Chương 153

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 153

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền để Hoa Dung đi mua mười con cá đưa tới phường Vĩnh An.
Chưa qua bao lâu, Hoa Thái Tuế miệng còn tanh mùi cá đã tới rồi, Yến Tuyền chỉ hồn phách của Thi Tú Linh, bảo nó tìm nàng ta theo dáng vẻ của hồn phách.
“Meo meo!” Hoa Thái Tuế đồng ý một cách thoải mái, sau đó nó dẫn hồn phách Thi Tú Linh đi tìm các bạn mèo của nó để bọn chúng nhận người.
Sắp xếp xong bên này, Yến Tuyền bảo Thi Tú Linh đi tìm quỷ hồn của Nghiêm Khâm Bình. Bấy giờ, Nghiêm Khâm Bình mới biết người hôm qua tới quý phủ của hắn ta là biểu tiểu thư của Tống gia nữ cải nam trang, hắn ta cũng biết được nàng chính là Yến tiểu thư trong miệng lũ quỷ, lúc này hắn ta quỳ gối trước mặt Yến Tuyền, xin nàng giúp hắn ta sống lại.
“Sống lại? Ngươi nghĩ hay thật đấy, ngươi khác với Thi Tú Linh, thân xác máu thịt của ngươi chết rồi, trái tim cũng biến mất, sao có thể sống lại được?”
“Nhưng rõ ràng ta nghe nói ngươi và người phủ Quốc công giúp một đám người sống lại.”
“Đó là do lão phương trượng của chùa Thái An dùng công đức trăm năm của chùa Thái An, không liên quan gì đến bọn ta cả.”
“Nói cách khác, chỉ cần có đủ công đức thì vẫn sống lại được?” Nghiêm Khâm Bình vẫn chưa từ bỏ ý định.
“Theo lý thuyết thì đúng là như thế, vấn đề là ngươi có nhiều công đức vậy sao?”
“Trên đời có nhiều người như vậy, ta không có kiểu gì cũng sẽ có người có, giống như mượn vận khí, ta mượn công đức của họ là được rồi.”
“Mượn sao?” Yến Tuyền nhướng mày: “Lời này của ngươi có ý gì, trước kia ngươi từng mượn vận khí của người khác rồi sao?”
Nghiêm Khâm Bình mím môi thành một đường thẳng, dường như đã đưa ra quyết định gì đó, hắn ta gật đầu: “Đúng vậy, Yến tiểu thư biết cách mượn vận khí cải mệnh không?”
Yến Tuyền lắc đầu.
“Vậy thì làm phiền rồi.” Nghiêm Khâm Bình đang muốn từ biệt rời đi, Yến Tuyền vội gọi hắn ta lại: “Nghiêm lớn nhân từ từ đã, ta còn chưa nói xong.”
“Yến tiểu thư, mời nói.”
“Ngươi biết Hồng Vu đạo nhân không?”
Nghiêm Khâm Bình kinh ngạc: “Yến tiểu thư biết gia gia của ta?”
Thì ra Nghiêm Thiệu Trang là gia gia hắn ta.
Yến Tuyền không hề bất ngờ nhưng Thi Tú Linh lại kinh ngạc, tông giọng cao lên một chút: “Ông ta là gia gia ngươi!”
Nghiêm Khâm Bình không biết chuyện hình xăm khiến Thi Tú Linh trở nên đẹp hơn, hắn ta gật đầu: “Ngươi phản ứng mạnh như thế làm gì?”
“Không phải ngươi nói cả nhà ngươi đều chết sao? Sao lại xuất hiện một gia gia nữa?”
“Thân phận của gia gia ta đặc thù, không tiện lộ diện, hơn nữa, gia gia ta rời nhà từ sớm, mấy năm qua chưa từng quay lại, ta nói thế cũng không sai.”
Thi Tú Linh còn định nói gì đó nhưng bị Yến Tuyền cản lại.
Yến Tuyền ra hiệu để nàng ta yên tâm đừng nóng vội, sau đó hỏi Nghiêm Khâm Bình: “Gia gia ngươi mượn số cải vận cho ngươi thế nào? Chuyện này có liên quan gì tới ba thê tử trước của ngươi?”
Nhìn hành động của hai người, Nghiêm Khâm Bình lờ mờ đoán được ra điều gì đó không đúng, hắn ta không tiếp tục trả lời câu hỏi của Yến Tuyền nữa.
Yến Tuyền nhấp một ngụm trà, giọng nàng chậm rãi vang lên: “Có gì không thể nói ra sao? Ta hỏi ngươi như vậy chứng tỏ ta đã đoán ra kha khá rồi, ta chỉ muốn nghe hết đầu đuôi mọi chuyện, ngươi đừng rượu mời không uống uống rượu phạt, ép ta phải đánh ngươi.”
Dưới sự uy hiếp và dụ dỗ của Yến Tuyền, cuối cùng Nghiêm Khâm Bình cũng thở dài rồi kể lại chuyện cũ.
Gia cảnh hắn ta nghèo khó, phụ mẫu vất vả cả đời cũng chỉ có thể sống qua ngày.
Mẫu thân tuổi cao liều mạng sinh hắn ta ra, sau đó rời trần thế mãi mãi. Khi ấy may mắn duy nhất của hắn ta là gặp được phu tử chịu nhận hắn ta làm học trò chỉ với nửa giá tiền.
Hắn ta có thiên phú, học nhanh, năm mười ba tuổi, phu tử còn bảo trình độ của hắn ta đã đủ để thi đỗ đồng sinh, thấy nhà hắn ta nghèo, phu tử còn cố ý cho hắn ta lộ phí.
Có sự khẳng định của phu tử, hắn ta cũng tràn đầy tự tin nhưng đến lúc sắp thi, không phải chỗ này xảy ra vấn đề thì cũng là chỗ kia trục trặc, chuyện xui xẻo gì hắn ta cũng gặp phải, giống như ông trời không cho hắn ta đi thi.
Vì thế phụ thân dẫn hắn ta đến nhà bán tiên gần đó xem thử.
Bán tiên nói là vì gia gia hắn ta tu tà, tạo quá nhiều nghiệp chướng, báo ứng rơi vào người con cháu đời sau. Vì thế nhà hắn ta mới không thuận buồm xuôi gió, nghèo rớt mồng tơi, đời này kiếp này hắn ta có cố gắng thế nào cũng không thể xoay người làm quan.
Hắn ta và phụ thân bỏ ra và cố gắng nhiều năm như thế, hy vọng nhiều năm như thế mà chỉ trong nháy mắt đã hóa thành cát bụi. Nhưng hắn ta không cam tâm, phụ thân càng giận dữ hơn, phụ thân lao đến phần mộ trên núi, đứng trước mộ nãi nãi mắng gia gia một thôi một hồi để nãi nãi chuyển lời cho gia gia, bọn hắn sẽ cắt đứt quan hệ với họ.
Cũng không biết có phải ngày nghĩ gì đêm mơ cái đấy hay không, tối đó, hắn ta mơ thấy gia gia, gia gia nói nãi nãi tới tìm gia gia, sau đó gia gia hỏi hắn ta thực sự muốn thi đỗ công danh như thế sao?
Hắn ta trả lời muốn, gia gia nói với hắn ta lần sau có những ai thi đỗ đồng sinh, bảo hắn ta tìm một trong số họ, nghĩ cách cứu họ một lần để cho người đó nói ra lời muốn báo ân, như thế gia gia sẽ có thể đổi vận khí tốt của đối phương cho hắn ta.
Hắn ta kể cho phụ thân nghe về giấc mộng, hai phụ tử bắt đầu để ý đám người kia.
Cuối cùng mấy ngày trước khi kỳ thi bắt đầu, hắn ta đã khiến người ta nói ra câu muốn báo ân hắn ta.
Mấy ngày sau, quả nhiên hắn ta thuận lợi vượt qua kỳ thi, trái lại cái người bị hắn ta đoạt vận không phải đánh đổ nghiên mực thì là viết sai chữ, vất vả lắm mới viết được mấy chữ cuối cùng thì không biết một con chim từ đâu bay tới, đi một đống phân lên bài thi của hắn ta, bài thi đó đã bị hủy.
Trong lòng hắn ta áy náy, không nhịn được hỏi gia gia lần sau người nọ có thể thi lại không?
Gia gia nói: “Đại vận mười năm một lần, lớn vận lần này bị cháu chiếm rồi, nếu muốn thi đỗ thì phải đợi đến lớn vận tiếp theo.”
Trong lòng biết người nọ có thể thi đỗ nên hắn ta yên tâm hơn.
Sau đồng sinh là tú tài, vẫn dùng cách cũ, có điều so với đồng sinh, tú tài có thể nhận hoàng lương trợ cấp, chuyện mượn vận càng phải cẩn thận hơn, nếu không sẽ bị cắn trả.
Gia gia để hắn ta cưới thê tử, sau đó nghĩ cách để cho tú tài có thể thi đậu ngủ với thê tử hắn ta.
Thù giết cha, thù đoạt vợ đều là mối thù không đội trời chung, chỉ cần đối phương làm, hắn ta mượn vận coi như báo thù, không phải hại người sẽ không bị báo ứng.
Hắn ta làm theo lời gia gia, chọn một đồng sinh để mượn vận, sau đó cưới thê tử xinh đẹp. Hắn ta mượn thân phận cùng là đồng sinh đến giao dịch với đối phương, thế là dưới sự dẫn dắt ngoài sáng trong tối của hắn ta, thê tử nảy sinh hảo cảm với người nọ, trong một đêm để người kia tá túc, hắn ta cố ý uống say để người kia có cơ hội làm bậy.
Chờ khi họ làm xong, hắn ta lại giả vờ bắt gian để người kia nói sẽ bồi thường hắn ta xong tất cả đều nước chảy thành sông.
Còn về thê tử, hắn ta sợ chuyện mượn vận bị lộ nên kiếm cớ bỏ nàng ta.
Đợi sau khi thi tú tài xong, hắn ta lại dùng cách đó thi cử nhân rồi đến tiến sĩ, trạng nguyên, trong đó cử nhân dùng thù giết cha để đổi, bởi vì lúc đó phụ thân hắn ta bệnh nặng, vừa hay có thể lợi dụng.
Còn những lần khác đều dùng thê tử, mỗi khi thi đỗ một cấp, hắn ta sẽ bỏ thê tử rồi nói với bên ngoài mình say mê học tập, thê tử không cam chịu cô đơn nên ngoại tình, làm thế hắn ta lại còn lấy được danh tiếng tốt.
“Cả nhà các ngươi thật độc ác, vì thăng tiến mà không từ thủ đoạn, đến cả cái chết của phụ thân cũng lợi dụng.” Nghe xong, Yến Tuyền không khỏi cảm thán.
Lời này nói trúng tim đen của Nghiêm Khâm Bình, hắn ta kích động phản bác: “Ta cũng muốn dựa vào thực lực của mình để thi nhưng ông trời không cho ta đường đường chính chính thi, ta chỉ là bất đắc dĩ thôi! Tất cả đều phải trách gia gia ta!”

Yến Tuyền mím môi, đúng là phải trách Nghiêm Thiệu Trang, hoặc có lẽ tất cả đều đã được định mệnh sắp đặt từ trước.
Nghiêm Khâm Bình trăm phương ngàn kế lợi dụng thê tử quyến rũ người khác để mượn vận, cuối cùng hắn ta thi đỗ Trạng Nguyên, cưới Thi Tú Linh – một nữ nhân ngày ngày cắm sừng hắn ta về. Nhưng Thi Tú Linh biến thành thế này là do một tay gia gia hắn ta tạo thành, bây giờ hắn ta bị hình xăm hồ ly giết chết, chẳng phải cũng là chết trên tay gia gia hắn ta sao?
Nghiêm Thiệu Trang kia tính mãi cũng không ngờ rằng bản thân vất vả giúp tôn tử thi đỗ Trạng nguyên, kết quả hắn ta lại chết dưới tay mình đâu nhỉ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận