Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhà mẹ Kim thị nhìn có vẻ khá giả, tuy Vưu Hán Bình sống nơi thấp kém nhưng trông chẳng phải kẻ nghèo túng, tại sao Kim thị lại bán mình? Chưa kể Vưu Hán Bình còn khóa trái cửa chính có phải vì ngăn Kim thị ngoại tình hay không?
Yến Tuyền không nghĩ ra, Tống Thanh Dương cũng vậy, nhưng Kim thị đang ở trong viện nên họ không tiện rời đi, chỉ đành tiếp tục đợi trong phòng nhỏ.
Tuy nhiên, Tống Thanh Dương chẳng phải người đàng hoàng, dù gì cũng rảnh rỗi, chi bằng cứ tiếp tục làm.
Nương theo tinh dịch màu trắng vừa xuất ra, côn thịt dễ dàng đẩy vào, Yến Tuyền ỡm ờ, nhưng vẫn để hắn làm lần nữa. Lần này rõ ràng lâu hơn lần trước, hắn tựa hồ đang ước tính thời gian, đợi đến khi lại có thêm một dòng tinh dịch đặc sệt được bắn ra, Kim thị và kẻ thứ ba ngoài kia vừa hay cũng kết thúc.
Kim thị liên tiếp bị làm ba lần, trên tường đã đầy vết nước, bao gồm cả nước dâm của Kim thị và tinh dịch trắng đục của kẻ kia.
Lưng Kim thị đau nhức, thị ngồi bệt xuống đất, tinh dịch màu trắng không ngừng chảy ra từ háng, đủ để thấy kẻ thứ ba kia bắn nhiều đến mức nào.
Yến Tuyền nhìn thị, lại cúi đầu nhìn mình, thấy chất lỏng đục màu chảy xuống đùi, hình như tình trạng của nàng cũng không khá hơn là bao.
“Mẹ nuôi, được rồi, hôm nay chúng ta dừng ở đây đi.” Kim thị nói với người ở bên ngoài.
“Ôi, nếu con còn muốn thì cứ nói với mẹ nuôi, mẹ nuôi sẽ sắp xếp cho con.”
“Vâng.” Kim thị đồng ý, lấy trong ngực ra một túi bạc rồi đưa sang.
Việc này khiến Yến Tuyền và Tống Thanh Dương càng thêm chẳng hiểu gì, ai lại bán mình còn đi trả tiền? Giống như thị đang chơi trai hơn.
Kim thị không biết trong nhà mình có người trốn, mệt mỏi đứng dậy từ dưới đất, kéo quần lên, dùng chân gẩy đất, phủ lên chất lỏng đục màu trên mặt đất, sau đó di chuyển giá hoa sang một bên, che đi lỗ nhỏ trên tường, tất cả đã được khôi phục lại trạng thái ban đầu.
Làm xong những việc đó, Kim thị bước xuống cầu thang, xem bộ dạng có vẻ mệt mỏi, muốn đi nghỉ ngơi.
Đợi khi Kim thị rời đi, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương cũng sửa sang một lát rồi lẻn ra khỏi phòng chứa đồ.
Hai người đi đến Vưu gia ở sát vách. Đây là một quán rượu, do lão phu thê hơn năm mươi tuổi mở, ông cụ họ Chu, sinh được một trai một gái, con gái gả xa ở Huy Thương, con trai đã mất cách đây mấy năm, chỉ còn lại hai ông bà sống bằng nghề bán rượu.
Lúc Tống Thanh Dương và Yến Tuyền vô tình hoặc có thể là cố ý nhắc đến Vưu gia ở cách vách, bà Chu nhìn họ từ trên xuống dưới một lượt, cười nói: “Sao hai vị lại quan tâm đến chuyện nhà của Vưu Hán Bình vậy làm gì?”
“Chỉ là tò mò liệu ổ khóa lớn của gã có khóa nổi hồng hạnh trong nhà hay không.”
Bà Chu hiểu ý, cười bảo: “Khóa chết thôi, hồng hạnh vẫn còn đó, chỉ cần hồng hạnh muốn xuất tường thì dù mười mấy hay một trăm ổ khóa cũng chẳng khóa được.”
“Các người là hàng xóm chỉ cách nhau một bức tường, hồng hạnh nhà gã vượt tường, không phải là đến nhà bà chứ?”
“Chẳng thế ư, hồng hạnh xuất tường muốn tới nhà ta, chỉ cần hai vị đủ tiền, ta sẽ hái hồng hạnh cho hai vị xem.”
Tống Thanh Dương đặt một đồng bạc lên, bà cụ nhanh chóng ôm vào lòng, hỏi: “Hai vị muốn ngắm hoa thế nào? Chỉ thưởng thức bằng mắt hay bằng miệng, hoặc là bằng thứ dưới háng?”
“Không cần vội, chúng ta chỉ hỏi một chút, lão thái thái làm cách nào dụ được hồng hạnh bị khóa vượt tường.”
Thấy dáng vẻ học hỏi của hai người Yến Tuyền, bà cụ hơi đắc ý nói: “Trần đời chẳng có mèo nào không ăn thịt, huống chi là ngày ngày sống trong ao rượu rừng thịt.”
Chuyện bắt đầu từ khi tin tức Vưu Hán Bình khóa cửa truyền ra.
Vài người nghe chuyện của gã, sau đó còn cố ý đến xem ổ khóa của gã.
Người đời luôn thích thấy người khổ hạnh phạm giới, người thánh khiết sa đọa, kẻ hèn nhát trở nên hung bạo, người dũng mãnh gặp vận rủi, đối với việc này cũng giống vậy.
