Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảm giác khẩn trương này kéo dài không lâu, cha mẹ Trương chỉ tiếp đãi ông vài bữa đầu, mấy hôm sau họ bận rộn công việc, chẳng ở được mấy ngày. Mỗi ngày cô đưa ông đi tham quan, ngắm cảnh, sự bất an trước cảnh phố thị phồn hoa nhanh chóng được xua tan. Vấn đề đau đầu nhất của ông chính là con dâu, cô chẳng những khoác tay thân thiết trên đường, thỉnh thoảng còn hôn môi ông nữa.
Chẳng biết là do ông xấu hổ hay là do mối quan hệ chẳng giống ai của hai người, mỗi khi bị cô khi dễ, mặt ông đều đỏ hết cả lên, cố tình cô lại không cho phép ông cự tuyệt. May mắn thành phố rộng lớn, chẳng ai biết ai là ai. Thêm cả Trương Tiểu Phúc chưa bao giờ để ý cái nhìn của người khác, hơn nữa bộ dáng cha chồng ngượng nghịu rất buồn cười. Giờ đây, trêu cha chồng trở thành thú vui mới của cô!
Nửa tháng sau, hai người mua vé trở về. Ngoài hai valy quần áo cô mang theo, lúc gần về, ông thông gia đã giao cho cô một cái thùng. Ông thật sự tò mò, chính tay ông rinh lên xe nên biết nó nặng cỡ nào, chẳng biết thứ gì ở bên trong, hỏi mãi cô vẫn không chịu hé môi, chỉ nói về nhà sẽ cho ông biết.
Nghe nói hai người sắp về tới, mấy anh em đều ra chờ dưới chân núi. Vừa thấy hai người cầm bánh mì xuống xe, họ vội vàng lên đón, chia nhau vác hành lý hớn hở cùng về nhà.
Về tới nhà, Trương Tiểu Phúc mở thùng ra, cha Chu mới phát hiện bên trong toàn là tiền, ông giật mình nói: “Con dâu, con mang nhiều tiền thế làm gì? Con không sợ trên đường bị người ta cướp hả?”
“Con chính là sợ ba lo lắng nên mới không nói cho ba biết trước.” Cô cười cười: “Nhà mình gặp nhiều khó khăn, đường xá xa xôi, mua xe sớm cho tiện.”
“Sao ba có thể để con tốn kém như thế!” Cha Chu không ngờ cô vẫn còn nhớ đến chuyện mua xe.
“Người một nhà mà ba, xá gì chuyện tốn kém.” Cô nhìn sang mấy anh em đứng ngốc bên cạnh, đưa ra yêu cầu: “Ba tuổi đã cao nên thôi, còn mấy anh đều phải học lái hết đó. Em sẽ tìm thầy giỏi dạy cho mọi người.”
“Ba làm chủ cho con với!” Thấy mấy người đo vẫn cứ ngây ra, cô híp mắt, kéo kéo tay áo cha Chu. Ông vô cùng cảm động, nghe vậy vội vàng ho nhẹ một tiếng, gật đầu: “Nghe theo lời em dâu tụi con nói đi.”
Hiện tại trong nhà, trừ ông ra, cô là lớn nhất!
Ngồi xe cả một ngày, buổi tối Trương Tiểu Phúc đi ngủ sớm. Đợi đến nửa đêm, Chu Quý nhịn hết nỗi theo lối cũ chui vào trong chăn cô.
“Bà xã, anh nhớ em muốn chết!” Chu Quý một tay sờ soạng khắp người cô, tay còn lại tháo dây áo ngủ, nhanh chóng bắt lấy “thỏ con” chơi đùa. Miệng chẳng chịu thua kiếm tìm đôi môi mọng, lưỡi tiến vào khoang miệng, hút hết không khí trong cô. Trương Tiểu Phúc bị quấy nhiễu, đành mở mắt, thì thào: “Anh này, em mệt gần chết rồi!”
Đêm tối dễ khiến người ta phạm tội, Chu Quý kéo chăn phủ kín cả hai, anh hôn khắp mặt cô. Thiếu ánh sáng càng làm xúc cảm trở nên rõ ràng, Trương Tiểu Phúc giận yêu ngắt anh một cái: “Chỉ biết khi dễ người ta…”
Chu Quý cười hắc hắc, thở hổn hển nói bên miệng cô: “Bà xã, ai kêu em đi lâu thế mới chịu về, cũng không nghĩ đến anh tư ở nhà nhớ em muốn điên rồi. Đêm nay anh phải “chơi” em đến không xuống được giường luôn.”
“Hừ, anh nhớ em hay là cây gậy bên dưới nhớ em đây!” Cô nói thầm, đồng thời cũng chủ động ôm lại anh. Hai người cùng dây dưa, trao cho nhau nụ hôn ướt át. Chu Quý vội vàng cởi áo ngủ cô lên, đang muốn cùng cô hòa vào làm một. Vừa định mang súng ra trận, tiếng động lạ bỗng từ đâu phát ra, anh chưa kịp phản ứng thì chăn đã bị người vén ra.
“Em dâu… Em ngủ chưa?” Chu Siêu đồng dạng cũng ngủ không yên. Cô đi mang theo cả linh hồn anh, cô về lại chẳng mang về trả. Cô đã trở lại, anh lăn qua lộn lại không tài nào ngủ được, cuối cùng đánh bạo trèo tường vào phòng cô.
“Ai!” Chu Quý vén chăn ra, bật đèn ngay. Anh khiếp sợ trợn mắt nhìn Chu Siêu: “Anh… Anh cả, sao anh còn vô phòng em dâu giờ này?” Chu Siêu chẳng thể ngờ trong phòng có người, lại còn là em trai ruột của mình. Mặc dù bình thường anh là anh lớn trong nhà, nghe Chu Quý nói thế cũng phiền trong bụng, dỗi: “Anh còn chưa hỏi chú đấy! Chú vào phòng em dâu làm gì?”
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, rồi cùng quay sang dò xét Trương Tiểu Phúc.
“Nhìn em làm gì! Hai người các anh, ngày thường khi dễ em đã đành, nay người ta từ xa trở về mệt gần chết cũng không tha. Còn dám chui vô phòng em làm loạn. Hai người cút ra hết cho em.” Cô nổi cáu mắng khẽ.
Vào tới đây rồi còn bị đuổi ra, hai anh em bọn họ sao mà cam lòng cho được. Lại nhìn thấy cơ thể nở nang bị che giấu sau lớp áo ngủ hỗn độn, hai người nuốt nước miếng không kịp, cùng một suy nghĩ ăn ý nhìn nhau.
Chu ôm lấy cô: “Bà xã, là bọn anh không tốt, phạt tụi anh ở lại trong phòng em, đêm nay không được về.” Trương Tiểu Phúc nghe được lòng nhộn nhạo, cũng không nói gì, nhéo mạnh người nào đó một cái rồi hừ một tiếng, hai gò má bên tai đỏ hết lên.
Đêm nay có hai người anh em, lòng vui như được mùa!

Quy ước:
+ Chu Siêu: anh.
+ Chu Quý: hắn.
Hai anh em nhạy bén nhận ra cô đã ngầm đồng ý, nhanh chóng cởi hết quần áo. Cô nhanh chóng ghé mắt nhìn một cái thì chao ôi, trái tim lập tức nhảy bang bang trong lòng ngực. Cả hai anh em đều là những người đàn ông lưng hùm vai gấu, nhanh nhẹn dũng mãnh, làn da ngâm đen phát sáng dưới ánh đèn, tràn ngập hơi thở giống đực. Theo mắt nhìn của cô, họ càng giống hai dã thú đến mùa động dục, hai vật thô to bên dưới cũng không kém cạnh chỉa thẳng lên trời.
Ngực cô như con nai tơ chạy lọan, chưa kịp nghĩ nhiều thì cô đã bị Chu Quý duỗi cánh tay ra ôm lấy. Hai anh em ngồi chồm hỗm một trước một sau vây lấy cô. Hai cặp mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm làm hô hấp cô đã nhanh lại còn loạn hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận