Chương 150

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 150

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phụ thân là người đầu tiên nhận ra sự khác thường của nàng ta, hỏi han xem dạo này nàng ta có cảm thấy khó chịu gì không. Nàng ta nào dám nói là do hình xăm quấy phá, chỉ lắc đầu, phụ thân cũng không yên tâm, muốn mời lớn phu đến khám cho nàng ta, nàng ta bỗng trở nên lo lắng, ôm chầm lấy lưng phụ thân.
Cái ôm này dường như đã làm hỏng việc, tiếp xúc nhiều làm nàng ta kìm lòng không đậu ưỡn ngực lên, vặn vẹo ma sát trên lưng phụ thân.
Khoái cảm từ việc ma sát làm nàng ta hoàn toàn mất khống chế, phụ thân bị nàng ta làm như vậy cũng mất khống chế. Thế là ở trong thư phòng, trên bàn sách, phụ tử này đã làm ra chuyện hoang đường khiến trời oán người giận.
Hai canh giờ liên tiếp, thiếu chút nữa phụ thân bị nàng ta ép khô, cuối cùng vẫn phải vịn tường ra cửa.
Kể từ lần đó mọi chuyện như vỡ đê, mất kiểm soát. Suốt ngày trong đầu nàng ta chỉ toàn những ý nghĩ xằng bậy, nếu một ngày không giao hoan với ai thì cơ thể như bị muôn ngàn con kiến cắn, ngứa ngáy khó chịu vô cùng.
Phụ thân nàng ta cho nàng ta “ăn” mấy ngày liên tiếp, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi đành phải tìm vài tên sai vặt để thỏa mãn nàng ta, sau đó ông ta lại tìm mấy vị thuật sĩ đến để giúp nàng ta.
Đám thuật sĩ nói đây là một loại thứ phù, không phải do hồ ly tinh chân chính quấy phá. Con hồ ly được xăm lên này có mối quan hệ cộng sinh với nàng ta, hút lấy tinh khí của nàng ta và cùng lớn lên với nàng ta.
Hồ ly trưởng thành rất dâm đãng cho nên sẽ khống chế nàng ta đến gần nam nhân. Bởi vì là quan hệ cộng sinh, nếu dùng cách mạnh bạo phá vỡ phù chú này thì nàng ta cũng sẽ bị thương, thứ lấy được chỗ này từ phù sẽ phải trả lại gấp bội. Chuyện duy nhất bọn họ có thể làm là giúp nàng ta áp chế, nếu muốn giải quyết hoàn hảo không tổn hao gì và không ảnh hưởng khuôn mặt hiện tại của nàng ta thì chỉ có thể đi tìm ông lão lúc trước đã hạ phù chú.
Thế là thừa tướng để bọn họ vẽ bùa áp chế, đồng thời cử người đi tìm ông lão đó, nhưng ông lão đó lại rất khó tìm. Nốt chu sa vẽ trên bụng cũng không thể duy trì lâu dài. Mỗi ngày đều phải vẽ lại một lần để đảm bảo hiệu quả của bùa chú.
Ban đầu biện pháp này khá hiệu quả, chỉ cần vẽ chu sa lên người thì Thi Tú Linh sẽ trở lại bình thường, nhưng dục vọng càng bị kìm nén càng trở nên mãnh liệt. Cho nên, thời gian phù chú có tác dụng ngày càng ngắn, mỗi lần vẽ phù chú nàng ta lại không thể kiềm chế bản thân mà đi quyến rũ những vị thuật sĩ vẽ bùa.
Một lần hai lần, ba lần bốn lần, đám thuật sĩ cuối cùng cũng không thể chống cự được sắc đẹp của nàng ta, lúc vẽ phù sẽ đâm thứ thô to dưới háng vào đóa hoa của nàng ta, hàng yêu trừ ma trong tiểu tuyệt vời đó.
Thấy áp chế không nổi, dù sao cũng không có nguy hiểm đến tính mạng, Thừa tướng dứt khoát cũng bỏ qua. Ông ta phong tỏa hoàn toàn viện của nàng ta không cho người ngoài đi vào, sau đó len lén đưa vào cho nàng ta một đám tráng hán để nàng ta chơi đùa, có đôi khi ông ta cũng sẽ đi chung.
Chính vì lý do này mà Thi Tú Linh vẫn chưa lấy chồng, người ngoài chỉ đồn phụ thân nàng ta có yêu cầu cao, nhưng không ai biết được sự thật, ngay cả những người trong nhà cũng không biết.
Chỉ là thời gian trôi qua, việc này khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, phụ thân nàng ta thấy mấy năm nay ngoài việc mỗi ngày phải giao hoan với người khác, nàng ta không còn xảy ra chuyện gì bất thường nữa nên bèn tìm cho nàng ta một vị hôn phu.
Nghiêm Khâm Bình xuất thân bần hàn, không có chỗ dựa trong triều đình, muốn khống chế hắn ta là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sau khi thành thân, phụ thân mua căn nhà bên cạnh Nghiêm phủ, sắp xếp nhiều tráng hán bên trong, chỉ cần nàng ta rung chuông tự khắc có người trèo tường sang đáp ứng nhu cầu của nàng ta.
Nhưng rốt cuộc ở Nghiêm phủ cũng không tiện như ở nhà, có lúc phải né tránh người khác. Nhưng hễ kéo dài một lúc lâu, nàng ta sẽ cảm thấy đầu óc trống rỗng, linh hồn như tách khỏi thể xác, đứng bên cạnh nhìn thân xác mình tự tìm nam nhân giao hoan.
Lúc đầu sau khi được thỏa mãn, linh hồn vẫn quay về thể xác, dần dần thời gian tách khỏi càng lúc càng lâu, đến giờ này thứ kia đã hoàn toàn chiếm lấy thân xác nàng ta.
“Trên đời lại có tà pháp lợi hại như vậy, nhan sắc quả nhiên quan trọng đến thế sao?” Tống Thanh Dương không thể hiểu nổi.
Yến Tuyền trừng mắt nhìn hắn: “Nếu dung mạo ta xấu xí thì huynh đã không thích ta rồi.”
“Nói bậy, dù muội thế nào ta cũng thích.”
Yến Tuyền cong môi cười: “Nếu huynh xấu xí, ta sẽ không thèm để mắt tới đâu.”
Nhìn vẻ đắc ý của nàng, Tống Thanh Dương rất muốn véo nhẹ khuôn mặt mịn màng của Yến Tuyền, nhưng vì Hoa Dung đang ở bên cạnh nên đành kìm nén ham muốn trêu chọc nàng, tiếp tục nói chuyện về Thi Tú Linh.
Trên đời này có người không quan tâm đến nhan sắc, nhưng phần đông vẫn bị ngoại hình chi phối, lấy dung mạo đánh giá con người. Giống như trước đây khi Thi Tú Linh còn xấu xí, vừa mới sinh ra phụ mẫu nàng ta đã nhẫn tâm vứt bỏ, giờ nàng ta xinh đẹp, dù nuôi cả đàn ông trong nhà thì phụ thân nàng ta cũng tìm mọi cách lén lút giúp đỡ. Việc làm của họ ai nghe cũng phải lắc đầu ngán ngẩm.
“Muội định giúp nàng ta thế nào?” Tống Thanh Dương hỏi Yến Tuyền: “Nghiêm Khâm Bình đã biết tình huống của nàng ta chưa?”
“Hiện tại Nghiêm Khâm Bình chỉ cho rằng nàng ta có bản tính dâm đãng, vì dung mạo nàng ta và quyền thế của phụ thân nên cũng không dám ra lộ ra bên ngoài. Hiện tại, phải giúp nàng ta như thế nào ta vẫn chưa nghĩ ra cách, trước mắt ta chỉ đồng ý xem giúp nàng ta, coi có thể giúp nàng ta được không. Nếu không giúp được nàng ta hy vọng huynh có thể giết chết tà vật kia, tránh nó lại tai họa cho càng nhiều người.”
“Vẫn chưa tìm được ông lão kia à?”
“Thừa tướng phủ vẫn chưa có tin tức gì, ta đã cho Thi Tú Linh tự mình đi Quỷ giới dò hỏi tung tích của lão ta. Nhìn việc ông lão đó bị truy sát, hẳn là lão ta cũng có chút tiếng tăm trong đạo giới, dù sống hay chết ít nhiều cũng có thể nghe ngóng được chút gì đó.”
Thật ra, Yến Tuyền muốn đi hỏi Cảnh Vương, dù sao Cảnh Vương cũng quen biết nhiều tu sĩ, dò hỏi tin tức hẳn là không khó. Nhưng trong lòng nàng không muốn dây dưa nhiều với Cảnh Vương, nàng luôn cảm thấy Cảnh Vương tâm cơ thâm trầm, bụng dạ đen tối.
“Thôi cứ tạm thời để Thi Tú Linh tự đi dò hỏi vậy.”
Trận mưa tầm tã kéo dài suốt một canh giờ cuối cùng cũng nhỏ dần, nhân lúc đó đám người vội vã trở về nhà.
Thay bộ quần áo ướt sũng, bọn họ đến thỉnh an di mẫu, tất bật đến khi trời đã tối mịt.
Đêm đến mưa lại trút xuống ào ào, tiếng nước rơi tí tách trên mái hiên nghe phiền lòng.
Yến Tuyền trằn trọc trên giường, cảm thấy ngủ trên chiếc giường quen thuộc của mình thoải mái nhất, chẳng mấy chốc nàng ngáp dài rồi chìm vào giấc ngủ.
Sau một đêm ngon giấc, sáng hôm sau Yến Tuyền không tiện quang minh chính lớn ra ngoài, đành phải đợi Tống Thanh Dương xong việc trở về mới đến Nghiêm phủ.
Nhưng Tống Thanh Dương đã tản bộ bên ngoài vài ngày khiến công việc chất đống, hắn bận rộn đến tận chiều mới quay trở lại.
Sau đó nàng vội mặc nam trang, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương lén lút chuồn ra cửa sau.
Nghiêm phủ nằm ở nơi khá hẻo lánh, hẳn là do Thừa tướng cố ý chọn để tiện cho Thi Tú Linh muốn làm gì thì làm.
Đứng trước cổng Nghiêm phủ, Yến Tuyền nhìn xung quanh, sau đó kiểm tra lại các pháp khí trong túi, đảm bảo không thiếu thứ gì. Dù sao đây là tà vật mà bao nhiêu thuật sĩ đều bó tay, lòng nàng không khỏi có chút lo lắng.
Ngôi nhà ba gian không lớn lắm, Yến Tuyền không đi thẳng vào Nghiêm phủ mà bảo Tống Thanh Dương ôm nàng lên nóc nhà sát vách, dùng gương Thiên Lý quan sát tình hình từ trên cao.
Ở tiền viện có hạ nhân đi lại, nhưng nơi hậu viện lại không một bóng người, nhìn như cố ý không để lại ai.
Từ mái nhà bên cạnh di chuyển sang mái nhà Nghiêm phủ, qua gương Thiên Lý, Yến Tuyền tìm thấy Thi Tú Linh đang hoan dâm.
Chỉ thấy nàng ta bị hai nam nhân kẹp ở chính giữa, một trước một sau đều bị chơi, trên tay còn nắm chặt hai cây, trên dưới không ngừng nhúc nhích, thỉnh thoảng còn có thể xoay người ngậm cho bọn họ.
“Chậc…” Yến Tuyền đổi tư thế, cố gắng nhìn qua khe hở giữa hai người để xem hình xăm trên bụng Thi Tú Linh. Đáng tiếc bọn họ ôm nhau quá chặt, dù nàng cố gắng thế nào cũng không thể nhìn thấy toàn bộ con hồ ly, nàng chỉ có thể chờ đến lúc họ đổi tư thế, tranh thủ nhìn trộm một chút.
Chỉ một thoáng, Yến Tuyền không khỏi rùng mình, hình xăm hồ ly trên bụng Thi Tú Linh nhe nanh gầm gừ dữ tợn, rõ ràng chỉ là hình vẽ trên da nàng ta nhưng nó lại sống động như thật, nhìn kỹ hơn dường như hồ ly đang cử động, mà lúc này nó đã có đến năm cái đuôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận