức chà đạp tử cung. Cô cảm thấy lực phủ ngũ tạ đều bị ông đâm nát, tử cung yếu ớt sao chịu đựng nỗi tra tấn cuồng bạo thế này. Kích thích quá mạnh mẽ, hoa huy*t phun trào lượng lớn mật hoa ra ngoài, cơ thể yếu ớt vì cao trào mà không ngừng run rẩy.
Tử cung co bóp cực lớn làm ông thống khoái tột cùng. côn th*t phóng thích toàn bộ tinh hoa, nhiều đến mức đầy tràn tử cung. Cô yêu cảm giác tử cung được ăn tinh dịch no căng. Tuyệt không thể tả!
Hậu cao trào, thân thể ông kịch liệt run lẩy bẩy. Thiếu chút nữa ông chết trên người cô rồi! Phân thân vừa rời khỏi nơi mềm mại, vô số trọc dịch đặc sệt trào ra giữa hai chân cô. Cha Chu vội vàng cầm khăn tay lau đi, chẳng dám bỏ qua đám lông ướt nhầy bóng loáng, ông lấy khăn thấm thêm chút nước, nhẹ nhàng lau sạch dịch đục.
Cô ngồi dậy thay quần áo, cha Chu gom hết rác trên bàn, mở cửa ra cho không khí mới mẻ đi vào xua tan mùi hương dày đặc trong toa. Vừa ra ngoài thì phát hiện có rất nhiều người đàn ông ở hành lang, mắt tối sầm nhìn ông.
Ông vứt rác vào thùng dưới bồn rửa tay, khuôn mặt già nua nóng bừng, cố gắng trấn định. Cả đời ông chưa từng làm ra việc điên cuồng thế này!
Vài tiếng đồng hồ sau, tàu về đến trạm.
Ba mẹ Trương Tiểu Phúc tự lái xe đến đón. Cha Chu thấy anh chị sui đều đến vội đứng dậy chào hỏi. Chuyện ông “ngủ” cùng con gái bọn họ trở thành nguyên nhân chính khiến ông cực kỳ chột dạ, lại thêm tuổi đời hai ông bà còn quá trẻ, ông càng mất tự nhiên hơn.
Không ngờ nhà thông gia lại nhiệt tình thế này, mắt không chút khinh thường, giúp hai người mang hành lý ra xe. Sau khi lên xe, họ còn bắt chuyện để không khí bớt căng thẳng. Ông nghiêm túc ngồi thẳng như học sinh đang lắng nghe giáo viên thẩm vấn, hỏi một câu đáp một câu. Trương Tiểu Phúc cười khúc khích khi nghe đoạn hội thoại của ba người.
“Ba mẹ đừng nhiệt tình quá. Hai người dọa sợ ba chồng con rồi.” Trương Tiểu Phúc ngồi bên cạnh ông, chẳng mải mai để ý ánh mắt ba mẹ mình, nắm lấy tay ông trấn an: “Ba ơi, ba đừng khẩn trương. Ba mẹ con hiền lắm, họ không ăn thịt ba đâu mà sợ.”
Ba Trương mỉm cười gật đầu: “Chúng ta đều là người một nhà, anh thông gia đừng quá giữ lễ. Con bé Tiểu Phúc tính còn trẻ con lắm, rất tùy hứng, mong anh sui quan tâm nó nhiều hơn.”
“Không, không có, Tiểu Phúc ngoan lắm.” Cha Chu lắp bắp trả lời. Ông muốn trả lời hào phóng một chút để không làm mất mặt cô, chẳng ngờ hóa hay thành vụn. Cha mẹ cô là những người có văn hóa, vô cùng tôn trọng người nông dân nghèo như ông đây, hèn gì dạy dỗ cô trở nên hiểu chuyện như vậy.
Chẳng qua, ông cảm thấy thái độ của anh chị thông gia với con dâu khá kỳ quái, không giống cha mẹ bình thường, giống như sợ hãi hơn là vui mừng. Thấy cô thân mật dựa vào ông thế này, họ chẳng những không răn dạy ngược lại còn mỉm cười khích lệ. Ông âm thầm thờ phào nhẹ nhõm.
Xe chở họ đến nhà cô, trời đã tối đen như mực. Ông nhìn toà biệt thự trước mặt mà căng thẳng. Người nhà nông hàng ngày “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”, trí tưởng tượng cũng hạn chế. Thằng út từng nói gia đình con dâu rất khá giả, tận mắt thấy mới biết hai nhà chênh lệch lớn thế nào. Chẳng biết sao con dâu lại nhìn trúng Tư Niên nhà ông nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận