Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền thầm tức giận nên ra tay hơi nặng, mới xoa một cái đã khiến hắn cảm thấy vừa đau vừa thoải mái.
“Nhẹ chút, nhẹ chút…” Tống Thanh Dương liên tục nói. Hắn không hiểu tại sao Yến Tuyền lại thình lình tức giận, cũng không hiểu sao nàng tự dưng muốn chơi hạch đào, nhưng nàng muốn chơi cũng được, hắn còn ước gì được nàng chơi. Nếu không lo nàng mới bị ốm thì hắn đã không nhịn được rồi.
Tống Thanh Dương nhìn xung quanh, sắp đến canh năm rồi, bây giờ đi về tìm chỗ ‘làm’ thì muộn quá, vẫn nên tìm chỗ nào ở đây luôn.
Tống Thanh Dương cúi đầu hôn Yến Tuyền: “Gần đây có quán trọ, chúng ta đến đó thuê phòng đi…”
Tống Thanh Dương còn chưa nói xong, Yến Tuyền đã giơ tay ôm cổ hắn rồi tự hôn lên môi hắn.
Một nụ hôn sâu vừa chủ động lại gấp gáp, đây là lần đầu tiên Tống Thanh Dương thấy nàng như vậy. Hắn vừa đáp lại nụ hôn của nàng vừa nâng eo nàng lên để nàng đỡ mất sức.
Yến Tuyền thuận thế mượn lực để leo lên người hắn, hai chân kẹp chặt lấy eo hắn rồi cả người cũng quấn lên theo, nhiệt tình quấn lấy hắn để kéo dài nụ hôn này.
Tống Thanh Dương cảm thấy hắn sắp không chịu nổi sự nhiệt tình và mãnh liệt của nàng rồi, hắn không nhịn được hỏi: “Này, đêm nay muội sao vậy? Lại bị chiếm mất cơ thể rồi à?”
Yến Tuyền không trả lời, sau nụ hôn nồng nàn, Tống Thanh Dương khẽ thở dốc, liếm liếm đôi môi có dấu răng nàng để lại, chỉ cảm thấy hôm nay biểu muội giống hệt một con thú nhỏ.
Vừa hôn vừa cắn hắn một hồi, Yến Tuyền gần như hết giận, nàng lại dâng đôi môi mềm mại lên cùng liếm dấu răng trên môi hắn. Vừa liếm môi một cái lại không tránh khỏi hôn nhau một hồi, Tống Thanh Dương đã bị nàng kích thích, chẳng còn tâm trí nghĩ đến đi nhà trọ nữa. Hắn ôm nàng trốn vào một con hẻm nhỏ tối mịt rồi xé rách vạt áo thiếu nữ.
Váy áo vừa mở rộng ra đã để lộ đôi gò bồng đảo thơm mềm được bọc trong cái yếm, Tống Thanh Dương xoa xoa lòng bàn tay, đang định nắn bóp thì Yến Tuyền lại đẩy tay hắn ra: “Biểu ca, là ta chơi hạch đào của huynh chứ không phải huynh chơi ta.”
Tống Thanh Dương không chịu bỏ qua, hắn vẫn nắm lấy hai ngọn núi của nàng, vừa xoa da thịt non mịn trong tay, vừa dùng lòng bàn tay thô ráp cọ xát hạt đậu đỏ nho nhỏ trên đỉnh: “Cái này của muội không phải là hạch đào, nó rõ ràng là đào thọ mà, vừa thơm vừa trong, vừa mềm vừa lớn như đào trường thọ.”
Cảm giác tê dại từ đầu ngón tay hắn lan ra khiến Yến Tuyền không khỏi thở dốc, hơn nửa tháng không làm nên cơ thể nàng vô cùng nhạy cảm, sao chịu được sự xoa nắn của hắn? Nhưng Yến Tuyền vẫn không định buông tha cho hắn, nàng lại cứng rắn đẩy người ra.
Tống Thanh Dương không lay chuyển được nên đành phải thuận theo ý muốn của nàng, ngoan ngoãn cởi quần lộ ra cự vật đã ngẩng cao đầu trong quần lót để nàng thỏa thích trêu đùa.
Vật nam tính hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang khẽ rung động trong gió mát, Yến Tuyền vươn ngón tay gõ nhẹ lên đỉnh đầu khiến tần suất rung động càng lớn. Nàng giả vờ không hiểu hỏi: “A! Biểu ca, sao quả hạch đào của huynh lại nảy mầm?”
“… Hạch đào tốt tất nhiên sẽ nảy mầm, đến mọc mầm cũng không được thì chắc chắn là hạch đào hỏng.”
“Thế phải làm sao đây? Có chơi được nữa không?”
Yến Tuyền hỏi, ngón tay lướt dọc theo cái “chồi non” xuống dưới, vẽ vòng tròn quanh hai quả bóng mềm mại, thừa dịp hắn không để ý mà đột ngột nắm lấy rồi vân vê.
“Ah… Shhh, muội muốn mạng của ta hả?”
Tống Thanh Dương nghiến răng nghiến lợi, không chịu được phải đặt tay lên tay nàng, dẫn dắt nàng chậm rãi chuyển động, bàn tay nhỏ nhắn cố ý trêu chọc, vuốt ve khiến cây gậy khổng lồ của hắn sắp không chịu đựng nổi.
Đầu gậy tròn trịa đập mạnh vào lòng bàn tay nàng mấy lần, để lại vệt nước ướt át ở đó. Thế còn chưa đủ, Tống Thanh Dương sắp không chịu nổi nữa, nóng lòng muốn đi vào trong cơ thể nàng, muốn được động thịt đẫy nước, non mềm của nàng kẹp chặt lấy.
Không có tâm trạng chơi trò hạch đào với nàng, Tống Thanh Dương cởi quần nàng ra rồi sờ soạng vào trong cái động tiêu hồn hút phách bên dưới.
Đầu ngón tay tách hai cánh hoa đầy đặn ra, sờ thấy một mảng trơn ướt, sau mấy lần vuốt ve, ngón tay lôi dịch nhờn trơn ướt ra khiến toàn bộ bông hoa đều dính dính ướt át. Hắn vẫn chưa thỏa mãn, ngón tay lại tìm được hạt đậu nhỏ ở giữa nếp uốn rồi bắt đầu nắn bóp.
“A… Biểu ca, đừng bóp như vậy mà…” Ngoài miệng thì từ chối nhưng Yến Tuyền lại không giơ tay đẩy ra, hơn nửa tháng chưa thân mật với hắn nên lúc này cơ thể nàng đã thoát khỏi sự khống chế của lớn não, nụ hoa mẫn cảm đã chứa đầy mật ngọt, liên tục rơi xuống theo động tác xoa bóp của hắn.
“Không bóp thế này thì bóp thế nào? Rõ ràng biểu muội rất thích mà, nhìn xem nước ở đây này, chảy mãi không ngừng luôn.”
Tống Thanh Dương không thể chịu được nữa, hắn nâng cây gậy thịt thô to lên định tiến thẳng vào thân thể nàng. Trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Yến Tuyền giơ tay ra ngăn cản hắn xâm nhập: “Huynh không nghe lời ta thì ta không chơi với huynh nữa.”
Tống Thanh Dương ấn vào lòng bàn tay nàng, hỏi: “Muội còn muốn chơi thế nào nữa?”
Yến Tuyền nháy mắt mấy cái: “Có cách chơi hạch đào nào khác không?”
Nói xong, nàng giơ tay nắm chặt hai quả bóng thịt của hắn, thích thú đùa nghịch khiến hắn thở hồng hộc.
Yến Tuyền chậm chạp không để người ta được sảng khoái thì Tống Thanh Dương chỉ đành nhẫn nhịn, hy vọng nàng nhanh chóng trút hết cơn giận khó hiểu này để hắn được giải tỏa.
Đột nhiên, gần đó có nhà bật đèn lên, Yến Tuyền giật mình, bàn tay vô thức hoạt động mạnh hơn khiến Tống Thanh Dương đau sắp chết.
Tiếng kêu đau đớn hơi lớn tiếng càng rõ ràng trong đêm khuya yên ắng, người trong nhà nghe thấy thì cao giọng hỏi: “Ai đấy?”
Tống Thanh Dương đau đớn không thốt lên lời, Yến Tuyền đành phải đáp lại: “Thúc, là ta, ta đang chơi hạch đào.”
Hàng xóm láng giềng gọi nhau là thúc, thẩm rất bình thường, cứ tạm dùng xưng hô để làm người nọ nhầm lẫn, ra vẻ rất quen thuộc để người ta yên tâm không gọi người.
“Đêm hôm khuya khoắt lại chơi hạch đào làm gì?” Quả nhiên, lớn thúc không truy cứu ngọn nguồn người bên ngoài là ai mà chỉ tò mò tại sao đêm hôm mà nàng lại chơi hạch đào.
“Ta nghe người ta nói chơi hạch đào dưới ánh trăng vào giờ này có thể khiến nó nhanh lớn.” Yến Tuyền nói dối.
“Còn có chuyện đó sao? Có hiệu quả không?” Đại thúc vừa hỏi vừa làm việc của mình, ông ấy là người bán đậu hũ, ngày nào ông ấy cũng xay hạt đậu lúc canh năm.
“Vẫn chưa thấy hiệu quả lớn nhưng nó đã mọc được một hạt mầm khá dài nha.”
“Ồ, chơi hạch đào mà cũng nảy mầm được, chẳng lẽ nó hấp thụ tinh hoa từ mặt trăng hả?”
Đại thúc hoàn toàn không nhận ra Yến Tuyền đang lừa mình, cũng không biết thứ nàng chơi chính hạch đào giữa hai chân nam nhân. Chủ nhân hạch đào vừa bị đau, sau khi đỡ đau, hắn lập tức báo thù nàng, cây gậy thô to đột nhiên xuyên vào người nàng, xuyên thẳng vào đường hầm bí ẩn, lấp đầy con đường hoa, kéo căng nó thành một đường hầm hình tròn.
Yến Tuyền không biết hạch đào có hấp thụ được tinh hoa từ mặt trăng hay không, chỉ biết chắc chắn hôm nay nàng sẽ ăn đủ tinh hoa của Tống Thanh Dương.
Cây gậy thịt không ngừng xuyên thẳng vào cơ thể, nhanh chóng đi vào tận nơi sâu nhất, phát tiết hết sự bất mãn vì vừa rồi bị trêu đùa. Yến Tuyền không thể nói chuyện với lớn thúc tiếp được, trong miệng chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ, may mà lớn thúc đã bắt đầy xay hạt đậu nên không có thời gian nói chuyện với nàng nữa.
Âm thanh cối xay đá lúc có lúc không lại truyền đến, đậu nành bị mài thành nước đậu, còn Yến Tuyền thị bị Tống Thanh Dương đè lên tường, hạt đậu bên trong cánh hoa nhô ra cũng bị cây gậy thô to của Tống Thanh Dương xay ra nước lênh láng. Tiếng nước tí tách chảy xuống đất nhuộm ướt một khoảng đất dưới chân hai người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận