Chương 146

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 146

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam tử dùng đặc điểm của cơ thể là nam nhưng tâm hồn là của nữ của Quan Âm Bồ Tát để ngụy trang, nói mình là tín đồ của Quan Âm Bồ Tát, nhờ vào tu luyện mà cơ thể chuyển từ nữ tử sang nam tử. Cho dù bị vạch trần, cũng có thể dùng Quan Âm Bồ Tát để lấp liếm được.
Yến Tuyền ngẩng đầu nhìn sắc trời, ngẩng đầu ba bước có thần linh, không biết Quan Âm Bồ Tát có biết mình trở thành đồng lõa của kẻ ác hay không? Nếu Bồ Tát linh thiêng, sao có thể trơ mắt nhìn kẻ ác dùng danh nghĩa của mình, lừa gạt tín đồ của mình được chứ?
“Ngươi lại nghĩ kỹ lần nữa xem, xem có thể nhớ thêm cái gì nữa không.” Yến Tuyền tiếp tục hỏi Thẩm Thu Thần.
Ở phía bên kia, Tống Thanh Dương cũng đang ở trong tiếp tục hỏi Ngô Lãng, bảo hắn ta cố gắng nhớ lại xem còn chỗ nào đáng ngờ không.
“Sau khi ta chết, việc đầu tiên Đào Như Bảo làm là đi đến am Thủy Nguyệt sám hối, Phất Dao sư thái giúp nàng ấy ngụy trang ta thành dáng vẻ tử vong ngoài ý muốn rồi lại làm lễ cúng. Lúc ấy ta mới chú ý tới kinh thư các nàng niệm khác với kinh thư bình thường, các nàng cố ý đọc ngược kinh thư từ đằng sau ra đằng trước.”
“Các ‘nàng’ là ni cô giả, tất nhiên không dám niệm kinh thật rồi.” Không dám niệm kinh thật, cũng không dám bái Phật thật.
Thẩm Thu Thần có thể đến gần Phất Dao sư thái, vậy chúng tỏ trên người Phất Dao sư thái không có sức mạnh kia. Từ những việc bọn họ làm thì có thể đoán được Phất Dao sư thái hẳn là một tên thầy đồng lừa đảo trong đám người nam giả nữ kia. Mục đích là để lừa tiền, lừa sắc, yêu quái mang lại tai họa chân chính hẳn là một kẻ khác.
Nếu yêu quái gây tai họa sẽ dạy dỗ những người tự tiện xông vào am Thủy Nguyệt. Vậy thì không bằng mướn vài hán tử cao to gần đây trèo tường vào am Thủy Nguyệt. Dựa theo những chuyện Ngô Lãng gặp phải, yêu quái kia nhất định sẽ xuất hiện dạy dỗ bọn họ, nàng rất muốn nhìn xem yêu quái này rốt cuộc là thứ gì.
Cho dù không ép nó ra được, cũng phải phá hư lễ cầu thần bái Phật của am Thủy Nguyệt, không thể để đám người Hoa Dung bị các nàng tẩy não được.
Tống Thanh Dương nghe xong biện pháp này của nàng cũng đồng ý, hắn cho rằng nên chia thành hai nhóm sẽ càng tốt hơn. Vài người trèo tường, vài người còn lại thì đến chính điện gây sự. Người trong am Thủy Nguyệt giữ được đầu, không giữ được đuôi, làm thế thì yêu quái gây tai họa kia không thể ra mặt giúp các nàng được nữa.
Hai người nói làm là làm, lập tức đi đến thôn trang gần đó tập hợp khoảng một trăm người cùng đi.
Người ở gần đó đều tò mò chuyện trong am Thủy Nguyệt, nên Tống Thanh Dương vốn cũng không cần phải giao phó gì cả, ai cũng biết phá đám.
Người trèo tường ở phía sau cũng rất thuận lợi vào trong am Thủy Nguyệt, nhưng vào lúc này, ánh sáng vàng đột nhiên xuất hiện trong am Thủy Nguyệt, Quan Âm Bồ Tát chân giẫm lên đài sen hiện ra trên không trung.
Xung quanh yên tĩnh chỉ trong một cái chớp mắt, mọi người lập tức quỳ xuống bái lạy Bồ Tát, không còn sức mạnh gây rối như vừa rồi nữa.
“Vì sao các ngươi dám đến làm loạn trước cửa miếu của bổn tọa?”
“Có người thuê bọn ta tới đây.” Lúc này có người bán đứng Tống Thanh Dương, nhưng bọn họ đều không biết tên họ của Tống Thanh Dương, chỉ nói là có một nam nhân cao lớn vô cùng giàu có thuê bọn họ tới đây.
Bọn họ nói xong, lại không biết người trong miệng bọn họ đang đứng cách đó không xa nhìn về phía họ. Yến Tuyền cầm gương Thiên Lý, suýt chút nữa đã dí sát mặt vào soi mặt của Bồ Tát giả kia, nhưng vẫn không nhìn ra chút sơ hở nào. Tống Thanh Dương bên cạnh cũng nhìn không ra, rõ ràng khi đối phó với Huệ An thánh tăng lần trước, hắn có thể nhìn thấu ảo ảnh của quỷ quái.
“Chẳng lẽ là Bồ Tát thật?” Yến Tuyền nghi ngờ nói.
“Không đúng, muội quên rồi sao, lần trước ta bị xà yêu, thụ yêu câu hồn, chúng nó biến hóa thành dáng vẻ của muội, ta cũng không nhìn ra được. Dường như ta chỉ có thể nhìn thấu ảo ảnh do quỷ quái làm ra được mà thôi.”
Yến Tuyền nghe thấy thế, ngẩng đầu nhìn ánh nắng mặt trời. Ánh nắng mặt trời hôm nay tuy không quá gay gắt, nhưng vẫn chiếu lên người Bồ Tát kia, nếu là quỷ quái thì nhất định đã chịu không nổi rồi. Nói cách khác, cái này có lẽ là yêu quái mà không phải là quỷ quái, nếu là yêu quái thì làm sao Tống Thanh Dương lại khum nhận ra. Tuy dương khí trên người hắn nhiều nhưng cũng không nhiều bằng ánh nắng mặt trời được.
Đây là lần đầu gặp chuyện này. Bởi vì trước giờ nàng chỉ từng đối phó với quỷ thôi, chưa đối phó yêu quái bao giờ, hoàn toàn không biết phải xuống tay thế nào cả.
Từ từ, nước tiểu của đồng tử! Lần trước Lưu Xuân Đài dùng nước tiểu của đồng tử để đối phó với con ngư yêu kia.
Nhưng nước tiểu của đồng tử khó mà tìm thấy ngay được, chẳng lẽ lần này chỉ có thể trơ mắt nhìn nó đi thôi à?
“Biểu ca, kế hoạch lần này thất bại sẽ khiến oai phong của bọn chúng tăng vọt, ta lo Hoa Dung sẽ bị các ‘nàng’ lừa bịp. Một mình huynh đi tìm nước tiểu của đồng tử đi, ta sẽ không đi cùng huynh mà lẻn vào am Thủy Nguyệt đi tìm Hoa Dung trước, đến lúc đó chúng ta lại phối hợp đánh cả bên trong lẫn bên ngoài.”
“Một mình muội đi rất nguy hiểm.” Tống Thanh Dương lo lắng.
“Ta đã một mình xông vào Kính Thành rồi, sao phải sợ ngôi miếu nhỏ này chứ, huynh cứ yên tâm đi.”
Yến Tuyền kiễng chân hôn hắn một cái để giúp hắn bớt lo lắng, sau đó lén chạy về phía đám người.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía vị Bồ Tát ở giữa không trung kia, cho nên chẳng có ai chú ý đến hành động của Yến Tuyền. Đợi đến khi Bồ Tát nói xong thì mọi người lại quay về am Thủy Nguyệt. May mà Yến Tuyền ăn mặc trông vô cùng xa hoa cho nên khi chen lẫn trong những vị phu nhân, tiểu thư quyền quý kia lại lại không hề khác biệt. Thế là nàng cũng thuận lợi đi theo bọn họ vào am Thủy Nguyệt.
Các nàng còn đang bàn tán về kỳ tích của thần vừa rồi, không hẹn mà cùng đi vào điện Đại Hùng, thắp một nén hương cho Quan Âm Bồ Tát đang ngồi chính giữa.
Yến Tuyền tìm thấy Hoa Dung trong đám người, Hoa Dung đang ở bên cạnh Xuân Hương. Khi thấy nàng đột nhiên xuất hiện thì cảm thấy rất khó tin, vừa định mở miệng gọi tiểu thư thì lại phát hiện Xuân Hương đang đứng bên cạnh. Bà ấy đành ngậm miệng lại, chỉ nói là người quen cũ, thuận tiện bịa đặt một thân phận cho Yến Tuyền.
Bất chấp việc tán gẫu thêm với Yến Tuyền, Xuân Hương cũng vội vàng đi dâng hương, thừa dịp nàng ấy rời đi, Yến Tuyền nói với Hoa Dung: “Cẩn thận, Bồ Tát vừa rồi là do yêu quái hóa thành đấy. Từ giờ trở đi ngươi đừng rời khỏi người ta, nghe theo chỉ thị của ta.”
“Do yêu quái hóa thành ư!” Hoa Dung hoảng hốt, giọng nói vô thức lớn hơn một chút.
“Suỵt! Rốt cuộc là yêu quái gì tạm thời khó mà nói được, dù sao tuyệt đối không thể là Quan Âm Bồ Tát. Hôm nay Xuân Hương nói với ngươi thế nào?”
“Xuân Hương nói với nô tỳ là thật ra Quan Âm Bồ Tát là nữ nhưng có được thân thể của nam, chuyện này nô tỳ biết, trước kia cũng từng tìm hiểu khi đi theo tiểu thư rồi. Nàng ấy còn nói Quan Âm Bồ Tát vốn là nữ, sau khi tu luyện mới biến thành nam, vậy nên mới trở thành nữ có thân thể nam như bây giờ.”
“Nô tỳ nói không đúng, là bởi vì từng có kinh thư ghi chép rằng Quan Âm Bồ Tát là nam, nên có vài người kiên trì cho rằng Quan Âm Bồ Tát là nam, cảm thấy điều mọi người nhận định từ xưa là sai lầm, sau đó mới truyền ra lời đồn Quan Âm Bồ Tát là nữ tử có thân thể nam tử.”
“Xuân Hương không thuyết phục được nô tỳ nên chỉ có thể mời Phất Dao sư thái đến, để nô tỳ chính mắt nhìn thấy cái gì gọi là nữ có thân thể của nam. Nàng ấy nói là bởi vì Phất Dao sư thái thành tâm thờ phụng Quan Âm Bồ Tát, cho nên Bồ Tát mới biến thân thể nữ tử phải chịu nhiều đau khổ của bà ấy thành thân thể nam tử. Nhờ đó, bà ấy không không cần phải chịu sự trói buộc của nữ nhân nữa, không cần chịu sự tra tấn của kinh nguyệt vào mỗi tháng, không cần phải vâng theo tam tòng tứ đức, có thể ra ngoài tự do như nam tử.”
“Phất Dao sư thái có gương mặt trái xoan, mày lá liễu, mũi cao cao, miệng anh đào, mặc tăng y cũng khó giấu nỗi dáng vẻ thanh tú, xinh đẹp.”
“Bà ấy kéo tay nô tỳ sờ soạng nơi giữa háng của bà ấy, vật mềm nhũn kia chậm rãi cứng rắn trong tay nô tỳ, quả thật không khác gì nam nhân.”
“Thấy nô tỳ tin rồi, Phất Dao sư thái gọi một ni cô khác tới, nói nàng ấy cũng từng là khách hành hương giống ta, bởi vì thành tâm cung phụng Bồ Tát nên hiện tại đã hoá thành thân thể nam tử rồi.”
“Pháp danh của tiểu ni cô kia là Tử Chân, dù không đẹp như Phất Dao sư thái nhưng cũng là một giai nhân thanh tú. Nàng ấy chậm rãi kể lại hành trình thân thể mình biến hòa thành nam tử.”
“Tử Chân nói ban đầu nàng ấy cũng không tin, nửa tin nửa ngờ đến quỳ bái, sau đó có một lần nàng ấy sinh bệnh, sốt cao suốt bốn, năm ngày, lớn phu đều nói không sống nổi nửa, bảo người nhà nàng ấy chuẩn bị hậu sự đi. Nàng ấy không cam lòng bản thân chỉ có thể chết đi như thế, nên coi ngựa chết như ngựa sống mà chạy chữa, bảo người trong nhà đưa nàng ấy đến am Thủy Nguyệt.”
“Phất Dao sư thái để nàng ấy trong phật đường, quỳ trước tượng thần của Quan Âm Bồ Tát suốt một đêm, sáng sớm hôm sau cơn sốt của nàng ấy giảm dần.”
“Từ đó về sau, nàng ấy hoàn toàn tin tưởng, mang tiền đến quyên tặng cho miếu một tòa Phật đường, không bao lâu sau, nàng phát hiện giữa hai chân mình mọc ra một cái dương vật, hạ thân của nàng ấy hoàn toàn biến thành một nam nhân. Tử Chân vừa nói xong, nô tỳ cũng hoàn toàn tin tưởng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận