Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Năm con yêu tinh đã phát cuồng lần lượt biến thành bản thể rồi đánh nhau ầm ĩ trong sân, chỉ chốc lát sau, trên người mất con yêu vật đều bị thương.
Máu tươi và sự đau đớn kích thích thú tính của chúng, con nào con nấy càng lúc càng điên cuồng. Rắn và chó đều là hung thú, mặc dù khả năng chiến đấu của chồn yếu nhưng nó đánh rắm vừa thối vừa độc, lực sát thương không nhỏ. Con rùa ỷ vào việc mình có cái mai rùa kiên cố không thể phá hủy mà tham gia trận chiến. Chỉ có mỗi chuột là yếu thế nhất, đã thế chồn và rắn đều là khắc tinh của nó, chẳng mấy chốc đã bại trận, bị đánh cho hộc máu, nội đan tỏa ra ánh sáng âm u cũng phọt ra.
Bốn con thú lập tức lao tới tóm lấy, một vòng hỗn chiến tiếp theo lập tức bắt đầu.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương nằm trên mái nhà xem bọn chúng đánh nhau, tiếng đánh đấm vang dội, tiếng hô hào ở sòng bài đối diện cũng không nhỏ, đám ma bài bạc cũng đang liều mạng chém giết trên chiếu bạc. Một khi cược thua hết, không chỉ mình xong đời mà người nhà cũng gặp nạn theo.
Chồn bị rắn cắn một phát lập tức ngã xuống, xem ra đã bị trúng độc, chỉ lát sau đã không còn hơi thở, cẩu yêu quất một đuôi vào bụng nó khiến nội đan bắn ra.
Một viên nội đan nữa xuất hiện khiến trận đánh trên sân hơi hòa hoãn lại, rắn và chó mỗi con cầm một viên. Lão quy không cam lòng yếu thế lập tức vọt về phía cẩu yêu ở gần mình nhất, xà tinh thấy thế thì không vội đi cướp mà chỉ mở to miệng ra, định lao lên nuốt chửng viên nội đan. Nhưng nó không ngờ bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, Tống Thanh Dương đột nhiên lao ra.
Kiếm Thanh Loan sắc bén lập tức xuyên qua đầu nó, còn chưa kịp phản ứng thì Tống Thanh Dương đã dồn lực vào tay, thân rắn bị xẻ đôi. Tống Thanh Dương giơ tay móc túi mật rắn ra, lấy được nội đan của nó và cả nội đan của con chuột vừa bị nó cướp được.
Sự xuất hiện của Tống Thanh Dương khiến chúng không kịp trở tay, chó và rùa đều sửng sốt, chẳng quan tâm đến việc đoạt nội đan nữa mà cùng nhau lao về phía Tống Thanh Dương.
Có sự giúp đỡ của kiếm Thanh Loan, thực lực của Tống Thanh Dương rõ ràng tăng lên rất nhiều, tiếp chiêu được sự vây công của hai con hung thú, chẳng những so chiêu qua lại được mà còn không thèm dùng nước tiểu của đồng tử, chân chính đối đầu với chúng luôn.
Yến Tuyền nằm xem mà run như cầy sấy, chỉ sợ hắn bị thương, lát sau không nhịn được hét lên giúp đỡ hắn: “Cẩn thận! Sét đánh!”
Yêu tinh sợ sấm sét, dù là giả nhưng Yến Tuyền vừa hét lên đã khiến mấy con yêu tinh phân tâm, chỉ chớp nhoáng này thôi cũng đủ để Tống Thanh Dương tìm được cơ hội chém một phát bay đầu cẩu yêu.
Máu tươi sền sệt bắn tung tóe đầy đất, Tống Thanh Dương và lão quy cũng bị dính không ít.
Bây giờ, trận chiến chỉ còn hai kẻ là Tống Thanh Dương và lão quy.
Tống Thanh Dương siết chặt kiếm Thanh Loan trong tay, cuối cùng lão quy cũng nhận ra bọn chúng đã rơi vào bẫy.
Khi hiểu ra, lão quy không đánh nữa, lập tức rụt đầu trốn trong mai rùa, nó dám chắc kiếm Thanh Loan Tống Thanh Dương không thể phá nổi mai rùa của nó.
Có điều ngàn tính vạn tính nhưng nó lại không tính tới chuyện Tống Thanh Dương vốn không định lấy mạng nó, nhóm Yến Tuyền còn muốn giữ lại một cái mạng để đổi tay chân cho lão khất cái.
Mai rùa không sợ đao thương nhưng có thể không sợ nước tiểu của đồng tử sao? Tống Thanh Dương rót nước tiểu của đồng tử vào khe hở trên mai rùa, lão quy bị khống chế, chỉ có thể nghe theo bọn họ.
Yến Tuyền ngẩng đầu nhìn mặt trăng, chắc vừa mới qua giờ Tý, có thể dẫn lão khất cái đến chợ quỷ tìm vu y trị liệu.
Nhưng trước khi rời đi, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương thả nhóm nữ quyến của Tiền Tuyên Doanh ra.
Đám nữ nhân vô cùng sợ hãi vì tiếng đánh nhau vừa nãy, dù Yến Tuyền và Tống Thanh Dương không có ác ý nhưng cũng không dám tới gần.
Từ miệng bọn họ, hai người còn biết được việc Tiền Tuyên Doanh vốn định dùng thân thể các nàng cung phụng Ngũ Thông Thần, nhưng dần dần Ngũ Thông Thần không hài lòng với việc hút dương khí đơn thuần nữa. Thế là Tiền Tuyên Doanh mới mở hiệu cầm đồ để dụ dỗ đám ma bài bạc đến vay nặng lãi.
Vay một trả ba, lãi mẹ đẻ lãi con, tiền lại gộp lại, mỗi năm trả một lần, vay một năm rồi mười năm sau trả. Một khi con nợ không trả được tiền thì chỉ có thể mang người đến gán nợ, đầu tiên là nữ nhi, sau đó đến thê tử, rồi lại nhi tử, cuối cùng là chính con nợ. Hết người này đến người khác, từ thân thể đến linh hồn của cả nhà đều trở thành tế phẩm hiến tế cho Ngũ Thông Thần.
Không chỉ hiến tế mà Tiền Tuyên Doanh còn giúp Ngũ Thông Thần tìm kiếm thêm tín đồ, Trịnh Bắc Du đã bị hắn ta tìm được như vậy.
Thi thể của Tiền Tuyên Doanh được để lại cho đám nữ quyến dọn dẹp, còn Tống Thanh Dương và Yến Tuyền thì cầm túi vải đóng gói thi thể của bốn con yêu quái đi. Bọn họ không biết những bộ phận nào trên người yêu quái sẽ bán được tiền nên đành mang đi hết.
Hai người đi gọi hai cha con lão khất cái rồi bốn người lại trèo xuống giếng cạn.
Trận thế của bọn họ thu hút sự chú ý của rất nhiều người, dương khí sát trên người Tống Thanh Dương vô cùng đặc biệt, chỉ cần có chút đạo hạnh thì vừa nhìn đã nhận ra ngay.
Nghe nói đây là bốn con yêu quái mà bọn họ vừa giết được, mọi người lập tức vây quanh, có thể đoán được, ngày mai sự tích giết yêu của bọn họ sẽ truyền khắp hai giới âm dương.
Tất cả mọi người đều hỏi thăm giá của mấy viên nội đan, nhưng Yến Tuyền cứ dáo dác liếc nhìn xung quanh, muốn tìm lão hán hôm qua đã bán cực âm chi hồn cho nàng để hỏi xem người nọ có mua không? Yến Tuyền cảm thấy lão hán khá thành thật, hôm qua không bắt chẹt nàng thì chắc hôm nay cũng sẽ không.
“Ta không mua nổi mấy viên nội đan của các ngươi, các ngươi có thể cầm sang bên kia đấu giá, nhưng ta có thể nhận thi thể của mấy con yêu quái này. Ta sẽ trả thi thể chuột tinh và chồn giá năm ngàn lượng, cẩu yêu một vạn lượng, xà yêu năm vạn lượng, mật rắn thì có thể tính theo giá khác.”
Tốt lắm! Mới một lát đã kiếm được gần mười vạn lượng rồi, Yến Tuyền cảm thấy vô cùng khó tin.
“Mật rắn đáng bao nhiêu tiền?” Yến Tuyền hỏi.
“Ba vạn lượng.”
“Sao còn đắt hơn cả cực âm chi hồn thế?” Yến Tuyền không hiểu.
“Trên đời này, yêu tinh hay người nhiều hơn?” Lão hán lại hỏi nàng.
“Tất nhiên người nhiều hơn.”
“Chính xác, cầu nhiều mà hàng ít thì giá sẽ tự động tăng lên thôi.”
“Thật sự có người sẵn sàng bỏ ra mấy vạn lượng để mua ít mật rắn sao?” Yến Tuyền vẫn không thể tin nổi.
“Một người không mua nổi thì mười người, trăm người, kiểu gì cũng sẽ mua được.” Thấy Yến Tuyền vẫn chưa hiểu, lão hán lại bảo: “Uống rượu rắn bao giờ chưa? Rượu mật rắn, rượu máu rắn, rượu xương rắn,…”
Giờ thì Yến Tuyền hiểu rồi, cơ thể của đám yêu quái này có thể dùng làm thuốc, giống như Thái Cấn Sinh chế tạo xuân dược vậy, làm được nhiều phần thì sẽ có nhiều người mua được.
Yến Tuyền ngẫm nghĩ một lát rồi quyết định giữ thi thể chuột tinh lại, còn đâu đều bán hết cho lão hán.
Lão hán móc cái túi Càn Khôn ra, đang định lấy tiền thì liếc thấy Tống Thanh Dương đang xách một con rùa đen, thế là lại hỏi: “Không bán lão quy này à? Ta có thể mua với giá mười vạn lượng.”
Yến Tuyền giật mình, không ngờ lão quy còn đắt hơn cả xà tinh: “Ông có mua rùa đen tàn tật không? Nếu mua thì lát nữa ta sẽ bán cho ông.”
“Tàn tật cũng được, chỉ cần mai rùa vẫn lành lặn là được.”
“Được rồi.” Yến Tuyền thu tiền rồi đi vào trong chợ quỷ tìm vu y theo chỉ dẫn của lão hán, bên cạnh quầy hàng của vu y có treo một tấm biển ghi dòng chữ: “Chúc Do Thuật chữa được bách bệnh.”
Nghe được mục đích bọn họ đến đây, vu y nhìn chân tay của lão khất cái rồi lại nhìn lão quy dính đầy nước tiểu đồng tử trong túi vải, sau đó gật đầu nói: “Đổi được.”
“Bao nhiêu tiền?”
Vu y liếc nhìn gương mặt Tống Thanh Dương rồi nói: “Một lượng bạc.”
“Một lượng?” Yến Tuyền tưởng mình nghe nhầm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận