Chương 147

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 147

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe xong lời Hoa Dung nói, Yến Tuyền đã hiểu câu “Dài ra, dài ra, mau dài ra đi…” của Đào Như Bảo là có ý gì rồi.
Nàng ấy muốn dương vật dài ra, biến thành nam tử.
Mới vừa nói xong, Xuân Hương ở bên kia đã thắp hương xong, thấy các nàng vẫn đang nói chuyện thì thúc giục các nàng đi dâng hương.
Yến Tuyền cũng đồng ý, khi dâng hương với Hoa Dung thì khẽ khàng dặn dò hai câu, sau đó lôi kéo Xuân Hương hỏi: “Nhà ta cách am Thủy Nguyệt rất xa, không thể đến miếu quỳ bái mỗi ngày được, xin hỏi có thể xin một tượng Phật về nhà cung phụng được không?”
“Đương nhiên là có thể rồi.” Xuân Hương thấy nàng thành tâm như thế nên dẫn nàng đi gặp Phất Dao sư thái.
Gia cảnh nhà Xuân Hương không tệ, tốn không ít bạc cho am Thủy Nguyệt rồi nên người được nàng ấy mang tới cũng được coi trọng hơn một chút.
Nghe nói Yến Tuyền muốn xin tượng phật, Phất Dao niệm một câu a di đà phật, rồi sau đó mời nàng đến Phật đường đằng sau, hỏi: “Chỗ chúng ta có tượng Tống Tử Quan Âm, tượng Thiên Thủ Quan Âm, tượng Ngư Lam Quan Âm, tượng Nam Hải Quan Âm, v.v. Các vị Quan Âm khác nhau có những công dụng khác nhau, xin hỏi thí chủ muốn cầu xin thứ gì?”
“Ta muốn xin một pho tượng có thể khiến mây khói hóa thành vật, khiến người ta như đang trên tiên cảnh.”
Phất Dao sửng sốt nhìn về phía Yến Tuyền, ngay sau đó, bà ta mỉm cười giữ chặt tay Yến Tuyền, khẽ vuốt ve rồi nói: “Chỉ cần thí chủ thành tâm, mây khói tự nhiên có thể hóa vật. Bần ni thấy thí chủ hữu duyên với Phật, hôm nay bần ni sẽ phá lệ một lần, tự mình độ công lực mười năm cho thí chủ, giúp thân thể thí chủ nhanh chóng tu thành nam tử.”
Thấy dáng vẻ mị hoặc của Phất Dao, Yến Tuyền rút tay về, cười nói: “Sư thái không cần phải nhọc lòng như thế, ta đã biến thân thể nữ tử thành nam tử từ lâu rồi. Nhưng không phải ở trong am Thủy Nguyệt này mà là tu trong một nhà thổ.”
Trong nháy mắt, Phất Dao thay đổi sắc mặt: “Ngươi là ai? Muốn làm gì?”
“Sư thái đừng sợ, ta không muốn thế nào cả, chỉ là muốn hỏi sư thái một câu, trong am ni cô này của ngài còn thiếu nam có vẻ ngoài của nữ không? Ta không muốn ở trong nhà thổ nữa, ta cũng muốn làm đệ tử của Quan Âm Bồ Tát, thu được cả tiền lẫn sắc.”
Phất Dao sư thái đánh giá Yến Tuyền từ trên xuống dưới, có lẽ cũng không ngờ nàng là một nam tử.
“Nhìn qua thì thấy dáng vẻ của ngươi cũng không tồi, nhưng ta muốn hỏi ngươi một câu, sao ngươi lại biết được chuyện này? Người trong am Thủy Nguyệt nói cho ngươi biết à?”
Yến Tuyền cười cười: “Nếu muốn người không biết, trừ khi mình đừng làm. Chỉ cần có tâm thì không có chuyện gì là không thể biết cả, chỉ là ta vẫn cứ nghĩ không ra, các người làm thế nào để hóa mây khói thành vật thật, khiến chân phật hiện thế, mong rằng sư thái có thể giải đáp thắc mắc của ta.”
Có lẽ vì dáng vẻ của Yến Tuyền trông hiền hòa, hoặc cũng có lẽ là vì đã nói đến nước này rồi, Phất Dao không gạt nữa, nói: “Lúc đầu ta cũng chỉ muốn lừa tiền, lừa sắc mà thôi, không ngờ lại dẫn một con hồ yêu đến.”
Phất Dao vốn làm thư đồng cho một hộ gia đình, đi theo thiếu gia học một chút văn thơ, chữ nghĩa.
Thiếu gia là một chủ nhân ăn được cả nam lẫn nữ, không chỉ thích chơi với nữ nhân, còn thích chơi cả nam nhân nữa. Nhờ có diện mạo đẹp nên Phất Dao đã ngủ với thiếu gia không ít lần, còn thường chiều theo sở thích của thiếu gia mà cải trang thành dáng vẻ nữ tử.
Sau khi mặc nữ trang ra cửa, không ít người nhận nhầm hắn ta thành nữ tử, bởi vậy nên cũng có vài lớn cô nương và tiểu tẩu tử không có chút phòng bị nào với hắn ta, dám cởi áo, tháo cả đai lưng trước mặt hắn ta nữa.
Khi đã nếm được sự ngon ngọt của nam giả nữ rồi, hắn ta lợi dụng thứ này làm ngụy trang, ngủ với không ít lớn cô nương và tẩu tử.
Chỉ tiếc là sau đó bị công tử phát hiện nên hắn ta bị đuổi ra ngoài.
Hắn ta vốn muốn quay về quê, nhưng khi đi qua gian miếu đổ nát này, trong đầu hắn ta chợt lóe lên một suy nghĩ, nghĩ tới việc lợi dụng chuyện nữ nhưng có được thân thể nam tử của Quan Âm Bồ Tát.
Vì thế hắn ta cạo trọc đầu, dùng số bạc còn sót lại trên người tu sửa lại cái miếu đổ nát này, rồi sau đó ngụy trang thành Phất Dao sư thái rồi lấy danh hiệu này ra ngoài, đi hóa duyên ở những nhà thường xuyên đi làm ăn, ở nhà chỉ có phu nhân.
Bịa chuyện dỗ phu nhân một hồi để hắn ta có thể ngủ lại, để phu nhân nghiên cứu niệm kinh Phật với hắn ta suốt đêm. Trong lúc đêm dài yên tĩnh, hắn ta sẽ nói cho phu nhân rằng thật ra Quan Âm Bồ Tát là nữ có thân thể của nam, dương vật giữa hai chân hắn ta có được nhờ tu Phật.
Phu nhân nửa tin nửa ngờ cầm nhìn thử, hắn tiếp tục nói: “Dương vật nhờ tu hành mà có sẽ không khiến người khác mang thai, trái lại còn có thể độ tu vi trên người của ta cho phu nhân, giúp phu nhân vĩnh viễn giữ gìn được thanh xuân.”
Trượng phu ra ngoài làm ăn quanh năm khiến cơ thể phu nhân thiếu thốn đã lâu, chợt thấy dương vật nóng bỏng vừa to vừa cứng như thế, cũng luyến tiếc không thể buông ra, thêm lời hắn ta chêm vào, phu nhân càng thêm dao động mà ỡm ờ thành chuyện tốt với hắn ta.
Chờ sau khi hầu hạ phu nhân thoải mái rồi, thì cũng sẽ không tiếc móc ra bao nhiêu bạc cho hắn ta.
Một người, hai người, ba người… Hắn ta nhanh chóng lừa được một số bạc lớn, không ai phát hiện ra hành động của hắn ta cả khiến lá gan hắn ta ngày càng lớn hơn, dứt khoát xây dựng lại ngôi miếu đổ nát kia, nuôi một đám tiểu ni cô nam giả nữ thanh tú đáng yêu, cung cấp cho các phu nhân có tiền cô đơn chơi bời giải trí, dỗ dành các nàng không ngừng bỏ tiền ra.
Đám ni cô giả bọn họ không dám bái Phật thật, không dám niệm kinh thật, Bồ Tát tất nhiên không nhận được chút hương khói nào từ bọn họ, thế nên những hương khói vô chủ này đã hấp dẫn một con hồ yêu đực tới.
Hồ ly vốn là tiên thú nên rất thích chuyện hoang đường này của bọn họ, không chỉ hấp thu hương khói cung phụng mà còn thường hóa thành tiểu ni cô giao hoan cùng các nữ tử.
Sau lần đó, hắn ta đã ký minh ước với hồ yêu, hắn ta không ngừng hấp dẫn tín đồ đến giúp nó, nó giúp hắn ta phù hộ am Thủy Nguyệt không bị người khác phát hiện.
Có hồ yêu hỗ trợ, thường xuất hiện vài lần nên càng khiến mọi người tin tưởng chuyện ma quỷ của bọn họ.
Về phần mây khói hóa vật thật, là bởi vì những tượng Phật các tín đồ thỉnh về cũng chỉ là vô dụng, hương khói vô chủ nên mỗi ngày hồ yêu đều đi qua các nhà thu hương khói một lần, nếu gặp phải tín đồ xinh đẹp, nó sẽ ra tay dâm loạn một phen.
Thì ra là thế, ra là một con hồ yêu à.
Khi nói chuyện, Yến Tuyền được dẫn đến trước một phòng thiền, Phất Dao nói: “Muốn làm ni cô ở chỗ chúng ta không dễ thế đâu, ta phải tra xét thân thể của ngươi trước, nếu có bệnh vậy ngươi đến từ đâu thì trở về nơi đó đi.”
Yến Tuyền gật đầu đồng ý, nhấc chân đi vào trong. Vừa vào cửa thì cửa phòng đã bị đóng lại, Phất Dao nói: “Ngươi đứng chờ ở đây trước đã, tiễn khách hành hương đi xong ta sẽ đến kiểm tra thân thể cho ngươi.”
Yến Tuyền nhìn phòng thiền một vòng, ba mặt đều là tường, chỉ có hai vệt sáng len qua cửa sổ cạnh cửa, chắc chắn không thể chạy ra được.
Yến Tuyền cũng không bất ngờ với chuyện này lắm, nàng đã nhìn thấu chân tướng của am Thủy Nguyệt, sao Phất Dao có thể bỏ qua cho nàng được. Dù hôm nay có thích hợp hay không, nàng cũng không thể đi ra khỏi cửa lớn am Thủy Nguyệt được, đây là lý do vì sao Phất Dao dám nói chân tướng cho nàng nghe.
Bây giờ Phất Dao hẳn là sẽ đi tìm Xuân Hương để dò hỏi thân phận của nàng.
“Được, ta chờ ngươi.” Yến Tuyền đồng ý, nàng nhìn xuyên qua kẹt cửa thấy Phất Dao gọi hai ni cô tới trông cửa phòng thiền, rồi sau đó đi xa.
Thừa dịp này, Yến Tuyền hỏi hai ni cô kia: “Hai vị tiểu hữu này, nam nhân do hồ yêu biến thành có giống hệt nam nhân bình thường không? Hay nơi đó sẽ to bự hơn thế?”
Hai ni cô liếc mắt nhìn nhau một cái, không biết có nên trả lời vấn đề của nàng hay không.
Yến Tuyền cười: “Ta cũng đã bị các ngươi giam giữ rồi, các ngươi còn sợ gì nữa?”
Hai ni cô nghĩ cũng phải, trả lời theo ý của nàng: “Nhất định là phải lợi hại hơn rồi, dù sau nó cũng có thể biến hóa các nơi trên thân thể theo ý thích, lớn cũng được mà nhỏ cũng được, còn có thể dài ngắn tùy thích, sao người có thể làm được như vậy chứ.”
“Các ngươi cung phụng hồ yêu, bình thường có cấm kỵ gì không? Nhỡ đâu chọc phải nó, chẳng phải là tiêu rồi sao?”
“Bình thường thì cũng không có cấm kỵ gì cả, chỉ cần một ngày ba bữa đều phải chuẩn bị gà, lúc trời mưa sét đánh thì nó sẽ trốn trong hầm dưới đất, người bên ngoài không được đến làm phiền nó.”
“Hóa ra sợ bị sét đánh à? Hình như có vài lời đồn bảo yêu tinh đều sợ bị sét đánh.”
“Có lẽ là thế đấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận