Chương 143

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 143

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Theo lời bà Chu nói, chuyện Vưu Hán Bình bị nhiễm bệnh chỉ là chuyện sớm muộn, không cần nàng ra tay cũng có thể hoàn thành lời hứa với Phùng Văn Thành.
Nhưng họ cố ý đến đây vì chuyện này, cứ vậy rời đi có hơi không cam lòng.
Làm thế nào mới khiến Vưu Hán Bình bị nhiễm bệnh hoa liễu?
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương ra khỏi quán rượu, Tống Thanh Dương quyết định đi báo quan, định đưa bà Chu đã chính miệng thừa nhận tội ác ra trước công lý. Đồng thời, muốn nhắc Kim thị không nên tái phạm lỗi lầm nữa, để tránh sau này có thêm nữ tử như Kim thị bị bà Chu dối gạt.
Yến Tuyền đồng ý với suy nghĩ của hắn, hai người đi đến nha môn, vừa nói chuyện này ra xong, huyện lệnh lập tức phái quan sai đưa phu thê bà Chu và Kim thị về.
Sau khi xét xử, mọi chuyện đã sáng tỏ.
Lúc Vưu Hán Bình biết chuyện đến nơi, Kim thị đã khóc hết nước mắt, nhưng Vưu Hán Bình không hề thương xót thị. Nghe xong chuyện xảy ra thì hắn ta bỏ Kim thị ngay tại đó, không chờ huyện lệnh phán quyết đã vội vàng bỏ đi.
Yến Tuyền tò mò đuổi theo, đi theo gã đến y quán, lập tức hiểu gã đến đây để kiểm tra xem mình có bị bệnh hay không.
Trong y quán có rất nhiều người, ai cũng ôm háng, nhìn là biết không phải nơi chữa những bệnh đứng đắn, hơn nữa nếu y quán này có thể mở con đường “trăng hoa” này thì cũng chỉ chữa được bệnh bên dưới mà thôi.
Vưu Hán Bình quen biết Mã lớn phu của y quán, thẳng thừng chen hàng lên trước, Mã lớn phu bắt mạch cho gã trước rồi hỏi: “Thân dưới có ngứa đau gì không? Hay có phát ban không?”
Vưu Hán Bình gật đầu, không quan tâm đến mặt mũi, cởi quần cho lớn phu xem ở trước mặt mọi người.
Ngay phần gốc dương vật mềm oặt có vài đốm đỏ nhỏ.
Mã lớn phu dày dặn kinh nghiệm lập tức chẩn đoán đây chắc chắn là bệnh về đường sinh dục, Vưu Hán Bình tức giận chửi: “Ta luôn cho rằng bản thân giữ mình sạch sẽ, sẽ không mắc phải những bệnh lậu đó, chỉ nghĩ vết ban đỏ này là do gần đây trời nóng gây ra mà thôi, ai mà ngờ con điếm đó lại vụng trộm sau lưng ta!”
Yến Tuyền ở bên cạnh nghe thế, bị niềm vui bất ngờ này làm cho choáng váng, chuyện đã vậy rồi, nàng cũng không cần phải ra tay.
“Mã lớn phu, ta còn chữa được không?” Vưu Hán Bình lại hỏi.
“Khó mà nói, còn tùy vào thể chất của mỗi người…”
Mã lớn phu chưa kịp nói xong thì một nam tử từ trong đám đông vây xem bước ra, y cũng cởi quần cho Mã lớn phu xem, nghe xong lời y nói, mọi người mới biết y được bà Chu làm trung gian nên đã làm nhiều lần với Kim thị, nếu Vưu Hán Bình bị bệnh thì chắc chắn y cũng bị bệnh.
Vưu Hán Bình nghe xong vô cùng tức giận, Mã lớn phu xem cho kẻ này một chút, nhưng bất ngờ là cơ thể nam tử này rất bình thường, không bị nhiễm bệnh hoa liễu.
Vưu Hán Bình không tin, yêu cầu Mã lớn phu xem kỹ lại, nhưng dù Mã lớn phu nhìn thăm khám như thế nào, nam tử này đều bình thường. Nam tử này cũng rất khó hiểu, sau khi suy nghĩ một lúc, y gọi mấy bằng hữu của mình đã từng làm với Kim thị tới.
Mã lớn phu xem cho từng người một, thấy họ đều bình thường, điều này đủ chứng minh Kim thị thực chất không có bệnh.
Ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn vào Vưu Hán Bình, hỏi hắn còn làm với ai nữa?
Vưu Hán Bình ôm đầu suy nghĩ hồi lâu, sợ bị bệnh nên bất kể nam nữ gã chỉ chơi gái tơ, những năm qua, người duy nhất gã làm cùng không phải gái tơ chỉ có Kim thị và đồ đệ của gã.
Đã lâu gã không nói chuyện với đồ đệ này.
Trong việc làm ăn, gã vừa phải chú ý kỹ nữ nhiễm bệnh lại vừa phải để ý thê tử nghèo hèn kia, chạy hết bên này sang bên kia, gã bận rộn quá nên mấy năm trước đã nhận một đồ đệ.
Đồ đệ này tên A Mao là một họ hàng xa của gã, rất thông minh.
A Mao khác với Vưu Hán Bình thận trọng từng li từng tí, hắn ta trẻ tuổi bồng bột, là nghé con mới sinh không sợ cọp, nghĩ cơ thể mình khỏe mạnh nên dù bị bệnh lậu cũng sẽ bình an. Hắn ta thích vào kỹ viện tìm thú vui, nếu kích thích hắn ta sẽ làm một nháy, không quan tâm là nam hay nữ, miễn đẹp là có thể làm như rồng náo sông lớn, lúc lui thì như cúc nạp trăm sông.
Vào dịp tết, khoảng hai năm trước, A Mao mời gã đến nhà uống rượu. Trên bàn cơm, A Mao lén đưa cho gã một lọ thuốc trợ hứng, nói là mua được từ một người quen của phủ Tĩnh Quốc công, vô cùng hiệu quả.
Lúc đó gã đã ngà ngà say, cho rằng loại thuốc này chỉ giống thuốc trợ hứng bình thường, uống vào phải nửa giờ sau mới có tác dụng, nên gã đã uống hết cả lọ mà chẳng hề suy nghĩ. Nhưng ai ngờ thuốc này mạnh đến nỗi vừa vào bụng thì toàn thân gã như bốc cháy, dương vật lập tức cương cứng đầy đau đớn.
Gã vội vàng muốn quay về, nhưng dưới sự ảnh hưởng của rượu và xuân dược, chưa ra khỏi phòng gã đã hoàn toàn mất kiểm soát, không nhịn được ôm lấy A Mao vừa ôm vừa vuốt.
A Mao ăn cả nam lẫn nữ, chẳng kháng cự được bao nhiêu trước sự ôm ấp của gã, trái lại còn hùa theo làm với gã.
Đêm đó, gã bắn hai lần vào lỗ hậu của A Mao, A Mao cũng bắn rất nhiều tinh dịch vào lỗ hậu của gã, khiến gã không kiềm chế được lại làm thêm vài lần, ngày hôm sau lúc đi lại còn không khép nổi chân.
Từ đó, gã và A Mao mỗi người mỗi ngả, cũng vì thế mà gã thích chơi với nam tử, nếu như nhà thổ có hàng mới thì gã sẽ đến làm chút ít.
Sau khi vui vẻ bên ngoài thì dĩ nhiên lúc ở nhà gã cũng trở nên thờ ơ. Còn Kim thị có lỗ tường để làm thú vui, không so đo chuyện chăn gối, vì vậy trong sáu tháng qua, hai người không ngủ chung giường nhiều, ân ái triền miên gần như không có.
“Chỉ có một lần đó, không đến mức nhiễm bệnh chứ?” Vưu Hán Bình vẫn ôm hy vọng: “Ta chưa hề nghe nói A Mao bị bệnh.”
Vừa nói xong, bình phong bên kia vang lên mấy tiếng ho, Mã lớn phu đẩy bình phong, ra hiệu cho Vưu Hán Bình tự mình đến xem, đây không phải A Mao thì là ai?
Lúc này trên người A Mao đầy vết loét, mặt thối rữa, toàn thân bốc mùi hôi thối, Vưu Hán Bình trợn trắng mắt, ngã ngửa ra sau.
Yến Tuyền thấy vậy thì mắng đáng đời, Vưu Hán Bình cuối cùng cũng gặp quả báo, hắn dùng kỹ nữ mắc bệnh hoa liễu hãm hại nam tử khác để kiếm tiền bẩn, cuối cùng lại thua chính bởi nam tử, thua bởi bệnh hoa liễu.
Những người khác cũng than thở quả báo, nhưng không nói một lời, tất cả đều tập trung vào loại thuốc trợ hứng cực kỳ hiệu nghiệm kia, hỏi A Mao có đúng là có hiệu quả như vậy không.
Có lẽ đây chính là chết dưới hoa mẫu đơn thành quỷ cũng phong lưu, thà sống vui còn hơn chết yểu.
Sau khi tin này truyền ra, thuốc của Thái Cấn Sinh lẽ ra phải được nhiều người biết đến hơn, nhưng bán thuốc thế này thế thì chẳng phải là đang làm phủ Tĩnh Quốc công mất hết mặt mũi sao?
Yến Tuyền nhìn Tống Thanh Dương, trên mặt Tống Thanh Dương hiển nhiên không vui nhưng hắn cũng không để lộ ra mà kéo Yến Tuyền đi.
Hai người trở lại quán trọ, thấy Hoa Dung đang nói chuyện với một nương tử nhìn rất quen, Yến Tuyền lo mình mặc nam trang sẽ bị nhận ra nên đứng ở cửa một lúc, đợi họ nói chuyện xong mới vào.
“Vừa rồi là Xuân Hương, từng làm việc ở Tống phủ, sau này tình lang của nàng ấy kiếm được tiền nên chuộc nàng ấy đi, không ngờ lại gặp được nàng ấy ở đây. Bây giờ nàng ấy đã trở thành một nương tử giàu sang lắm tiền, thoạt nhìn nô tỳ còn không nhận ra.”
Hoa Dung rất vui khi gặp lại bạn tốt, kể cho nàng ấy nghe về hoàn cảnh của mình những năm qua, nhắc đến quá khứ, hai người vừa khóc vừa cười.
“Việc của tiểu thư đã giải quyết xong chưa? Xuân Hương mời nô tỳ ngày mai đi am Thủy Nguyệt dâng hương. Nếu tiểu thư ở lại đây thêm một ngày, nô tỳ sẽ nhận lời.”
“Không phải mồng một hay mười lăm, đi dâng hương làm gì?” Yến Tuyền khó hiểu.
“Xuân Hương nói am Thủy Nguyệt rất linh nghiệm, thấy nô tỳ hiếm khi tới đây nên muốn đi bái phỏng để xin vận may.”
Thấy Hoa Dung rất muốn đi, Yến Tuyền không muốn làm bà ấy thất vọng, vì thế nàng gật đầu nói: “Ngươi đừng lo, cứ đi đi, ta và biểu ca lại đi đây đi đó, buổi chiều ngày mai hẵng lên đường.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận