Chương 139

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 139

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngươi thật sự không muốn?” Kính Trung Khách hỏi lại một lần nữa, sợ nàng không biết sự lợi hại của bảo kính, nên hắn ta còn cố ý giải thích lại một chút: “Gương Hỗn Nguyên có thể phân biệt âm dương, phân biệt quỷ quái, xem được lòng người, khóa được yêu tà, còn có thể dự báo được chuyện tương lai. Trong số pháp khí hiện thế ngày nay, không có thứ nào có thể so sánh được với nó đâu.”
Bảo bối như vậy, vất vả lắm mới vượt qua được bài kiểm tra, nói không động tâm là giả, thế nhưng…
Yến Tuyền nhìn Cảnh Vương, nếu như Cảnh Vương hoặc Hoàng thượng hạ lệnh bảo nàng dùng gương Hỗn Nguyên để làm việc, nàng có thể từ chối hay sao? Cho dù nàng có được Tống Thanh Dương che chở thì cũng có tác dụng gì đâu chứ, ngược lại còn liên lụy đến hắn, liên lụy đến Tống gia nữa.
Tấm gương này ở trong tay nàng, mang đến cho nàng nhiều nguy hại hơn là lợi ích, nàng không nhận nổi.
Nghĩ đến đây, Yến Tuyền lắc đầu một lần nữa: “Chính là vì bảo bối này quá lợi hại, vậy nên ta mới không thể nhận. Thử hỏi trên đời có ai không muốn có thể dự báo được tương lai, thích hên tránh xấu đâu chứ? Có nhiều người muốn có được nó, chắc chắn sẽ dẫn đến tranh chấp, đến lúc đó, thiên hạ chắc chắn sẽ loạn. Bảo kính xuất thế, lại không thể tạo phước cho muôn dân, trái lại còn khiến muôn dân bị hại, vậy còn không bằng rằng nó chưa bao giờ xuất hiện.”
Kính Trung Khách ngẩn người, lập tức ngửa mặt lên trời, hiểu ra ngay: “Cô nương quả thật có trí tuệ hơn người.”
Kính Trung Khách rời đi, nhưng vẫn để lại gương Hỗn Nguyên cho Yến Tuyền. Hắn ta nói rằng nếu không bái Hỗn Nguyên lão tổ, không luyện được thuật pháp của môn phái họ, thì tấm gương này sẽ chỉ là một tấm gương bình thường. Cho nên, hắn ta đã quyết định không chọn chủ cho bảo kính nữa mà để lại cho Yến Tuyền dùng để trang điểm, cũng xem như nó phát huy được tác dụng là một tấm gương.
Cuối cùng, gương Hỗn Nguyên trở thành một tấm gương bình thường, tất cả mọi người đều không khỏi thở dài. Có người nói Yến Tuyền ngốc, cũng có người bội phục nàng, sắc mặt của Cảnh Vương trở nên nặng nề, không biết đang nghĩ gì.
Rốt cuộc, ánh ráng chiều cuối cùng trên bầu trời cũng biến mất, trời đất đen kịt một màu, Cảnh Vương lệnh cho người đốt đèn, nhóm lên đống lửa, bắt đầu cử hành pháp hội Thủy Bộ.
Các tu sĩ ai niệm kinh thì niệm kinh, ai vẽ bùa thì vẽ bùa, ai bày tế đàn thì bày tế đàn, ai nấy đều thể hiện sức mạnh của mình để siêu độ vong hồn. Yến Tuyền không có bản lãnh, chỉ cùng Tống Thanh Dương giúp đốt ngọn nến Nguyên Bảo, đốt chút tiền giấy cho những người đã từng được siêu độ rời đi.
Nghi thức kéo dài đến tận giờ Tý mới kết thúc, cũng có một số cô hồn dã quỷ đã được siêu độ rời đi, có một số nhận đủ hương hoả nên rời đi, Tống Thanh Dương ở bên cạnh Yến Tuyền, Trương Thư Nhan cũng rời đi.
Yến Tuyền với những tu sĩ khác cùng được sắp xếp ở trong sương phòng, Yến Tuyền vừa mới biết được rằng hóa ra có thể đến đây ở trước thời hạn như thế thì cũng không cần thiết phải ở ngoài khách điếm.
Lần đầu nàng với Tống Thanh Dương đến đây, họ nghĩ rằng phải tự tìm nơi ở, cho nên đã đặt khách điếm từ trước.
Bà chủ do Kính Trung Khách đưa đến bị Yến Tuyền dẫn đi, nàng dự định sẽ đưa nàng ta trở về vào sáng sớm ngày mai.
Bà chủ vô cùng sợ hãi với những chuyện đã trải qua trong hai ngày qua, đến nay vẫn còn chưa dám tin hôm qua mình đã ngủ với linh hồn trong gương.
Nàng ta hỏi Yến Tuyền: “Ngủ với linh hồn trong gương có mang thai không?”
Chuyện này làm khó cho Yến Tuyền rồi.
“Nếu thật sự mang thai, khi sinh ra có phải là quái vật hay không?”
Chuyện này…
Yến Tuyền nghĩ nghĩ, nói với nàng ta: “Không biết có mang thai hay không, nhưng chắc chắn sẽ không sinh ra quái vật. Nhìn sự thành thục kia của hắn ta, chắc chắn trong mấy năm qua không chỉ từng đùa bỡn với một nữ nhân, nếu sinh ra quái vật, chắc chắn hắn ta không dám cố tình làm bậy như thế đâu.”
Bà chủ sợ hãi, Yến Tuyền không hề để nàng ta ở riêng trong một gian phòng mà lại ngủ chung với nàng ta, còn có cả Hoa Dung, ba người bọn họ cùng ngủ chung trong một gian phòng.
Đều là nữ nhân với nhau, bà chủ dần dần không còn sợ như thế nữa, hàn huyên với bọn Yến Tuyền.
Ban đêm, ba người cứ nói chuyện, cũng chẳng buồn ngủ, Yến Tuyền nhớ đến căn hộ xây tường cao đã nhìn thấy ở trên trấn, không khỏi hiếu kì hỏi kỹ hơn.
“Kim gia đấy, đó không phải nhà của ngoại thất, mà là của phu nhân Kim gia. Nam nhân nhà bà ta là người làm ăn, suốt ngày ở bên ngoài, sợ nữ nhân ở nhà sẽ ngoại tình, cho nên cố ý xây tường lên thật cao, còn giăng kín bụi gai trên đầu tường nữa. Cửa lớn thì bị khóa lại ở bên ngoài, ba bữa mỗi ngày và những thứ cần dùng đều do muội muội và muội phu ở sát vách trấn giữ mở khóa đưa sang.”
“Vậy lỡ như bà ta ngã bệnh thì làm sao bây giờ?”
“Nàng ta đã chuẩn bị đầy đủ các vị thuốc trị phong hàn bình thường trong nhà, nếu không phải bất đắc dĩ lắm, nương tử nhà kia sẽ không được thả ra đâu, trừ phi đến lúc nam nhân của nàng ta trở về.”
“Thế này có khác gì với ngồi tù đâu chứ?”
“Không phải hay sao, có điều đó cũng vì muốn tốt cho nàng ta thôi.”
“Đó là muốn tốt cho nàng ta ư?” Yến Tuyền với Hoa Dung đều không thể hiểu nổi tại sao lại tốt.
“Hai vị có điều không biết rồi, muội phu của Kim gia là người làm ăn buôn bán, thường tại quanh quẩn trong ngõ hẻm ở kỹ viện. Cho nên hắn ta đã thấy rất nhiều phụ nhân vắng trượng phu ở nhà rồi ngoại tình, cuối cùng khi sự việc bị bại lộ, bị bán vào kỹ viện, mắc bệnh về đường sinh dục. Thế nên, so với việc bị bán vào kỹ viện, ngày ngày tiếp khách rồi chết vì mắc bệnh đường sinh dục, ngồi tù ở nhà chẳng phải vì muốn tốt cho nàng ta hay sao?”
… Yến Tuyền mấp máy môi, nghĩ ngay đến bóng người quấn quýt với nhau tối qua, không biết làm sao để bàn luận về chuyện hồng hạnh vượt tường này. Nhưng nếu muốn tốt cho nàng ta, tuyệt đối không phải là giam nàng ta lại giống như một phạm nhân.
Khi nàng đang nghĩ ngợi, bà chủ lại nói: “Nàng ta như thế này có thể xem là tốt rồi, chỉ cần nam nhân trở về là có thể tự do. Trong nhà muội phu của muội muội kia còn nhiều quy tắc hơn nữa đấy. Bởi vì nhà ở trong ngõ hẻm trăng hoa, thậm chí muội phu còn không đi đâu xa cả. Ngày thường, chỉ cần hắn ta vừa ra khỏi cửa sẽ khóa cửa lớn lại, nhốt thê tử ở trong nhà, không cho phép ra ngoài gặp khách một mình, muốn đi ra ngoài, chỉ có thể cùng đi với hắn ta.”
“Nếu hắn ta sợ như thế, vì sao lại không chuyển nhà đi?”
“Hắn ta làm nghề buôn bán kỹ nữ, đi xa rồi rất dễ bỏ lỡ nhiều tin tức.”
Ba người lải nhải hàn huyên một hồi, mãi cho đến khi một người trong số họ ngủ thì mới im miệng.
Ngày hôm sau đưa bà chủ trở về, họ đã còn chẳng thấy bóng dáng bà chủ giả đâu. Kể từ khi Yến Tuyền thông qua bài kiểm tra ngày hôm qua, chủ quán trà tìm khắp nơi đến mức phát điên, trông thấy nàng ta được đám Yến Tuyền đưa về, cứ liên tục nói cảm ơn.
Bà chủ chỉ nói, tối hôm qua gặp phải Hắc Bạch Vô Thường, bị bọn họ câu hồn lầm cho nên mới mất tích vô cớ. May mà gặp được đám Yến Tuyền ở trên đường, bọn họ hét lên một tiếng, khiến nàng ta tỉnh táo lại, bằng không chắc chắn nàng ta đã đi theo cô hồn dã quỷ đến Địa Ngục rồi.
Giúp đỡ bà chủ che giấu được trượng phu, đám Yến Tuyền cũng rời đi ngay. Lúc gần đi, Yến Tuyền còn cố ý nhìn Kim gia trong hẻm nhỏ bên cạnh một chút, quả nhiên phát hiện một cái lỗ chó rộng bằng ba gang tay nằm sâu trong bãi cỏ ở góc tường.
Bắt gian chuyện yêu đương vụng trộm cũng không phải chuyện của họ, Yến Tuyền cũng chỉ tò mò một chút mà thôi. Sau khi xem xong những thứ này, nàng lập tức theo Tống Thanh Dương cùng đi đến trấn nhỏ nơi Vưu Hán Bình ở.
Cái trấn nhỏ này nằm sát bên đường chính, kế bên bến tàu, cho nên có rất nhiều khách thương và người qua đường lui tới. Rõ ràng là nơi này hoành tráng hơn trấn nhỏ bình thường một chút, trên trấn còn có một con đường hẻm “trăng hoa” dành riêng cho người ta vui chơi.
Yến Tuyền tìm theo địa chỉ được Phùng Văn Thành cho, tìm được nhà của Vưu Hán Bình trong ngõ hẻm “trăng hoa”, nhìn chiếc khóa lớn trên cửa nhà hắn ta giống hệt với Kim gia, Yến Tuyền với Tống Thanh Dương liếc nhau một cái, không phải Vưu Hán Bình chính là muội phu của Kim gia đấy chứ?
Làm nghề buôn bán trong ngõ “trăng hoa”, mua bán kỹ nữ mang bệnh không phải chính là mua bán người sống hay sao?
Bởi vì thường thấy phụ nữ sa ngã, cho nên hắn ta cực kì đề phòng với nữ quyến nhà mình, điều này cũng hợp lý mà thôi.
Yến Tuyền thầm phỏng đoán trong lòng một phen, Tống Thanh Dương hỏi thăm tình hình với những người xung quanh một phen, xem như có thể xác nhận rằng Vưu Hán Bình chính là muội phu của Kim gia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận