Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cái gọi là “thải sinh chiết cát”, chính là bọn buôn người bắt cóc trẻ con, sau đó tàn nhẫn tra tấn khiến cho những đứa trẻ đó bị tàn tật, rồi lại bắt bọn trẻ phải ra ngoài ăn xin, lợi dụng lòng thương của người khác đối với chúng để kiếm tiền.
“Năm lên tám, ta bị bọn buôn người bắt cóc, bọn chúng bảo ta chọn một con rối trong đống rối gỗ cụt tay thiếu chân, lúc ấy ta thật sự quá sợ hãi, cầm bừa một cái mà không biết rằng bộ dạng của con rối đó chính là ta trong tương lai, mãi cho đến khi bọn chúng dựa theo bộ dạng của rối gỗ, bẻ gãy hai chân của ta, đánh cho hai tay của ta trở nên tàn phế…”
Sau khi nghe lão khất cái kể chuyện quá khứ của mình xong, Yến Tuyền hoảng sợ vô cùng, nàng thật sự không ngờ rằng “thải sinh chiết cát” là thứ tàn nhẫn đến như vậy, lại càng không dám tin rằng đây là chuyện mà con người có thể làm ra. So với việc chỉ là phá hoại một cách đơn thuần, thì việc lợi dụng lòng tốt của người khác để làm ác, làm lợi cho mình lại càng thêm đáng giận.
“Ta thế này còn coi như tốt, có một vài người còn bị tạo thành súc sinh, người mặt rắn, chó đầu người, Bạch Cốt Tinh, cô nương bình hoa, ngươi thấy bao giờ chưa?”
Yến Tuyền lắc đầu, nàng không thể tưởng tượng còn có thứ gì tàn nhẫn hơn việc cố ý đánh người thành tàn phế nữa, nhưng nàng vẫn là xem nhẹ cái ác của con người.
“Người mặt rắn thì cần phải chém đứt tay chân của đứa bé, sau đó làm tổn thương da thịt của nó, lúc vết thương còn đang chảy máu thì dán da rắn lên thân thể nó, khi vết thương khỏi rồi thì da rắn và cơ thể của đứa trẻ cũng sẽ hợp làm một. Chó đầu người thì tốt hơn một chút, không cần chém đứt tay chân. Bạch Cốt Tinh thì là dùng dây thừng nhỏ xiết chặt vào tay chân của đứa trẻ, để lâu thì máu không thông, da thịt sẽ bị hoại tử, lấy dao cạo những vùng da thịt bị hoại tử đó đi thì sẽ chỉ còn lại xương trắng, sau đó lấy thuốc bôi lên, thế là thành thứ gọi là Bạch Cốt Tinh. Còn cái thứ gọi là cô nương bình hoa kia thì nhân lúc trẻ con còn nhỏ, chúng chặt hết tứ chi rồi nhét vào trong bình hoa, chỉ cho nó lớn đầu mà không dài người, chúng dùng loại hình kỳ quái như vậy để khiến người ta bỏ tiền ra xem.”
Những lời của lão khất cái vang lên bên tai, Yến Tuyền chỉ tưởng tượng tới những cảnh tượng đó thôi đã thấy sợ hãi run rẩy rồi, nàng không thể nào tin tưởng được rằng tất cả những chuyện này đều là sự thật.
“Chẳng phải Ngũ Thông Thần có thể mang tài phú đến cho bọn chúng sao? Vì sao bọn chúng còn muốn tàn nhẫn đến thế?”
“Ngũ Thông Thần có thể phù hộ cho chúng, nhưng không phải cứ há mồm chờ là có tiền dâng đến.”
“Không phải còn có sòng bạc sao?”
“Ông chủ sòng bài cũng đâu phải ngồi không.”
“Chẳng lẽ bọn chúng cấu kết để bắt nạt trẻ con sao?”
“Đúng vậy, trẻ con vừa dễ lừa gạt, lại không có sức phản kháng.”
“Thật là đáng chết!” Cả Ngũ Thông Thần lẫn những kẻ thờ phụng Ngũ Thông Thần!
“Sau đó ngươi chạy trốn như thế nào? Ngươi có biết Ngũ Thông Thần có nhược điểm cấm kỵ gì không?” Yến Tuyền lại hỏi.
“Phàm là bọn yêu tinh yêu quái phù trợ cho người thường, thì hoặc là chúng ham thích hương khói cống phẩm của nhân gia, hoặc là chúng muốn có tinh, khí, thần, tuổi thọ, dương khí, hồn phách của con người để tu luyện, một khi đã nhận thứ chúng ban cho thì chắc chắn chúng sẽ lấy đi thứ gì đó của người đó.
Chỉ hương khói cống phẩm thôi thì không đủ để chúng ban phú quý cho ngươi, người có đức thì sẽ được trôi chảy cả đời, cho nên họ không cần thờ phụng Tà Thần. Nếu muốn phú quý thì cũng chỉ có thể sử dụng tinh, khí, thần, tuổi thọ, hồn phách, dương khí để đổi lấy. Bọn người bắt ta kia ỷ vào có Ngũ Thông Thần phù hộ, cho nên làm rất nhiều điều ác, cuối cùng chúng bị quan phủ truy nã. Quan phủ thỉnh một cao nhân đến, thu phục năm con yêu tinh kia, bắt được cả đám buôn lậu đó. Ta và nhiều khất cái khác được quan phủ cứu ra, quan phủ đưa chúng ta về quê quán, nhưng bởi vì ta bị bắt khi còn quá nhỏ, cho nên không nhớ nổi nhà mình ở đâu, hơn nữa thân thể tàn tật, cuối cùng ta chỉ đành ở lại trong Kinh thành làm khất cái.
Ta không biết chúng nó có nhược điểm gì, ta chỉ biết nếu muốn đối phó với chúng, thì trước hết cần dụ bản thể của bọn chúng đến đã. Bên trong tượng thần chỉ là phân thân thần thức của chúng nó thôi, chỉ giết mỗi phân thân của chúng thì chưa đủ để đưa chúng vào chỗ chết được.”
Yến Tuyền hơi đăm chiêu suy nghĩ, nàng gật đầu, vậy thì có thể giải thích vì sao quỷ giao hợp với người rồi, chắc hẳn bọn chúng cũng biết chính mình đã làm nhiều việc ác, sợ bị báo ứng, cho nên chúng giấu bản thể đi, chỉ dùng phân thân thần thức để thu cung phụng, chui vào giấc mơ của người để giao cấu hấp thu dương khí, nhưng vì sao nữ tử lại bị nhắm đến nhiều hơn nhỉ?
“Nam tử cũng có người bị chúng chui vào giấc mộng để giao cấu, nhưng nữ tử sẽ bị chúng nó nhắm đến nhiều hơn thôi. Đó cũng là do nữ tử thuần âm, phân thân không thể bằng bản thể được, chúng không thể chịu được người dương khí mạnh. Trên người nam tử thì dương khí nhiều hơn, cho nên chúng sẽ chọn nữ tử để hấp thu dương khí là tốt nhất.”
Thì ra là thế, Ngũ Thông Thần ban thiên tài cho Trịnh Bắc Du, cho nên chúng hấp thụ dương khí trên người những nữ nhân trong nhà ông ấy coi như trao đổi. Nhưng bởi vì bản thể của Ngũ Thông Thần không tới, cho nên không thể trực tiếp giao hợp với người khác như con yêu hồ ở am Thủy Nguyệt kia được. Chúng chỉ có thể chui vào trong mộng giao hợp mới có thể hấp thụ dương khí, biện pháp này cũng tương tự như cách Hoàng Tú Đào giao hợp bằng linh hồn vậy.
Phải làm gì để dụ bản thể của chúng nó ra ngoài đây?
Nàng đang suy nghĩ thì lão khất cái lại nói: “Có lẽ các ngươi có thể đến chợ quỷ, chưa biết chừng ngươi có thể mua được manh mối gì liên quan tới Ngũ Thông Thần đấy.”
“Chợ quỷ?” Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền nghe nói đến nơi này.
“Chợ quỷ nằm trong lằn ranh giữa cõi âm và cõi dương, họp chợ vào nửa đêm, đến khi gà gáy thì sẽ tan chợ. Ở nơi đó, cái gì cũng có bán, cái gì cũng có thể mua, kể cả hợp pháp lẫn không hợp pháp, huống chi là tin tức. Nghe nói một ít cô hồn dã quỷ, quỷ sai ở địa ngục, yêu tinh yêu quái cũng sẽ trà trộn vào trong đó mua bán. Bọn chúng bán thứ gì cũng không lấy bạc mà chỉ lấy những thứ như nội tạng, dương khí, tuổi thọ… Ta từng đến chợ quỷ, nghe được phương pháp điều trị thân thể tàn phế này, chỉ tiếc rằng ta không thể đáp ứng được điều kiện mà bọn chúng đưa ra, cho nên cuối cùng đành phải chịu vậy.”
“Cái gì cũng có bán?” Yến Tuyền hỏi lại lần nữa.
“Đúng vậy.”
“Phải làm gì mới có thể vào đó được?”
“Giếng sâu thông đến cõi âm, lối vào có ở trong giếng cạn, vào lúc nửa đêm có trăng, ngươi đi xuống giếng là sẽ có con đường đi thẳng đến chợ quỷ.”
Yến Tuyền cảm ơn lão khất cái, rồi đưa cho lão một thỏi bạc làm quà cảm ơn. Nàng và Tống Thanh Dương rời khỏi khu dân nghèo ngay lập tức.
Trên đường, hai người bọn họ thương lượng có muốn đi chợ quỷ hay không, dù sao trên người Tống Thanh Dương có dương khí sát lợi hại như thế, nếu hắn đi vào thì chắc chắn sẽ khiến cho mọi người chú ý, có thể sẽ đánh rắn động cỏ, nhưng nếu Yến Tuyền đi một mình thì sẽ rất nguy hiểm.
Khi đang bàn bạc, tiểu khất cái kia lại đuổi theo, nó hỏi nếu Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đi chợ quỷ thì có thể mang nó đi cùng không.
“Ngươi đi chợ quỷ để làm gì?”
“Vừa nãy nghĩa phụ chẳng phải có nói những vết tàn tật đó có thể chữa khỏi đó thôi, ta muốn giúp nghĩa phụ chữa khỏi.” Tiểu khất cái kể thì hai người mới biết, năm xưa khi nó bị bọn buôn lậu bắt được, suýt chút nữa nó cũng bị bọn chúng chặt tay cắt chân, may nhờ lão khất cái tiêu hết số tiền mà lão vất vả kiếm được bấy lâu nay để mua nó, cho nên nó muốn báo đáp lão khất cái.
Lòng hiếu thảo của tiểu khất cái quả thật là hiếm có, nhưng Yến Tuyền còn chưa nghĩ ra nên đi như thế nào cho ổn thỏa.
Yến Tuyền rà lại một lượt tất cả những thứ mà nàng có trong đầu, sau đó nàng lập tức lấy gương Hỗn Nguyên ra, rồi chiếu vào Tống Thanh Dương, nói: “Thu!”
Tống Thanh Dương và tiểu khất cái nhìn hành động này của nàng với vẻ mặt nghi hoặc, Yến Tuyền xấu hổ thu hồi gương Hỗn Nguyên, giải thích: “Trước kia Kính Trung Khách chẳng phải thu được người vào trong gương đó thôi, cho nên ta cũng thử xem.”
Nhưng thực tế đã chứng minh biện pháp này vô dụng.
“Thật ra cũng không cần phiền phúc như vậy đâu, ta không giấu được thân phận thì muội che giấu thôi là được rồi. Muội và tiểu khất cái giả vờ thành huynh đệ đi ở phía trước hỏi thăm tin tức, ta sẽ đi theo ở phía sau xa xa. Bọn họ nhìn thấy ta thì cũng chỉ nghĩ rằng ta đến chợ quỷ mua đồ gì đó một mình thôi.”
Nghe qua có vẻ ổn, vậy thì thử xem sao.
Hai người mang tiểu khất cái vào phòng tắm, tắm rửa cho nó kỹ càng từ đầu tới chân, rồi còn thay cho nó một bộ quần áo sạch sẽ.
Không thể không nói, người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân, bề ngoài của một người được quyết định đa phần dựa vào quần áo bên ngoài, chỉ cần ăn diện sạch sẽ một chút, tiểu khất cái như được lột xác, nó đứng cạnh Yến Tuyền đang mặc quần áo nam trông thật sự rất giống hai huynh đệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận