Chương 145

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 145

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ở gần am Thuỷ Nguyệt có mấy ngôi nhà, khi bọn họ đi ngang qua thì có một lão thái thái với mái tóc hoa râm đang khom lưng quét rác ngay trước hiên nhà. Khi vừa nghe thấy họ hỏi chuyện về am Thuỷ Nguyệt, bà ấy nhanh chóng nói: “Nơi đó không sạch sẽ, tốt nhất là mấy người đừng tới đó.”
“Bà có thể nói rõ hơn không?” Yến Tuyền hỏi.
“Nơi đó vốn là một ngôi miếu đổ nát, có một tiểu ni cô thanh tú tên là Phất Dao không biết từ đâu đến dọn dẹp ngôi miếu nát kia và thắp lại hương khói trong miếu. Sau đó, không biết bà ta đã dùng thủ đoạn gì mà thu hút được rất nhiều vị nương tử lớn phú lớn quý tới quyên tiền tu sửa lại ngôi miếu ấy. Dần dần, hương khói vấn vít trong am Thuỷ Nguyệt cũng ngày càng nồng, trong am cũng có thêm nhiều ni cô mới, dung mạo của người nào người nấy đều như hoa nhường nguyệt thẹn. Mãi đến sau này, dù không phải ngày mồng một hay mười lăm thì vẫn sẽ có vô số khách hành hương cuồn cuộn kéo nhau đến ghé thăm am Thuỷ Nguyệt.”
Mấy gia đình sống gần đó đương nhiên cũng muốn tới xem thử. Nhưng khi họ đến nơi thì Phất Dao lại kêu họ nộp đủ mười lượng bạc tiền nhang đèn phúng viếng trước thì mới được qua cửa.
Mười lượng bạc đối với một gia đình nghèo đúng là một khoản chi phí không nhỏ. Nhưng quy định này của các nàng cũng đã nói rõ, am Thuỷ Nguyệt chỉ cho phép những gia đình giàu có đến dâng hương.
Những vị quý phu nhân giàu có ấy hoàn toàn không nhận ra cái am đường chỉ quan tâm đến danh lợi kia có gì không ổn, ngược lại họ còn phái hạ nhân đến giúp Phất Dao đuổi những nhóm người nghèo kia đi.
Thời gian trôi qua càng lâu, am Thuỷ Nguyệt càng xây càng lớn hơn, các tín đồ tới đây cũng ngày càng nhiều hơn. Bọn họ đều là nữ quyến của những gia tộc giàu có, am Thuỷ Nguyệt trong lời bọn họ nói đều trở nên rất thần kỳ. Dần dà cho dù có người sẵn sàng trả mười lượng bạc cũng không được phép qua cửa, chỉ những người được các tín đồ bên trong giới thiệu mới có thể tiến vào.
Người dân xung quanh đều thấy rất tò mò, nhưng chỉ có vài tên tiểu tử dũng cảm đang tuổi lớn mới dám lén lút trèo tường vào nhìn trộm. Họ nhìn thấy các ni cô đang ăn tối, trên bàn bày ra nào là gà vịt thịt cá và đủ các món sơn hào hải vị quý hiếm. Chuyện ăn uống của các nàng hoàn toàn không hề kiêng kỵ thứ gì cả, ngày thường cũng không thích tỏ vẻ đoan trang, nhã nhặn.
Mấy người họ thấy vậy lập tức nhận ra có chuyện gì đó không ổn nên định sang sương phòng kiểm tra, xem thử rốt cuộc các nàng đang muốn giở trò gì.
Rõ ràng chỗ này là hậu viện của am đường, nhưng từ lúc họ nhảy từ trên bờ tường xuống thì khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Nơi đây biến thành một rừng hoa đào tràn ngập hương hoa, thỉnh thoảng ở nơi sâu nhất trong khu rừng còn truyền ra tiếng cười đùa của nữ tử. Bọn họ mạnh dạn bước tới xem thử thì trông thấy mấy cô nương xinh đẹp như thiên tiên đang tắm táp ở cái hồ nhỏ sâu trong rừng đào.
Nhìn thấy cảnh sắc tươi đẹp này, đầu óc bọn họ đều choáng váng hết cả. Có người nhanh chóng rời đi cũng có người bắt đầu động tình. Khi những cô nương ấy phát hiện ra bọn họ, các nàng không chỉ không tránh đi mà còn cố tình bày ra tư thế mị hoặc dâm đãng cho bọn họ xem.
Lần này, đến cả những người chưa động tình cũng không tài nào nhịn nổi nữa, họ đã sớm quên mất mục đích chính khiến mình phải lặn lội tìm đến tận đây là gì. Trải qua một đêm phóng đãng hoang đường, bọn họ vui vẻ ôm ấp các cô nương và tựa đầu ngủ thiếp đi trên những cánh hoa đào, mãi cho đến khi tiếng gà gáy chào đón hừng đông vang lên thì họ mới giật mình tỉnh dậy.
Nhưng vừa mới mở mắt ra, quang cảnh xung quanh họ đã hoàn toàn thay đổi. Rừng đào rực rỡ biến thành một cái bãi tha ma, các cô nương xinh đẹp trong lòng cũng hóa thành từng bộ thi thể mục nát thối rữa, chiếc gối mềm kết từ những bông hoa đào biến thành giòi bọ bò lúc nhúc khắp nơi, thậm chí còn chui vào tóc họ. Mùi thơm ngọt ngào từ hoa cỏ cũng biến thành mùi vị hôi thối của xác chết để lâu ngày, trên người họ phủ đầy dịch thi thể và giòi bọ tanh nồng.
“Ui…” Vừa nghe đến đây, sắc mặt Yến Tuyền đã hoàn toàn thay đổi, nghe cứ như thể bọn họ vừa gặp phải quỷ đả tường vậy.
“Một trong những người đi tới đó là tiểu nhi tử của Ngô gia – Ngô Lãng, ngày trước từng sống cạnh nhà ta. Ngày đó, phụ mẫu của hắn ta đã phải đun nước nóng cả ngày giúp hắn ta tắm rửa nhưng vẫn không thể rửa sạch mùi hôi thối còn bám trên người. Về sau, thần kinh của hắn ta dần có chút bất thường, nhìn thấy nữ nhân là phát hoảng lên, ngửi thấy mùi tanh của thịt là lại nôn mửa không ngừng. Thậm chí, mỗi buổi tối, phụ mẫu phải ở bên an ủi mới dám đi ngủ nữa.”
Sau khi cảm ơn lão thái thái, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương lại đi tới các hộ lân cận hỏi thăm tin tức.
Ngô Lãng không thể nhìn thấy nữ nhân nên chỉ có Tống Thanh Dương đi vào hỏi thăm, Yến Tuyền ở bên ngoài lắng tai nghe.
“Đêm đó rõ ràng là bọn ta đã nhảy vào hậu viện của am Thuỷ Nguyệt, nhưng không hiểu sao sau đó lại bị đẩy đi xa, thậm chí còn đến tận bãi tha ma sau núi nữa. Ta đã tận mắt nhìn thấy nhóm ni cô ăn thịt uống rượu, còn dùng kinh thư lót dưới đáy đống bát đĩa nữa. Dáng vẻ ấy của bọn họ thực sự không giống các đệ tử Phật giáo chút nào.”
Theo lời Ngô Lãng, đám người kia nhất định là đã bị thứ bao quanh am Thủy Nguyệt phát hiện nên ngay khi vừa đặt chân vào am Thuỷ Nguyệt đã bị thứ đó mê hoặc tâm trí. Từ góc độ này mà nói, quyết định không tiến vào ngay của bọn họ là hoàn toàn chính xác. Nếu hai bên trực diện nghênh chiến, có Tống Thanh Dương ở đây thì không thể thua được nhưng chỉ sợ lại để thứ đó chạy thoát mất.
Cẩn thận suy tính một hồi lâu, Yến Tuyền chợt nghĩ tới cái gì đó. Nàng đứng ngoài cửa lớn tiếng hỏi vọng vào: “Ngươi có thể miêu tả lại dáng vẻ của những ni cô đó giúp chúng ta không?”
Giọng nói của Yến Tuyền đột nhiên vang lên khiến cả người Ngô Lãng vô thức co lại, sau đó lại nôn khan một chút. Yến Tuyền vội vàng ngậm miệng lại, nàng thật sự không ngờ bản thân chỉ mới nói một câu thôi cũng có thể khiến hắn ta phản ứng mạnh tới vậy.
“Các nàng vẫn còn khá trẻ, tướng mạo của mỗi người đều khá thanh tú, hơn nữa còn rất cao. Mùi nhang đèn trên người họ khá nhạt nhoà nhưng hương thơm từ phấn son lại cực kỳ nồng đậm.”
“Người có cảm thấy các nàng trông khá giống nam nhân không?”
Nam nhân sao? Ngô Lãng bị lời này của Yến Tuyền làm cho bối rối, làm sao các ni cô trọc đầu ấy có thể là nam nhân được?
Yến Tuyền mím môi, khó trách nàng phải suy nghĩ sâu xa thêm. Mới vừa rồi, nàng thấy am Thuỷ Nguyệt và am Lăng Vân có điểm nào đó rất giống nhau, am Lăng Vân đã đi chơi gái rồi thế còn am Thuỷ Nguyệt thì sao? Nàng chợt nhớ đến những nam kỹ mặc xiêm y của nữ trong nhà thổ ngày trước, lại nghe nói trong am Thuỷ Nguyệt có các tiểu ni cô với gương mặt thanh tú, khiến nàng không nhịn được mà nghĩ xem giữa hai nơi này có liên quan gì tới nhau hay không? Nếu những nam kỹ đó cải trang thành ni cô để hành xử hoang dâm vô độ, chắc người bình thường không thể phát hiện ra đâu nhỉ?
“Nếu dựa theo lời ngươi nói thì đúng là có vài điểm đáng ngờ đấy.” Ngô Lãng nhớ lại chuyện đêm đó, khi hắn ta nhìn lén bên trong am Thuỷ Nguyệt đã xảy ra một chuyện kỳ lạ. Lúc bọn họ đi đến hậu viện thì thấy trong sân phơi đang treo rất nhiều tăng phục, có kẻ không đứng đắn còn lẩm bẩm: Những ni cô này không mặc nãi túi* sao?
*Hay còn gọi là áo lót.
Lúc đó họ cũng không nghĩ nhiều, sau này vì chuyện xảy ra ở bãi tha ma nên họ càng không dám nghĩ nhiều về chuyện lần đó nữa.
Yến Tuyền cúi đầu nhìn ngực mình, nếu không mặc thêm nãi túi thì khi đi đường, bộ ngực sẽ lắc lư. Mùa đông thì không sao nhưng y phục mùa hè khá mỏng manh, phần vạt áo trước sẽ phồng lên. Cho dù có trở thành ni cô thì cũng đâu thể không mặc nãi túi được, đúng không?
Nghĩ đến đây, Yến Tuyền thổi sáo quỷ, triệu hồi Thẩm Thu Thần đang ở cách đó không xa. Nàng hỏi hắn ta: “Ngươi có biết quá trình thê tử mình đến am Thuỷ Nguyệt cầu nhi tử không?”
Thẩm Thu Thần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Bọn ta đã dùng đủ loại thuốc, bái các loại danh y để sớm sinh được hài tử, cũng dành ra vài năm để đi cầu thần bái Phật. Trước đây, nàng ấy thường đến đủ loại chùa miếu để cầu nguyện, cũng từng mua rất nhiều tượng Tống Tử Quán Thế Âm. Lần nàng ấy đến am Thuỷ Nguyệt cầu nhi tử, ta đã nghĩ lần này cũng sẽ giống như những lần trước thôi nên không quá để tâm. Ta chỉ nhớ, lần đầu nàng ấy trở về từ am Thủy Nguyệt đã nói với ta một câu. Nàng ấy nói, hôm nay ta mới biết Quán Thế Âm Bồ Tát là thân nam tướng nữ.
Lúc đó ta đang mải xem văn chương do học trò viết nên mới nói với nàng ấy: Phật vốn không có tướng mạo cụ thể, tướng mạo đều từ chúng sinh mà ra. Theo lý mà nói, tất cả các vị Phật đều có thể là nam hoặc là nữ, các Ngài xuất hiện tùy theo duyên số và có khả năng thích ứng vô hạn.
Nàng ấy không tin và phản bác lại rằng Quán Thế Âm Bồ Tát vốn là nữ tử, sau này Ngài tu thành thân nam tử. Tới ngày nay thì dáng vẻ của Quán Thế Âm Bồ Tát là thân nam tướng nữ.
Ta cười vì nàng ấy ngốc nghếch, không hiểu gì. Vốn còn muốn tỉ mẩn giảng đạo lý với nàng ấy, nhưng vì sắc trời bên ngoài đã muộn mà vẫn chưa đọc xong bài văn trên tay nên ta không tiếp chuyện với nàng ấy nữa. Tới khi ngủ dậy thì ta đã sớm ném chuyện đó ra sau đầu rồi.”
Yến Tuyền nghe xong vỗ đùi nói: “Được đấy! Chẳng trách các nàng lại dùng Quán Thế Âm Bồ Tát làm vỏ bọc ngụy trang cho mình! Đúng là rất thông minh!”
Yến Tuyền còn nhớ, có một năm nàng muốn vẽ một bức chân dung hình Quán Thế Âm để làm quà mừng thọ cho di mẫu nên đã đến vài tiệm thư tứ trong chợ để xem tượng Quán Thế Âm. Lúc đó nàng còn nhìn thấy có người đang vẽ hình Quán Thế Âm ở dạng nam tử nên tò mò hỏi thăm, mới biết được chuyện Quán Thế Âm là nam hay nữ vẫn là vấn đề mà giới hội họa luôn tranh cãi bấy lâu nay.
Một số người còn cho rằng, trong [Kinh Bi Hoa*] có ghi kiếp trước của Quán Thế Âm Bồ Tát là lớn nhi tử của Chuyển Luân Vương*, trên các bức bích họa trong hang Mạc Cao ở Đôn Hoàng cũng có một bức chân dung vẽ Quán Thế Âm có râu dài. Chẳng qua theo sự thay đổi của dòng chảy thời gian, có vài người hiểu sai mà truyền lại nên ngày nay Quán Thế Âm Bồ Tát có tướng nữ. Tuy có tướng mạo của nữ tử nhưng thân xác vẫn còn là nam tử, đây mới là lý do tại sao lại xuất hiện thuyết pháp nói Quán Thế Âm Bồ Tát là thân nam tướng nữ.
*Kinh Bi Hoa (悲华经): là một trong những bộ kinh nói về hạnh Bố thí của lớn thừa.
*Chuyển Luân Vương (转轮王): Là vị vua có phước đức và sức mạnh khuất phục được tất cả các vua khác, cũng gọi là “Chuyển luân thánh vương”, vì khi vị vua này ra đời thì tự nhiên xuất hiện các báu vật để vua sử dụng, giúp vua chinh phạt mọi nơi trong thiên hạ (trong thần thoại Hindu, Ấn Độ).

Bình luận (0)

Để lại bình luận