Chương 149

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 149

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi sự việc được giải quyết, mấy người lên đường trở về. Trên đường đi, Yến Tuyền ghé qua chùa Thiên Hoa, tất cả các bài vị trong nhà nàng đều được thờ cúng ở đó. Tuy rằng nàng đã tìm tu sĩ dưới chân núi Bình Phong để giúp siêu độ, như vậy cũng đã đủ, nhưng nàng vẫn đến chùa Thiên Hoa, mời trụ trì giúp nàng thực hiện thêm một buổi pháp sự nữa.
Ngủ một đêm ở chùa Thiên Hoa, ngày thứ hai khi bọn họ thức dậy, bầu trời xám xịt, cuối cùng thời tiết cũng sắp thay đổi.
Trong cơn gió lớn, xe ngựa rời khỏi chùa Thiên Hoa, không bao lâu, sấm sét ầm ầm kéo đến nghe vô cùng đáng sợ.
Yến Tuyền nép vào trong lồng ngực Hoa Dung, Tống Thanh Dương lái xe ngựa, đám thị vệ đi cùng đã sớm được đuổi đi khi bọn họ rời khỏi núi Bình Phong.
Lúc gần đến Kinh thành, cuối cùng trời cũng mưa.
Mưa to kèm gió lớn khiến chiếc xe ngựa rung lắc dữ dội, Tống Thanh Dương đang ngồi lái xe bên ngoài chẳng mấy chốc đã bị mưa to xối ướt.
Yến Tuyền vô cùng đau lòng: “Biểu ca, nếu không hay là chúng ta tìm một chỗ để trú mưa trước đi.”
“Không sao, chúng ta gần tới nơi rồi.” Tống Thanh Dương kiên trì dầm mưa vào thành, Yến Tuyền không khuyên được hắn, nên cũng chỉ đành theo ý hắn.
Khi đến Kinh thành, mưa gió càng ngày càng lớn, lúc này Tống Thanh Dương không vội về nhà mà tìm một quán trà trong thành để nghỉ ngơi.
Yến Tuyền và Hoa Dung đi đến quán trà trước, còn Tống Thanh Dương ở trong xe ngựa thay một bộ y phục sạch sẽ xong rồi mới tới, Khi hắn vừa vào cửa lập tức thấy Yến Tuyền đang ngồi ở một góc trong lớn sảnh, nàng hơi nghiêng mặt nhìn sang chiếc ghế trống bên cạnh, thỉnh thoảng còn gật đầu, xem tư thế này, hẳn là nàng đang nói chuyện với quỷ.
Thấy vậy, Tống Thanh Dương cũng không đi qua mà đứng ở cửa thanh toán tiền trà trước.
Tiểu nhị thu tiền, còn chưởng quầy đang cùng người khác nói chuyện gì đó. Tống Thanh Dương ghé sát tai vào nghe, mới biết được rằng tối hôm qua cả nhà Trần Sơ Nghiêu đều đã chết, thi thể được người ta phát hiện vào sáng nay, trông vô cùng kinh hoàng, giống như không phải bị con người giết chết.
“Tết Trung Nguyên không xảy ra chuyện gì, tại sao bây giờ lại xảy ra chuyện?”
Chưởng quầy vẫn đang những người khác suy đoán, Tống Thanh Dương lại liếc nhìn về phía Yến Tuyền, đoán rằng có lẽ bây giờ nàng đang nói chuyện với Trương Thư Nhan – người đã báo thù xong.
Tống Thanh Dương cùng trò chuyện với chưởng quầy và những người khác, mãi cho đến khi Yến Tuyền vẫy tay về phía hắn thì mới dừng lại.
Quả nhiên là Trương Thư Nhan tới, nàng ấy còn dẫn theo một con quỷ mới, tên Thi Tú Linh, là thê tử của tân Trạng nguyên – Nghiêm Khâm Bình.
“Đây là cô nương với gương mặt xấu xí của nhà Thừa tướng phải không?”
Yến Tuyền gật đầu, Thi Tú Linh là tiểu nữ nhi của nhà Thừa tướng, đầu năm nay mới được gả cho tân khoa Trạng nguyên. Tuy nhiên, nàng ta sớm đã không còn là cô nương với gương mặt xấu xí kia nữa, Tống Thanh Dương ở bên ngoài nhiều năm, chưa từng trông thấy dáng vẻ sau khi trở nên xinh đẹp của nàng ta, bây giờ cho dù nói Thi Tú Linh là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ cũng không phải quá lời.
“Nàng ta chết như thế nào?”
“Thi Tú Linh đã chết, cũng không phải thật sự đã chết, ừm… Ta cũng không biết rốt cuộc nàng ta đã chết hay chưa.”
“Lời này của muội ta nghe không hiểu, chết rồi không lại chết có nghĩa là sao?”
Tống Thanh Dương không khỏi bối rối trước lời nói của nàng.
“Thực ra là Thi Tú Linh đến cầu cứu ta, nói rằng có thứ gì đó đang chiếm lấy thân xác của nàng ta.”
Trời vẫn còn mưa to, Yến Tuyền vừa uống trà vừa kể cho Tống Thanh Dương nghe những chuyện mình vừa mới nghe được.
Thi Tú Linh trời sinh đã có khuôn mặt âm dương, bên má phải có một vết sẹo dài màu đỏ thẫm. Ai cũng nói rằng kiếp trước nàng ta đã làm điều sai trái, cho nên vừa sinh ra trên gương mặt mới có một vết bớt như vậy, cũng từ đây, sau khi nàng ta vừa sinh ra thì đã bị đưa đến biệt trang, được một bà vú chăm sóc.
Ngày càng lớn lên, bản thân Thi Tú Linh cũng biết thế nào là xấu là đẹp. Nàng ta không dám ra ngoài, không dám xuất hiện trước mặt người khác, chỉ vào buổi tối, sau khi mọi người đều ngủ, nàng ta mới dám đi ra bên ngoài một chút.
Bỗng một đêm nọ, nàng ta đang đi dạo một mình trong thôn trang, đột nhiên phát hiện có một ít vết máu trên mặt đất, nàng ta bèn đi theo vết máu đến phòng chứa củi, chợt nhận ra có một ông lão bị thương đang trốn bên trong.
Cả hai đều không khỏi hoảng sợ, sau khi biết được nàng ta là tiểu thư nhà này. Ông lão nói rằng bây giờ ông ta đang bị người khác đuổi giết, chỉ cần nàng ta giúp ông ta trốn thoát, ông ta sẽ giúp nàng xóa vết sẹo trên mặt, khiến nàng ta càng ngày càng trở nên xinh đẹp.
Thi Tú Linh không khỏi động lòng trước lời này, cũng không quan tâm điều ông ta nói là thật hay giả, ngay lập tức đồng ý.
Nàng ta xử lý sạch sẽ vết máu trong sân, sau đó lại lấy thuốc cầm máu đưa cho ông lão.
Không bao lâu, có một đám người tới, bọn họ hỏi có nhìn thấy một ông lão đang bị thương hay không.
Nàng ta nói không có, những người khác đều không biết sự tồn tại của ông lão, tất nhiên cũng nói không biết. Nhưng những người đó vẫn không chịu bỏ cuộc, nói rằng ông lão kia là một tà tu, sử dụng tà pháp, xin cho phép bọn họ được vào phủ để điều tra.
Lúc ấy nàng ta còn nhỏ, cũng không biết hậu quả nghiêm trọng mà bọn họ nói là gì, vì để được trở nên xinh đẹp, cho dù bọn họ nói thế nào, nàng ta cũng từ chối yêu cầu xin được vào phủ để điều tra của bọn họ.
Bọn họ không còn cách nào, cuối cùng đành phải rời đi.
Sau đó, nàng ta lén chăm sóc vết thương cho ông lão trong mấy ngày. Sau khi vết thương của ông lão khỏi, ông ta cũng không thất hứa, dùng một cây kim châm hay mang theo bên mình, đâm vài cái giống hình hồ ly trên chiếc bụng nhỏ trắng nõn của nàng ta.
Kể từ lúc đó, toàn thân nàng ta bắt đầu bong ra những mảng da lớn, trông giống như rắn lột da. Mỗi khi có một lớp da bong xuống, vết sẹo màu đỏ trên gương mặt nàng ta lại nhạt màu đi một chút, nàng ta cũng ngày càng trở nên xinh đẹp hơn, chờ sau khi hoàn toàn bong hết, vết sẹo màu đỏ đã không còn, làn da nàng ta cũng mịn màng như da trẻ con, ngũ quan xinh đẹp hơn rất nhiều. Đường cong nơi vòng eo trông rất quyến rũ, chỉ cần nhiều một chút hay ít một chút đều không đẹp, nhưng của nàng ta lại vừa phải, trông vô cùng xinh đẹp.
Tin tức nàng ta trở nên xinh đẹp được lan truyền một cách nhanh chóng, khi tin tức truyền đến nhà của nàng ta ở Kinh thành, phụ thân còn không tin, mẫu thân nửa tin nửa ngờ tới nhìn thoáng qua, sau khi thấy quả thật nàng ta đã trở nên xinh đẹp, bọn họ lập tức đón nàng ta trở về nhà.
Trong lúc nhất thời, tin tức nàng ta trở nên xinh đẹp đã lan truyền khắp Kinh thành, rất nhiều người ngưỡng mộ tới xem. Vì thế, phu nhân phủ Thừa tướng còn cố ý tổ chức một buổi hội ngắm hoa ở nhà, bên ngoài là ngắm hoa đào, bên trong thật ra là ngắm đóa hoa mỹ nhân Thi Tú Linh.
Yến Tuyền cũng may mắn được tham gia buổi hội. Khi đó Thi Tú Linh còn nhỏ tuổi, nhưng cũng có thể được xưng là nhan sắc thần tiên, nữ tử nào nhìn thấy cũng hâm mộ, sôi nổi lôi kéo hỏi nàng ta làm sao để trở nên xinh đẹp.
Yến Tuyền cũng đi hỏi, lúc ấy Thi Tú Linh chỉ nói nàng ta cũng không biết, không biết làm sao lại trở nên xinh đẹp.
Ngày càng lớn lên, nhan sắc của Thi Tú Linh lại càng khiến lòng người xao động, không đợi đến tuổi cập kê, số lượng bà mối ghé thăm Thi gia đã chật ních.
Cũng chính vì vậy mà thái độ của phụ thân nàng ta thay đổi 180°, hết sức yêu thương nàng ta. Vì để phòng mấy kẻ ăn chơi nhìn lén, ông ta còn cố tình xây tường bao quanh sân của nàng ta cao thêm 1 mét, ngoài ra còn sai người tuần tra ngày đêm.
Dần dần, nàng ta phát hiện có rất nhiều thói quen của mình đã thay đổi trong vô thức, trước kia nàng ta không thích ăn thức ăn mặn, nhưng bây giờ lại là không có thịt thì không vui, đặc biệt nàng ta rất thích ăn thịt gà.
Ban đầu, nàng ta cũng không quan tâm, mãi cho đến khi kỳ kinh đầu tiên trôi qua, vào mỗi buổi tối, nàng ta luôn có cảm giác nóng như lửa ở vùng bụng dưới, trong lòng có chút khó chịu khó tả, luôn ảo tưởng muốn được nam nhân ôm hôn. Lúc này, nàng ta mới phát hiện có điều gì đó không ổn, nhận ra hồ ly trên bụng mình dường như cũng lớn hơn rất nhiều, vốn dĩ nó chỉ có một cái đuôi, bây giờ lại biến thành hai cái.
Tiếp đến sau này, không chỉ là buổi tối miên man suy nghĩ, ban ngày nàng ta cũng sẽ như vậy, đặc biệt khi có nam nhân tới gần nàng ta, cơ thể sẽ không nhịn được trở nên mềm nhũn, ngứa ngáy. Cho dù đối mặt với phụ thân hay ca ca thì nàng ta cũng sẽ không nhịn được mà miên man suy nghĩ, khát vọng được bọn họ đè ra, được bọn họ chạm vào.
Nàng ta biết bản thân có vấn đề, nhưng nàng ta không dám tìm người giải quyết, sợ rằng người khác sẽ phát hiện ra bí mật của nàng ta, nhan sắc của nàng ta sẽ không còn nữa, nàng ta lại trở về dáng vẻ xấu xí như trước kia.
Nàng ta cố gắng chịu đựng không suy nghĩ miên man, nhưng việc này vốn dĩ nàng ta không nhịn được. Nàng ta không thể kiềm chế được việc gần gũi với nam nhân, chỉ cần được nam nhân nhẹ nhàng chạm vào, nàng ta đều có thể run lên vì thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận