Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền tạm thời không có ý định nói cho hắn ta biết ân oán giữa gia gia hắn ta và Thi Tú Linh, nàng nói: “Gia gia ngươi có thể giúp ngươi mượn vận khí đổi số mệnh hẳn thì cũng có thể giúp ngươi mượn công đức sống lại, bây giờ ngươi mau đi tìm ông ta đi.”
Yến Tuyền cố ý nói những lời hắn ta đang nghĩ ra, mấy năm qua, Nghiêm Khâm Bình không thể chỉ đợi gia gia vào mộng liên lạc với hắn ta, chắc chắn hắn ta có cách khác để liên lạc với gia gia, có thể thông qua hắn ta để dụ Nghiêm Thiệu Trang tới Kinh thành.
“Viết những lời muốn nói lên giấy, sau đó gấp giấy thành hình con chim, ngâm trong máu gà, sau đó đốt đi, lúc đốt thầm niệm đạo hiệu của gia gia ta, chim giấy có thể truyền tin cho gia gia ta.”
“Là vậy sao, bây giờ ngươi không viết được chữ, không gấp được giấy, chi bằng ta làm người tốt làm giúp ngươi nhé.”
“Đa tạ tiểu thư.”
“Khách sáo thế, ta thấy bây giờ ngươi cũng chẳng còn nơi nào để đi, tạm thời ở trong người giấy này đi.”
Yến Tuyền lấy một người giấy làm từ âm mộc ra, dùng máu gà chu sa chấm mắt cho người giấy.
Nghiêm Khâm Bình không hề đề phòng, còn tưởng nàng thực sự muốn giúp hắn ta nên cảm ơn rồi đi vào trong người giấy.
Không ngờ rằng vừa mới vào trong, Yến Tuyền đã dùng máu gà chu sa phong ấn người giấy lại.
“Yến tiểu thư, ngươi làm gì vậy?” Nghiêm Khâm Bình kinh hoàng hỏi.
“Nghiêm lớn nhân yên tâm đi, ta nói giúp ngươi tìm gia gia thì nhất định sẽ giúp ngươi tìm, có điều ta cần gia gia ngươi giúp ta một việc, sợ gia gia ngươi không đồng ý nên chỉ có thể để ngươi chịu ấm ức, ở trong đó chờ thôi.”
Yến Tuyền làm theo lời hắn ta, tìm một tờ giấy trắng, viết “gia gia, mau tới cứu con”, sau đó gấp lại, ngâm trong máu gà rồi đốt.
Làm xong mọi chuyện, Yến Tuyền cũng không nhìn ra gì cả, không biết rốt cuộc có thể truyền tới chỗ Nghiêm Thiệu Trang bên kia không, không biết ông ta mất bao lâu để tới đây nên nàng chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Bên ngoài mọi người đều nói đến huyết án của Nghiêm gia và Trần gia vào hai ngày trước, ai cũng cho rằng hai nhà này lần lượt bị diệt, chắc chắn có mối liên hệ không bình thường, nhất thời người trong Kinh thành đều hoảng hốt, trời còn chưa tối người người nhà nhà đã đóng cửa, đến cả khách điếm cũng đóng cửa từ sớm.
Trên đường bộ khoái tuần tra tăng lên nhiều, ban ngày, ban đêm mười hai canh giờ đều không ngừng tuần tra, một là vì tìm kiếm tội phạm truy nã Yến Tuyền, hai là vì đề phòng lại có thảm kịch xảy ra.
Thế nhưng sự xuất hiện của họ không làm mọi người thả lỏng mà ngược lại không khí càng thêm căng thẳng, lại thêm thời tiết u ám khiến con người ta cảm thấy ngột ngạt, sợ hãi.
Đêm đã khuya, chỉ đám mèo con như Hoa Thái Tuế còn đang không ngừng đi qua các góc mái nhà, tìm kiếm hình xăm hồ ly từng nhà một.
Cuối giờ Hợi, trời lại đổ mưa, nước mưa khiến đám mèo không tiện tìm kiếm, Hoa Thái Tuế nhẹ nhàng nhảy lên một tòa thương hộ, trong phòng, ông bà chủ đã ngủ rồi, phòng chứa hàng truyền tới âm thanh, từ khe cửa sổ có thể nhìn thấy hai bóng dáng một đen một trắng quấn lấy nhau phía sau kệ hàng.
Hoa Thái Tuế nhìn quanh căn phòng một vòng, không nhìn thấy khuôn mặt nữ tử trong bóng tối, thế là nó liếm vuốt, cào cửa sổ được dán giấy.
Lần này cuối cùng cũng nhìn rõ cảnh tượng bên trong, bên dưới nam nhân, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của nữ nhân kiều diễm không gì sánh được, tiếng ư ư a a từ trong miệng phát ra hút hồn người khác, nàng ta chính là Thi Tú Linh mà nó đang tìm.
Cuối cùng cũng tìm thấy, Hoa Thái Tuế lại liếm vuốt, há miệng ngáp một cái rồi đi về phía Tống phủ.
Yến Tuyền đã ngủ, nghe thấy tiếng nó, nàng ngồi bật dậy, vội mặc xiêm y rồi bảo Hoa Thái Tuế giúp nàng đến tiền viện thông báo cho Tống Thanh Dương một tiếng.
Yến Tuyền vẫn quyết định mặc nam trang ra ngoài, người bình thường sẽ không nghĩ nàng là biểu tiểu thư ốm yếu của Tống phủ.
Chờ đi theo Hoa Thái Tuế tới nhà thương hộ, mưa càng nặng hạt thêm, Tống Thanh Dương ôm Yến Tuyền nhẹ nhàng nhảy vào trong viện, dẫm lên dấu chân mèo, tới một căn phòng nhỏ hẻo lánh.
Lúc nghe thấy âm thanh phát ra khi hai người kia cùng sướng, Yến Tuyền phá một lỗ trên cửa sổ, nhìn vào trong, chỉ thấy hai mắt Thi Tú Linh biến thành đôi mắt với con ngươi dựng thẳng như Hoa Thái Tuế, hai tay nàng ta ôm sau lưng nam nhân mọc ra móng vuốt sắc bén, đang đâm vào phía trái tim hắn ta.
“Yêu nghiệt dừng tay!” Không thèm che giấu tai mắt, Yến Tuyền cao giọng hét lên.
Tiếng thét dọa hình xăm hồ ly, nó đột nhiên biến về nguyên dạng, kinh hãi trốn trong lòng nam nhân vờ đáng thương.
“Các ngươi là ai?” Nam nhân cũng sợ hãi nhưng vẫn chắn hình xăm hồ ly trước mặt.
“Bọn ta tới cứu ngươi, nữ nhân phía sau ngươi chính là hung thủ giết người móc tim Nghiêm gia.”
“Nói láo, tiểu nương tử yếu ớt, bàn tay trói gà không chặt sao có thể là hung thủ giết người móc tim, ta thấy các ngươi mới là người xấu không có ý tốt!”
Nam nhân không tin lời Yến Tuyền, hình xăm hồ ly kia khóc rưng rức, trong mắt lại chẳng có chút nước nào nhưng nam nhân không nhìn thấy, hắn ta chỉ thấy khuôn mặt đẹp tựa như hoa của hình xăm hồ ly và cả dáng vẻ yêu kiều của nàng ta.
Yến Tuyền không biết phải chứng minh thế nào, đúng vào lúc này, ông chủ ngủ trên lầu khoác xiêm y bước xuống. Có lẽ là nghe thấy tiếng động, hắn ta nhìn thấy hai người xa lạ là Yến Tuyền và Tống Thanh Dương cũng kinh ngạc không thôi, đứng từ xa, ông chủ hỏi rốt cuộc hai người là ai? Rồi lại hỏi nữ nhân khỏa thân trong lòng tiểu nhị từ đâu tới?
Tiểu nhị thành thật trả lời câu hỏi của ông chủ: “Sáng nay lúc mở tiệm, ta thấy nương tử này ngồi một mình ngoài cửa, nàng ấy nói nàng ấy là tiểu thiếp trốn ra khỏi gia đình giàu có, xin ta cho miếng ăn, ta mềm lòng nên dẫn nàng ấy vào.”
“Sao không nói với ta một tiếng?”
“Nương tử này đẹp thế, ta sợ bà chủ nhìn thấy sẽ đề phòng.” Tiểu nhị nói rồi nhìn ông chủ, bà chủ phòng gì thì không cần nói cũng biết.
Vừa dứt lời, nam nhân lại nói tiếp: “Nương tử tình nguyện theo ta, bọn ta đã gạo nấu thành cơm rồi, nàng ấy là thê tử ta, ta tuyệt đối sẽ không để người khác làm nàng ấy bị thương.”
Nam nhân nhìn đám Yến Tuyền chằm chằm, lớn khái là chỉ cần họ dám làm gì, hắn ta sẽ liều mạng với họ.
Yến Tuyền cười nhạo: “Thê tử? Ngươi cũng không đi tiểu ra rồi soi lại mình cho tử tế, nương tử đẹp thế này, tại sao lại đi theo một tên ất ơ không tiền, không thế như ngươi? Ngươi tưởng rằng nàng ta thực sự thích con người như ngươi sao?”
“Không phải có câu nói bảo nam nhân tốt không cưới được hiền thê, nam nhân lười lại lấy được tiên nữ sao? Tiên nữ thích nam nhân như ta, giống như Ngưu Lang Chức Nữ, Thất tiên nữ và Đồng Vĩnh đều như vậy mà.”
… Tiên nữ có thích nam nhân như hắn ta không, Yến Tuyền không biết, Yến Tuyền chỉ biết hình xăm hồ ly chắc chắn sẽ không thích nam nhân như hắn ta.
Yến Tuyền còn muốn nói gì đó nhưng lại bị Tống Thanh Dương cản lại: “Đừng phí lời nữa, đợi ta bắt được nó rồi, họ sẽ biết rốt cuộc là người hay yêu thôi.”
Tống Thanh Dương điểm huyệt nam nhân kia, lúc hắn muốn bắt nữ nhân trong lòng tên tiểu nhị thì không ngờ ông chủ đứng phía xa đột nhiên hô cứu mạng.
Tiếng hét nhanh chóng thu hút bộ khoái đi tuần gần đó, Yến Tuyền thầm kêu không hay rồi, sau đó nàng nhanh chóng lấy một nắm bùn bôi lên mặt để đề phòng bộ khoái liếc mắt một cái là nhìn ra nàng chính là người trên lệnh truy nã.

Bình luận (0)

Để lại bình luận