Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hai vị tiểu huynh đệ này đang muốn kiếm tiền sao?” Bên cạnh có một lớn nương xách giỏ đi tới.
Tiểu khất cái vội vàng gật đầu.
“Toàn thân hai vị từ trên xuống dưới đều là bảo vật, còn sợ không kiếm được tiền sao?”
Tiểu khất cái không hiểu nguyên do, cúi đầu nhìn bản thân mình một chút, trang phục trên người cậu ấy cùng lắm chỉ trị giá mấy lượng bạc, làm gì có bảo bối nào?
Tiểu khất cái không hiểu được nhưng Yến Tuyền ở bên cạnh đã hiểu, vừa rồi đạo y nói ở đây có chợ thịt người, vậy thì tất nhiên là bọn họ cũng có thể tự bán chính mình. Ngoài ra, đừng quên rằng ở đây không chỉ mua bán người mà còn có những thứ khác như yêu ma quỷ quái, tinh, khí, thần của loài người, còn có tuổi thọ, hồn phách, dương khí, đối với bọn họ mà nói đây đều là đồ tốt.
Không đợi Yến Tuyền kịp nói chuyện, lớn nương lại nói: “Hai vị cảm thấy trong năm năm các ngươi có thể kiếm được bao nhiêu bạc?”
Tiểu khất cái chưa từng đọc sách nên lúc tính toán cũng khá bối rối: “Hẳn là ta chỉ có thể kiếm được mười mấy lượng bạc.”
“Thời gian năm năm cũng không kiếm được năm trăm lượng, vậy thì không bằng ngươi bán năm năm này cho ta, ta sẽ cho ngươi năm trăm lượng.”
Đại nương nói xong thì vén một góc tấm vải đỏ che trên chiếc giỏ ra, bên trong đựng đầy ắp bạc.
“Chỉ cần năm năm tuổi thọ của ngươi, giỏ bạc này đều là của ngươi.”
Đôi mắt tiểu khất cái trừng to, đang định lập tức đồng ý nhưng Yến Tuyền đã vội vàng kéo cậu ấy lại: “Năm trăm lượng bạc mua năm năm, nghe tính toán thì có vẻ rất hời nhưng ngươi cũng không thử nghĩ một chút xem, người trong tay những tú bà hay kẻ buôn người kia giá nhiều nhất cũng chỉ mười mấy lượng bạc là có thể mua được một cái mạng. Người ta dựa vào đâu mà phải tham gia vào cuộc mua bán lỗ vốn này?”
Tiểu khất cái sửng sốt một hồi, đúng vậy, mạng người thật ra cũng không đáng giá đến vậy.
Đại nương vội vàng giải thích: “Mặc dù đều cùng là con người nhưng máu thịt và linh hồn của kẻ ác hôi thối không thể ngửi nổi. Còn người có tâm tư đơn thuần, cả người đều trong sạch thì lại có hương thơm nức mũi, loại người này mới là thượng phẩm, những người bị tú bà hay kẻ buôn người bán đi, trong lòng đều tràn đầy sợ hãi và căm hận. Máu thịt và linh hồn của bọn chúng có vị chua, tuổi thọ của bọn chúng cũng không đáng giá.”
Lần đầu tiên Yến Tuyền biết, thì ra trong mắt yêu tinh, con người cũng bị phân chia thành ba sáu chín loại.
Người hiền lành dễ bị ức hiếp, ngựa dễ bảo thường bị người cưỡi. Câu này đúng là không sai.
Tiểu khất cái sẵn sàng dùng năm năm để đổi bạc cho nghĩa phụ thay chân, theo lý mà nói thì nàng không có tư cách ngăn cản, cũng không biết vì sao nàng luôn cảm thấy lớn nương trước mắt này không có ý tốt. Tại sao bên trong giỏ của lớn nương vừa khéo lại có năm trăm lượng bạc chứ? Giống như là nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ nên cố tình bỏ tiền vào vậy.
Yến Tuyền suy nghĩ một chút rồi lấy gương Hỗn Nguyên ra, hướng về phía mặt lớn nương chiếu một cái.
Khá lắm! Đây lại là một con chuột lớn vô cùng xấu xí, trong giỏ của nó cũng không để bạc gì, rõ ràng là một đống đá lớn.
“Được lắm! Con chuột tinh nhà ngươi lại lấy bạc giả ra lừa chúng ta!” Yến Tuyền kéo tiểu khất cái ra sau người mình, nhanh chóng lùi về phía sau mấy bước.
Chuột tinh thấy chiếc gương trong tay nàng, rõ ràng là khá bất ngờ, dường như nó cũng không ngờ nàng còn có một món pháp khí lợi hại như vậy. Thấy lời nói dối của mình bị vạch trần, nó cũng không giả vờ nữa mà hùng hổ rời đi.
Yến Tuyền còn tưởng rằng nó sẽ bám lấy mình một hồi, không ngờ là lại rời đi nhanh như vậy. Có lẽ là giống như những lời đạo y đã nói với nàng, ở trong chợ quỷ, chỉ có thể mua bán chứ không được đánh nhau, nếu không thì sẽ bị những người khác đuổi đánh ra khỏi chợ quỷ. Còn về chuyện bạc thật hay bạc giả, cái này thì phải dựa vào bản lĩnh của từng người bọn họ, tự mình nhìn nhầm cũng không thể nào oán trách người khác được.
Chuột tinh nhìn thấy hai người họ là người sống, trông lại không giống như người biết đạo thuật, cho nên mới nghĩ đến chuyện dùng bạc giả để dụ dỗ bọn họ.
Tiểu khất cái buồn bực một hồi, mất mát thở dài, Yến Tuyền xoa đầu cậu ấy một cái, từ biệt với đạo y rồi rời đi. Hai người tiếp tục đi loanh quanh trong chợ để tìm nơi bán cực âm chi hồn.
Trong một góc nhỏ, Yến Tuyền tìm thấy một gian hàng chuyên bán đồ dành cho yêu tinh, chủ sạp là một lão hán lôi thôi lếch thếch.
“Cực âm chi hồn bán thế nào vậy?” Yến Tuyền chỉ chiếc lọ dán dòng chữ “cực âm chi hồn” trên bàn hỏi.
“Hai ngàn lượng bạc một lọ.”
“Giảm giá chút đi?”
“Cái thứ đồ này cũng không dễ kiếm, hai ngàn lượng bạc đã là giá thấp nhất rồi. Nếu không tin thì ngươi đến chỗ khác hỏi thử đi.”
Yến Tuyền do dự một lát, cũng không đáp lại lời ông ta, mà là nhìn sang những món đồ khác mà ông ta bày ra trên sạp. Trong một đám lọ nhỏ trên bàn, Yến Tuyền nhìn thấy được một chiếc lọ nhỏ quen thuộc, cái này thật giống với xuân dược mà Thái Cấn Sinh bán, lại nhìn lên tờ giấy dán bên trên, “Thạch Nữ Nhạc”.
“Cái này thì rẻ tiền, mười lượng bạc một lọ. Nam dùng tráng dương, nữ dùng để kích thích.” Lão hán nói.
“Thái Cấn Sinh bán cho ngươi?”
“Ồ, ngươi biết à? Hắn ta nuôi một bụi cây âm dương thành tinh nên tác dụng của dược liệu trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Sau khi được Thái Cấn Sinh điều chế, thứ này vừa có tác dụng tráng dương vừa có thể kích thích dục vọng.”
Thì ra Thái Cấn Sinh dùng yêu tinh làm thuốc dẫn, khó trách lại hữu hiệu như vậy.
Thấy Yến Tuyền nhìn chằm chằm “Thạch Nữ Nhạc”, lão hán lại lấy ra một món đồ khác: “Ngoại trừ Thạch Nữ Nhạc này, chỗ ta còn có một thứ hay ho khác.”
Chủ sạp mở một cái hộp nhỏ ra, bên trong là một sợi dây ngắn màu tím. Sợi dây gặp gió lập tức dài ra, ngọ nguậy giống như một con sâu. Chủ sạp đưa tay ra cho nó, nó lập tức chủ động quấn lên, còn uốn éo trên ngón tay, nếu như là một thứ thật dài khác thì chắc là cũng có thể xoắn quýt uốn éo qua lại như vậy…
“Không cần đâu, chỉ cần lấy cực âm chi hồn.”
Sau khi đưa hai ngàn lượng bạc, Yến Tuyền đau tim muốn chết, dù thế nào nàng vẫn cảm thấy mình rất lỗ vốn, hỏi lão hán: “Nếu đã có chợ thịt người, vậy thì có chợ yêu tinh không?”
“Được nhiên là có rồi, mật của xà tinh, răng của lang yêu, vảy hộ tâm của giao long,… đều có người mua. Nhưng thứ đáng giá nhất chính là nhân sâm tinh ngàn năm kia, cả người nó đều là bảo bối, một cây giá cực kì đắt đỏ, còn có nội đan của bọn chúng, đều là bảo vật cao cấp vô giá ở chợ quỷ.”
“Có yêu tinh nào có thể chữa trị tàn tật không?”
“Trái lại cái này thì ta chưa từng nghe nói qua, ta chỉ biết là có vu y có thể chuyển bệnh tật lên người động vật, chắc là tàn tật cũng có thể chuyển được.”
Nghe cũng không khác với đạo y đổi tay chân người, chẳng qua là từ đổi với con người chuyển thành động vật.
Từ người đổi thành động vật thì có vẻ dễ tiếp nhận hơn, tuy nhiên chúng sinh đều bình đẳng, những con vật kia đã làm sai cái gì chứ?
Ừm… Nếu nói vậy thì thịt gà, vịt, dê, bò, ngựa, heo được bưng lên bàn ăn, bọn chúng cũng không làm sai cái gì, vấn đề này hình như cũng không thể nào giải thích được.
Nếu bắt buộc phải chữa bệnh cho lão khất cái thì nàng vẫn sẽ nghiêng về phía chữa trị bằng động vật.
Yến Tuyền nghiêng đầu nói với tiểu khất cái: “Chờ ta bắt được Ngũ Thông Thần, ta sẽ dùng bọn họ để chữa trị cho nghĩa phụ ngươi.”
Cho dù lão khất cái có bị Ngũ Thông Thần kia làm hại hay không thì chuyện này cũng xem như là đã tính lên đầu Ngũ Thông Thần, dùng bọn chúng để chữa trị cũng coi như là nhân quả.
Trong lòng Yến Tuyền đã có chủ ý, sau khi lấy được cực âm chi hồn, nàng lập tức kéo tiểu khất cái đi đến cửa ra của chợ quỷ.
Tống Thanh Dương sau lưng thấy bọn họ xoay người rời đi, cũng biết là Yến Tuyền đã nghe ngóng được tin tức mà nàng cần, thời điểm đi lướt qua nhau, hắn cũng làm như vô tình xoay người lại đi theo bọn họ.
Ba người một trước một sau đi đến lối ra, Yến Tuyền thử thăm dò bước vào trong gợn nước đang lay động, trong nháy mắt nàng lại xuất hiện ở cái giếng mà mình đi xuống lúc trước kia, cũng không biết gợn nước kia làm cách nào có thể đưa nàng ra chính xác như vậy.
Ba người quay lại đường lớn, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đưa tiểu khất cái về trước, sau đó mới về nhà.
Đêm thu se se lạnh, ánh trăng trong trẻo lành lạnh kéo dài bóng của hai người, Tống Thanh Dương đưa tay kéo bàn tay ấm áp của Yến Tuyền, cho nàng xem thanh kiếm mình mới mua.
“Kiếm Thanh Loan, nghe người bán nói kiếm này có thể trảm yêu trừ ma, cũng không biết có phải là thật hay không.”
Yến Tuyền khẽ cắn môi dưới, rút tay mình ra khỏi tay hắn, bỏ hắn lại, còn bản thân thì bước nhanh về phía trước.
Tống Thanh Dương lúng túng, không biết vì sao nàng lại như vậy nên vội vàng đuổi theo hỏi: “Sao tự nhiên muội lại giận rồi?”
Yến Tuyền há miệng muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu, dù sao đó cũng chỉ là những suy đoán của Vấn Thiên Cơ, cũng không chắc chắn là sự thật, bản thân Tống Thanh Dương cũng không biết chân tướng.
Nếu muốn trách thì trách hắn lại đi mua thanh kiếm Thanh Loan kia. Màu đỏ là phượng, màu xanh là loan. Loan, phượng chính là cùng một loại chim; loan, phượng cùng cất tiếng hót, cùng sải cánh bay, vừa mới nghĩ đến thôi đã khiến người khác tức sôi máu.
“Không có gì, chẳng qua là bỗng dưng nghĩ đến một mâm quả hạch đào thôi.”
Mâm hạch đào? Tống Thanh Dương còn chưa kịp hiểu thì hai “quả hạch đào” trong quần đã bị nàng đưa tay ra bắt lấy…

Bình luận (0)

Để lại bình luận