Bà Chu biết rất rõ đạo lý này nên lợi dụng lúc chỉ cách nhau một bức tường, cố tình lên lầu nói chuyện với Kim thị.
Yến Tuyền nghe lời bà Chu nói, ngẩng đầu nhìn hai nhà, quán rượu cũng có tầng hai, rất gần Vưu gia ở cách vách. Tuy ở giữa có bụi gai cản trở nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc hai nhà nói chuyện.
Kim thị bị nhốt ở nhà cả ngày, ngoài việc nhà ra không có việc gì làm, thị cũng vui vẻ trò chuyện với bà Chu.
Dần dà, càng trò chuyện hai người càng hiểu nhau, Kim thị không có mẹ, con trai bà Chu đã qua đời, con gái lại không ở bên nên cho Kim thị nhận bà ta làm mẹ nuôi.
Với thân phận ấy, bà Chu bắt đầu cứ như vô tình hoặc là cố ý kể việc mình yêu thương Kim thị thế nào, thương xót thị bị Vưu Hán Bình nhốt ở nhà như thú vật ra sao.
Sau lại, bà ta lại cố tình kể cho Kim thị nghe những chuyện bừa bãi lúc trẻ của mình, việc bà ta bị biểu thúc phá thân lúc mười bốn tuổi, việc bà ta giả vờ còn trinh để thành thân và cả việc sau khi thành thân bà ta bắt đầu gạt chồng tìm thú vui như thế nào.
Kim thị nghe xong mặt đỏ bừng, tiểu huyệt ngưa ngứa, không nhịn được hỏi bà ta: “Mẹ nuôi làm loạn như vậy không sợ bị lây bệnh sinh dục sao?”
Bà Chu nói với thị: “Chỉ cần nhìn thoáng qua là mẹ nuôi biết ai bị bệnh, không kẻ nào thoát nổi mắt của mẹ nuôi.”
Dưới sự cám dỗ từ lời của bà Chu, Kim thị thực sự có một số suy nghĩ không nên có. Hơn nữa nhìn nam nữ tán tỉnh, mắng chửi trên đường phố mỗi ngày từ trên cao, ngọn lửa trong lòng thị càng trở nên mãnh liệt hơn, nhưng cửa nhà bị khóa, dù muốn tìm thú vui cũng chẳng thể làm gì được.
Bà Chu nghe vậy, vỗ ngực nói mình có cách, ngày hôm sau bà ta thuê người làm mỏng góc tường rồi khoét một lỗ to bằng nắm tay trên tường. Lần đầu tiên Kim thị cho họ mút vú, được một nam tử liếm rõ là thích. Lần thứ hai, Kim thị đưa âm hộ lại gần, hết hôn rồi lại liếm sướng đến mức khiến thị phun nước. Lần thứ ba, Kim thị không còn ngần ngại gì nữa, lập tức cầu xin nam tử đâm dương vật vào cơ thể thị.
Thị chỉ nghĩ mẹ nuôi yêu thương thị, mang niềm vui đến cho thị, lại chẳng biết thị chỉ là cây rụng tiền trong tay mẹ nuôi, mẹ nuôi kiếm tiền trung gian.
Vưu Hán Bình chẳng hay biết gì, ngấm ngầm tính toán kẻ khác lại không biết thê tử mình cũng bị người ta tính kế.
“Bà biết tẩu tẩu Kim gia đã xảy ra chuyện gì đúng không?” Yến Tuyền hỏi bà Chu.
“Ôi, các vị hỏi thăm đúng người rồi. Ta cũng nghe Kim thị nhắc đến Kim gia, ca ca nó quanh năm suốt tháng không về được mấy ngày, từ lúc đi làm ăn xứ người thì cưới một thê tử ở đó. Bên kia sinh được một bé gái, số ngày ca ca Kim gia càng về càng ít đi, nhìn tẩu tẩu Kim thị cô đơn một mình phòng không gối chiếc thảm thương biết nhường nào nên nó dạy cách đào lỗ trên tường cho tẩu tẩu.”
Thì ra là vậy, thế thì cái lỗ trên tường của tẩu tẩu cũng lớn quá.
Tẩu tẩu đào lỗ trên tường mà chẳng cần bà Chu dụ dỗ.
Khóa cửa là vì muốn tốt cho tẩu tẩu, nhưng bên kia lại làm thế rồi thì tốt cho ai đây?
Lúc nào bọn họ cũng thổi phồng mình bị áp bách thế nào nhưng bản thân lại có hàng nghìn lý do để biện minh cho hành vi bừa bãi của mình.
Trong khi Vưu Hán Bình mua bán kỹ nữ nhiễm bệnh, yên ổn dựng nhà ở ngay con đường “trăng hoa”, đồng thời nhốt thê tử trong nhà trên danh nghĩa vì tốt cho thê tử. Trong mắt gã, nữ tử là hàng hóa, là trâu ngựa bị nuôi nhốt để nối dõi tông đường, duy chỉ có một người là không phải.
Còn bà Chu… Yến Tuyền khẽ cắn môi, lại nhìn đường phố, nhìn cảnh tượng phồn hoa khắp chốn, lòng không khỏi thắt lại. Ao rượu rừng thịt động tiền này nhìn thì như ca múa mừng thái bình, nhưng thực chất chỉ là nơi luyện ngục trần gian, những người trong đó dù là nam hay nữ, đều là thịt trên thớt của kẻ khác. Những kẻ ở lâu trong đây bất kể già trẻ nam nữ, cuối cùng đều sẽ biến thành ác quỷ, nhìn thì có vẻ vô hại nhưng so với ác quỷ thật sự còn đáng sợ hơn gấp vạn lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận