Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sao vậy con dâu?” Cha Chu sợ hãi đi theo, thấy mặt cô tái mét. Cô thở dốc từng cơn, vặn vòi nước khoát lên rửa mặt vài cái, rồi lại chạy vào phòng. Cô cầmque thử thai chạy một mạch vào toilet, một lúc lâu sau, cô mặt mài méo xẹo nói với ông: “Ba chồng ơi, con có… có…”
“Gì?” Cha Chu cả kinh ngây người.
“Con nói con có…” Cô cúi đầu, hai má ửng đỏ, nhớ lại thời gian cô với ông trên xe lửa, vậy đứa bé chắc là của ông rồi.
“Có, có?” Cha Chu nhìn chằm chằm vào bụng cô. Sau khi lấy lại tinh thần, ông ôm lấy cô, tay xoa xoa lên bụng, kích động hỏi: “Con dâu… Cái thai này là… là của ai?”
“Đương nhiên là của ba rồi.” Cô liếc yêu ông một cái. Ông mừng rỡ hôn lên môi cô, tay tùy ý vuốt ve bụng phẳng hại cô nổi lên phản ứng. Cô miễn cưỡng bình tĩnh đẩy ông ra, thở gấp nói: “Con có đứa nhỏ của ba rồi. Ba công khai với mọi người nha.”
Như vậy cô có thể quang minh chính lớn “ngủ” với ông rồi!
Cha Chu lại thất thần, công khai với mấy đứa con của ông sao? Này, việc này không phải sẽ đem mặt mũi của ông quăng xuống đất cho chó tha chuột gặm à. Thấy vẻ mặt do dự của ông, mặt cô trắng bệt, nước mắt ròng ròng: “Nếu ba không muốn, vậy con cũng không cần đứa nhỏ này nữa.” Cha Chu vội vàng ôm lấy cô, gấp giọng dỗ: “Con dâu… Ba…Ba nói mà.”
Lúc này cô mới mỉm cười đắc ý.
Sau bữa tối, đông đủ người trong nhà tụ họp hết ở phỏng khách, cha Chu do dự mãi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm nói ra: “Ba có chuyện muốn nói với mấy đứa. Tiểu Phúc có thai rồi. Đứa nhỏ là.. là của ba.” Lòng bàn tay ông đã toát hết mề hôi, mặt đỏ lên vì xấu hổ.
“Phốc…” Chu Dũng phun hết ngụm trà vừa uống, khiếp sợ mở to mắt nhìn ông, rồi lại nhìn về phía Trương Tiểu Phúc. Lạ nhất là biểu cảm của ba người anh em còn lại, sao họ bình tĩnh dữ vậy ta! Tin động trời thế này mà!
Chu Quý đặt tách trà xuống bàn, im lặng nhìn hai người chủ mưu tin giật gân kia. Nếu có thai thì nó cũng phải là của anh chứ, sao lại là của ông già nhà anh được. Tính thứ tự trước sau kiểu gì vậy trời! Còn lại ai cũng nghĩ thế hết, đương nhiên trừ Chu Dũng ra. Điều duy nhất Chu Dũng nghĩ tới chính là anh không cam lòng vì ông già đã “quất” em dâu trước mình thôi.
Cha Chu nhìn biểu tình cổ quái của mấy đứa con, nghĩ thầm rằng dù gì mặt mũi cũng mất hết cả rồi, nói cho bọn họ biết cũng tốt. Ông ôm cô vào lòng, tuyên bố: “Về sau Tiểu Phúc sẽ là vợ ba, vẫn sẽ là con dâu nhà họ Chu.”
“Ba kỳ quá à.” Trương Tiểu Phúc mắc cỡ nép sát vào ông. Chu Quý uống cạn tách trà, đứng lên. Giờ mà không nói thì còn đợi đến lúc nào nữa chứ.
Anh chen người vào ngồi cạnh cô, giành lấy cô ôm vào trong ngực, nhìn sang cha Chu cười bảo: “Đúng thiệt là người chung nhà có cùng chung ý nghĩ mà. Người đầu tiên “ngủ” với Tiểu Phúc là con, nói đến vợ cô ấy chỉ có thể là vợ của con. Giờ cô ấy có thai, xem ra đứa bé này là con của con rồi.”
“Gì?” Cha Chu sợ hãi nhảy dựng lên: “Thằng khốn nạn, mày dám làm nhục Tiểu Phúc?”
Chu Quý còn chưa đáp, Chu Cường đang ngồi một bên xem kịch vui, cười hắc hắc tiếp lời: “Ba à, thằng tư nó “ngủ” với em ấy ba bảo là làm nhục, tới lượt ba thì gọi là gì? Đứa nhỏ trong bụng em dâu con cũng có một phần đấy.”
“Còn con nữa.” Chu Siêu cau mày, thản nhiên nói. Cha Chu cứng họng nhìn từng người con. Ông vốn nghỉ chỉ có mỗi mình ông “ngủ” qua cô thôi, thật không ngờ…
“Thật hết biết các người rồi!” Chu Dũng phụng phịu đứng lên, điểm từng mặt: “Ba, anh cả, còn hai đứa nữa, đúng thật là không biết xấu hổ. Thằng út đi chưa tròn một năm, các người liền “ngủ” vợ của nó, không sợ nó về bóp cổ à?” Mấu chốt của vấn đề chính là bọn họ điều được “chơi” trực tiếp, còn anh chỉ dám “chơi” cô trong mộng. Tức chết anh mà!
Bị bắt đúng thóp, những người đàn ông từng “ngủ” cùng cô đều tái mặt hết. Cha Chu bị thằng con thứ hai của mình nói đúng tim đen, xấu hổ tới mức muốn độn thổ. Nhưng ngẫm lại, cũng không phải chỉ có mỗi mình ông phạm tội, ông ngẩng cao đầu trầm giọng nói: “Tiểu Ngũ nó đi rồi, cũng không thể để Tiểu Phúc thủ tiết. Nếu ván đã đóng thuyền, chỉ có thể thuận theo tự nhiên…”
Ông quay đầu nhìn về phía Trương Tiểu Phúc, thở dài một cái rồi nói: “Con dâu… Cha thật tình không biết mấy thằng trời đánh này lại dám… Là nhà họ Chu không phải với con. Về sau chúng ta sẽ chăm sóc con nhiều hơn.”
Mặt cô đỏ lên, nước mắt lưng tròng, nhẹ nhàng gật đầu: “Con thật lòng thấy có lỗi với Tư Niên, con là con dâu được cưới hỏi đàng hoàng, giờ lại bị ba chồng và các anh chồng xâm phạm… Con, con chỉ còn cách nhận mệnh làm người nhà họ Chu thôi. Con không dám mong gì hơn, chỉ hy vọng ba cùng mấy anh đừng khinh thường con là con mừng rồi.”
Cô khóc càng làm Chu đau lòng hơn. Ông kéo cô vào trong ngực dỗ dành, trong lòng thầm chửi mấy thằng con trai trời đánh. Nhất định là mấy thằng con khốn kiếp kia đã làm nhục cô, cô thân đơn thế cô không dám nói với ông mới gây ra cục diện rối rắm thế này.
“Con đừng khóc nữa. Về sau có chuyện gì thì cứ nói với ba, ba sẽ đứng ra làm chủ cho con, xem thử thằng nào dám ăn hiếp con. Hiện giờ con đang mang thai, buồn phiền hoài không tốt cho thân thể đâu con.” Ông vừa an ủi, vừa lườm mấy thằnh con trai đang hâm mộ nhìn mình.
“Thật không ba?” Cô nhìn hết một vòng, cha con người nào người nấy đều gật đầu như giã tỏi. Dù sao ai cũng biết hết rồi, sau này bọn họ không cần giấu giấu diếm diếm nữa.
Nhận được sự cam đoan từ bọn họ, cô thỏa mãn mỉm cười sau đó lay lay cánh tay ông mè nheo: “Ba ơi, con buồn ngủ quá à. Ba ôm con về phòng được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận