Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mấy ngày trước trời vừa mới mưa to, bên trong hầu hết các giếng đều có nước, sau khi đi dạo quanh Kinh thành một vòng, bọn họ mới tìm được vài cái giếng cạn.
Dựa theo lời của lão khất cái, bọn họ chờ đến nửa đêm, lúc đang định đi xuống thì đột nhiên có mấy người đến. Nhóm người đó cầm theo túi lớn túi nhỏ, trông có vẻ là người muốn vào chợ quỷ để bán đồ.
Nhóm người vừa đến, nhìn thấy bọn họ cũng không lên tiếng chào hỏi mà đi thẳng xuống giếng.
Sau khi đám người rời đi, dần dần lại có rất nhiều người đến, bọn họ ít nhiều gì cũng đều mang theo đồ đạc, đoán chừng là bởi vì vài ngày trước đó trời không có mưa, lại không có trăng nên bọn họ không thể đi vào trong chợ quỷ được. Hôm nay vừa có ánh trăng, mọi người đều lập tức đến đây.
Yến Tuyền dẫn theo tiểu khất cái lẻn vào giữa bọn họ, học theo dáng vẻ của bọn họ, giẫm lên những hòn đá được người ta đào sẵn để đi xuống giếng.
Trong giếng tối đen như mực, ánh trăng cũng không thể chiếu vào bên trong được, bên trên một bức tường dường như có tiếng nước chuyển động, Yến Tuyền đưa tay qua đó lần mò, vậy mà lại xuyên thẳng qua.
Xuyên qua bức tường đã đến một con đường mờ ảo, rõ ràng là có ánh đèn nhưng vẫn mọi thứ vẫn lờ mờ như thể có một lớp lưới mỏng che phủ trước đôi mắt bọn họ vậy.
Khi quay đầu nhìn lại cũng không còn thấy bức tường nào nữa, chỉ có sóng nước màu đen vẫn dập dờn, thỉnh thoảng còn có người xuyên qua sóng nước mà đi vào.
Yến Tuyền đợi một hồi, nhìn thấy Tống Thanh Dương bước vào, nàng lập tức kéo tiểu khất cái đi về phía trước.
Không bao lâu sau, bọn họ đã nhìn thấy một chiếc cổng chào, bên trên viết hai chữ “Chợ quỷ”.
Bên trong chợ quỷ đã có rất nhiều người đang rao hàng, bọn họ nói chuyện bằng đủ mọi loại tiếng địa phương, có thể thấy rằng người trong này đến từ rất nhiều nơi khác nhau.
Sự xuất hiện của Tống Thanh Dương thật sự đã thu hút không ít ánh nhìn, nhưng mà mọi người cũng không nói gì, vẫn tự nhiên rao hàng. Chỉ là khi hắn đến gần, có nhiều người đột nhiên biến mất tăm, chờ sau khi hắn đi qua mới xuất hiện trở lại. Hẳn là những người kia chính là cô hồn dã quỷ biến thành người để đến đây, chẳng qua là Tống Thanh Dương lại không hề nhìn thấy quỷ, hắn chỉ nhìn thấy những gian hàng trống rỗng kia, cũng không biết rằng ở những nơi đó đều có quỷ đang đứng.
Yến Tuyền cũng không có bản lĩnh như hắn, nàng lén lút lấy gương Hỗn Nguyên ra chiếu một cái, mới biết thì ra đã có rất nhiều yêu ma quỷ quái, cô hồn dã quỷ đến, bọn chúng cũng biến thành hình người rồi trà trộn vào trong đám đông.
Chợ quỷ vô cùng lớn, dù là đồ ăn hay vật dụng cần thiết nào cũng có bán, không khác gì so với chợ bình thường nhưng điểm khác biệt duy nhất chính là nơi này bán nhiều thứ hơn, chẳng hạn như trái tim người, da người hay máu kỳ lân đều có.
Giữa tiếng ồn ào, Yến Tuyền nghe thấy có người đang hô to: “Trên thông năm trăm năm, dưới biết năm trăm năm, muốn biết chuyện thiên hạ thì đến tìm Vấn Thiên Cơ ta.”
Nghe có vẻ đây là nơi mua bán tin tức, Yến Tuyền đi tới, hỏi: “Tin tức của ngươi bán như thế nào?”
“Chuyện này còn tùy thuộc vào câu hỏi của ngươi.”
“Gần đây ở chợ quỷ có Yến Tuyền và Tống Thanh Dương khá nổi tiếng, ngươi biết bọn họ không?”
Nàng hỏi chuyện về mình và Tống Thanh Dương là để thăm dò năng lực của Vấn Thiên Cơ, đồng thời cũng muốn biết dương khí trên người Tống Thanh Dương là đến từ nơi nào? Rốt cuộc trên người hắn còn có bí mật gì nữa không?
“Biết.” Vấn Thiên Cơ dứt câu thì đưa tay ra dấu với nàng: “Năm lượng bạc.”
Yến Tuyền đưa cho hắn ta năm lượng, sau khi hắn ta nhận lấy thì hỏi: “Ngươi muốn ta nói công khai hay là bí mật?”
Yến Tuyền không hiểu nói bí mật là như thế nào?
“Nói công khai thì ta sẽ nói thẳng ra, những người bên cạnh ngươi đều sẽ nghe thấy, còn nói bí mật chính là chỉ nói cho một mình ngươi biết.”
“Nói bí mật đi.”
“Được.” Vấn Thiên Cơ đồng ý, hắn ta mở chiếc ô đỏ ở bên cạnh ra, ra hiệu cho nàng đứng dưới tán ô, người bên ngoài sẽ không nghe được những lời nói bên trong ô.
Thần kỳ như vậy sao? Yến Tuyền nửa tin nửa ngờ đi tới, khoảnh khắc khi nàng bước vào dưới tán ô, tất cả âm thanh bên ngoài đều biến mất. Vậy mà lại là sự thật, xem ra Vấn Thiên Cơ này thật sự có chút năng lực.
Từ thân thế của Yến Tuyền đến những chuyện xảy ra gần đây, sau đó đến cuộc đời của Tống Thanh Dương quả thật đều trùng khớp nhưng khi Yến Tuyền hỏi đến nguồn gốc của dương khí trên người Tống Thanh Dương, Vấn Thiên Cơ lập tức lắc đầu.
“Không phải ngươi trên thông năm trăm năm, dưới tường năm trăm năm sao? Sao lại không biết được chứ?”
“Đúng là ta thật sự biết trên năm trăm năm, dưới năm trăm năm nhưng mà ta chỉ có thể nhìn thấy được kiếp này của Tĩnh Quốc công thôi, không thể thấy được kiếp trước và kiếp sau. Chuyện này giống như là đã có cao nhân làm phép trên người hắn, hoặc hắn chính là thần tiên trên trời hạ phàm để tra xét những nỗi khổ trong nhân gian, thử lòng thiện ác của thế nhân, phò trợ Đế vương, cứu giúp người đời cho nên chỉ có kiếp này, còn về kiếp sau thì hắn đã quay về vị trí cũ nơi thượng giới rồi.”
“Thần tiên?”
“Không sai, lớn nhi tử Thiếu Hạo của Hoàng đế ban ngày cưỡi rồng phi thăng, cũng có tên khác gọi là Thanh Dương, hiệu Huyền Hiêu. Hơn nữa bên cạnh Tống Thanh Dương còn có Yến Tuyền, ta thấy hắn có khả năng cao chính là một vị thần thượng cổ.”
“Chuyện này có liên quan gì đến Yến Tuyền?”
Yến Tuyền vừa hỏi vừa nhìn về phía Tống Thanh Dương ở đằng xa, nàng nhớ di mẫu từng nói rằng ban đầu đặt tên cho biểu ca là Thanh Dương, ngụ ý chính là ngày xuân, hắn cũng không phải là nhi tử của Hoàng đế gì, lẽ nào đây chỉ là trùng hợp?
“Ngươi còn không biết sao? Sau khi Thiếu Hạo lấy nhi nữ của gia chủ Phụng (Phượng) Hồng thị thì đổi vật tổ* thành phượng hoàng, thuộc hạ của hắn đều là Điểu quan*, Huyền Điểu Yến Tử cũng là một trong số đó.”
*Vật tổ hay tô-tem là vật thể, ý niệm hay biểu tượng linh thiêng có ý nghĩa đối với một cộng đồng người nhất định.
*Điểu quan: Tương truyền Thiếu Hạo (Ngũ Đế) đặt tên các chức quan theo tên các loài chim, nên quan lại dưới thời ông còn được gọi là Điểu quan.
“Không phải Yến Tử chỉ là một Điểu quan dưới trướng hắn thôi sao?” Giọng nói Yến Tuyền hơi mất bình tĩnh.
“Thế không phải là thê tử chắc?”
Yến Tuyền há hốc mồm, muốn nói điều gì đó nhưng cũng không biết nên nói như thế nào, nàng suy nghĩ một lúc lâu sau mới cất lời: “Ngươi không nhìn thấy được kiếp trước của Tống Thanh Dương, vậy Yến Tuyền kia thì sao? Làm sao có thể chứng minh được nàng là chuyển thế của Huyền Điểu?”
“Cái này… Yến Tuyền có vẻ là bị giáng xuống phàm trần, trước 500 năm thì đời đời kiếp kiếp lúc nào cũng gặp phải chuyện tai bay vạ gió, kiếp này đắc đạo, vừa mới thoát khỏi bể khổ luân hồi.” Vấn Thiên Cơ gãi đầu một cái, đến đây lại nói một câu không có chút sức thuyết phục nào: “Những cái này đều là suy đoán của ta, ngươi tin cũng được, không tin cũng chẳng sao, dù sao thì ta cũng chỉ lấy của ngươi năm lượng bạc.”
Yến Tuyền buồn bực ừ một tiếng rồi lại hỏi những chuyện khác: “Có thể sử dụng cực âm chi hồn để dụ bản thể của Ngũ Thông Thần ra ngoài không?”
Yến Tuyền nhớ Lưu Xuân Đài từng nói rằng cực âm chi hồn chính là thứ lớn bổ đối với yêu tinh.
Vấn Thiên Cơ không trả lời ngay mà đưa tay ra dấu một con số, Yến Tuyền ngầm hiểu, lại đưa thêm tiền thì hắn ta mới lên tiếng: “Có thể, cực âm chi hồn thì cần phải có bản thể mới ăn được, phân thân của thần thức không thể nào hấp thụ trực tiếp được.”
“Có cách nào chữa khỏi cho người bị tàn tật từ rất lâu không?”
Yến Tuyền hỏi giúp tiểu khất cái, trước hết vẫn là đưa tiền, sau đó mới nhận được câu trả lời: “Phía trước có một đạo y, có thể chữa trị các chứng bệnh khó trị, ngươi có thể đi hỏi một chút.”
Sau khi cảm ơn hắn ta, Yến Tuyền bước ra khỏi tán ô đỏ, trong nháy mắt nàng lại nghe thấy đủ loại âm thanh huyên náo. Yến Tuyền vô thức liếc nhìn Tống Thanh Dương, không biết từ khi nào hắn đã mua một thanh kiếm, đang cầm vung thử.
Lại nghĩ đến những lời Vấn Thiên Cơ vừa nói, Yến Tuyền không khỏi nghĩ, chẳng lẽ kiếp trước mình là Điểu quan dưới trướng Tống Thanh Dương, bởi vì phạm vào thiên quy (luật Trời) nên mới bị giáng xuống phàm trần lịch kiếp, kiếp này Tống Thanh Dương đến là để giúp đỡ nàng?
Vậy tình cảm của bọn họ bây giờ được xem là cái gì? Thê tử hắn là người của Phụng Hồng thị, là phượng hoàng, cũng không phải là một con chim én (yến tử) như nàng.
“Ca, huynh đang nghĩ gì vậy?” Lời của tiểu khất cái cắt ngang dòng suy nghĩ của Yến Tuyền, nàng kể lại tin tức mình vừa mới nghe được cho tiểu khất cái, sau đó lập tức kéo cậu ấy tiếp tục đi về phía trước.
Đi về phía trước được một đoạn, bọn họ thật sự nhìn thấy một cái sạp nhỏ đề chữ “Thuốc vào bệnh đi”, chủ sạp mặc đạo bào, hẳn là một đạo y.
Yến Tuyền kéo tiểu khất cái đi đến hỏi thử, lớn phu bảo: “Triệu chứng mà các ngươi nói này chữa được, nhưng mà cái này cần phải có người tự nguyện trao đổi chân tay với hắn mới được.”
Đại phu vừa nói câu này xong, Yến Tuyền và tiểu khất cái đều im lặng. Làm sao có người nào sẵn lòng đưa tay chân của mình cho người khác được?
“Không còn cách nào khác sao?”
“Nếu là người mới bị tàn tật thì còn có thể dùng biện pháp khác nhưng người đã tàn tật lâu như vậy, chân tay đã hoại tử và khô héo từ lâu rồi, chỉ có thể đổi với những người bình thường. Nếu các ngươi muốn trị thì có thể đến sạp hàng bán thịt của người bên kia xem một chút, chỉ cần có tiền thì loại tay chân gì cũng có thể mua được, nhưng mà ta phải nói trước, chi phí một trận làm phép của ta cũng không hề thấp.”
“Cần bao nhiêu tiền?”
“Năm trăm lượng.”
Lúc này tiểu khất cái mới hiểu vì sao nghĩa phụ mình lại chấp nhận số phận, năm trăm lượng, đây là số bạc mà cậu ấy nằm mơ cũng không dám nghĩ đến.
Mặc dù Yến Tuyền vẫn có năm trăm lượng nhưng tưởng tượng đến việc phải đổi với tay chân của những người khác, nàng lại không muốn đưa. Nếu bọn họ đi mua tay chân của người ta, cái này có khác gì với kẻ buôn người kia chứ? Dù sao thì không có mua bán thì sẽ không có giết chóc.
Cuối cùng Yến Tuyền vẫn không lên tiếng, tiểu khất cái kia thở dài một cái rồi lặng lẽ theo Yến Tuyền rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận