Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lúc rối rắm, giữa hai chân Trịnh Uyển Ngôn đã chảy ra không ít máu, nếu vẫn không thể tẩy rửa tà khí uế vật bên trong, sợ là nàng ấy sẽ khó giữ được mạng.
Yến Tuyền bối rối vô cùng, nếu biết trước nàng đã đưa Trịnh Uyển Ngôn đến chợ quỷ tìm lớn phu rồi!
Dù bây giờ Yến Tuyền có hối hận như thế nào cũng đã muộn, Trịnh Uyển Ngôn đang đau đến chết đi sống lại, những người khác phải giữ tay chân để ngăn nàng ấy không phát điên lên, sợ là không đợi được đến tối.
Trịnh Bắc Du cũng lo lắng đi vòng vòng. Tống Thanh Dương đang đứng ngoài cửa chợt ho nhẹ một tiếng rồi nói với Yến Tuyền: “Muội có mang theo thuốc của Thái Cấn Sinh không?”
Yến Tuyền ngạc nhiên, gật gật đầu, chỉ là một lọ xuân dược nho nhỏ, không chiếm nhiều diện tích, nàng nghĩ có thể cần dùng tới nó ở ngoài nên cũng mang theo bên người cùng với pháp khí…
Yến Tuyền vỗ đùi, nàng đã hiểu ra, vội vàng lục tìm lọ thuốc…
Chỉ cần Trịnh Uyển Ngôn phát tình, huyệt nhỏ sẽ tự nhiên được nới ra. Dù không nới ra thì nếu đã có xuân dược trợ giúp, nàng nhét mạnh tay vào trong thì Trịnh Uyển Ngôn cũng sẽ không thấy quá đau đớn.
Yến Tuyền nhanh chóng lấy lọ xuân dược ra, sai người đè Trịnh Uyển Ngôn lại, nhét thuốc vào miệng nàng ấy. Chỉ một lát sau, tiếng kêu đau của Trịnh Uyển Ngôn đã biến thành tiếng rên rỉ, máu tươi giữa hai chân cũng lẫn với một chút dâm thuỷ.
Yến Tuyền lại đưa tay vào, dù nàng có đẩy mạnh ngón tay vào trong thì Trịnh Uyển Ngôn cũng không thấy đau nữa, trái lại còn thấy sảng khoái hơn. Đến khi Yến Tuyền nhét cả bàn tay vào trong, nàng ấy còn lên đỉnh, một đợt dâm thuỷ trào ra ngoài. Yến Tuyền bỗng cảm thấy có một thứ gì đó nhão nhão dính dính rơi vào tay mình.
Không phải nước, cũng không phải là miếng thịt bình thường mà là một miếng thịt với đầy những vết mụn nước, xúc cảm kỳ lạ không biết miêu tả thế nào.
Yến Tuyền cắn nhẹ môi, cố nén cảm giác ghê tởm mà tóm lại “miếng thịt” kỳ dị đó rồi kéo mạnh ra ngoài.
Quả nhiên nàng không sai, đây là một miếng mụn nước trong suốt giống hệt một chùm nho rậm rạp, ghê tởm vô cùng.
Yến Tuyền vội vàng vứt nó vào trong chậu, rửa sạch máu trên tay, đến khi chắc chắn không còn dấu vết gì trên tay nữa mới yên tâm.
Sau khi lấy món đồ này ra, bụng Trịnh Uyển Ngôn đã trở lại như thường, máu đen giữa hai chân đã hết nhưng vẫn còn một ít máu tươi chảy ra.
“Được rồi!” Trịnh Bắc Du sung sướng kêu lên, Yến Tuyền nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm. Nàng dùng ống tay áo lau mồ hôi trên trán, lúc này mới nhận ra hai chân mình đã mềm nhũn không còn chút sức nào, phải chống lên bàn mới đứng vững được.
Trịnh Bắc Du nói cảm ơn với Yến Tuyền và Tống Thanh Dương rồi yên tâm rời khỏi trần gian. Yến Tuyền nhìn Trịnh Uyển Ngôn đang yếu ớt nằm trên giường, nàng vẫn chưa yên tâm, bèn nói Tống Thanh Dương ra ngoài mời lớn phu tới xem bệnh cho nàng ấy, dù sao chảy nhiều máu như vậy cũng không ổn.
Đại phu tới rất nhanh, Yến Tuyền không tới gần, chân nàng vẫn mềm nhũn nên chỉ ngồi trên ghế ổn định lại tinh thần.
Đại phu xem bệnh rồi kê một đơn thuốc cầm máu cho Trịnh Uyển Ngôn. Lúc ông ấy ngồi vào bàn viết đơn thuốc, Yến Tuyền thấy bên trong y rương của ông ấy có một quyển [Hoàng Đế nội kinh], nàng vẫn nhớ tới câu nói của Vấn Thiên Cơ nên nhanh chóng nhớ lại chuyện mà Vấn Thiên Cơ đã nói. Nàng bèn dò hỏi lớn phu những chuyện có liên quan đến [Hoàng Đế nội kinh].
“[Hoàng Đế nội kinh] là ông tổ của ngành y, tương truyền rằng hậu nhân đã sửa lại cuộc đối thoại giữa Hoàng Đế và Kỳ Bác rồi viết thành sách. Trong đó có nói về âm dương ngũ hành, thuyết tạng tượng*, châm cứu huyệt vị, thuyết tạng phủ* và nhiều thứ khác nữa.”
*Thuyết tạng tượng: nghiên cứu sự tương quan giữa các nội tạng bên trong (tạng) và biểu hiện của hình thái, sinh lý, bệnh lý bên ngoài cơ thể (tượng).
*Thuyết tạng phủ: nghiên cứu sự tương quan giữa ngũ tạng (tâm, can, tỳ, phế, thận) và lục phủ (đởm, vị, tiểu đường, lớn trường, bàng quang và tam tiêu).
Thì ra một cuốn sách y, không biết vì sao Yến Tuyền lại nhớ đến tên vu y chỉ ra giá một lượng bạc ngày hôm qua.
So với giá chữa bệnh bình thường thì giá của hắn ta thấp đến thái quá.
“Ngươi có từng nghe nói đến Chúc Do Thuật* chưa?” Yến Tuyền hỏi lớn phu.
*Chúc Do Thuật: là thuật dùng phù chú để trị bệnh, thông qua việc đọc phù chú, vẽ bùa, dùng các phương pháp thần bí để trị bệnh.
“Đương nhiên là có, trong [Hoàng Đế nội kinh] có ghi lại.”
Đại phụ đã viết đơn thuốc xong, lấy quyển [Hoàng Đế nội kinh] ra rồi lật tới phần đó cho Yến Tuyền đọc thử.
… Các vu giả thời xa xưa đã biết cách chiến thắng bách bệnh, tiên đoán được nguồn cơn của căn bệnh, chỉ cần dùng phù chú là trị được.
“Ngoài ra còn có nhiều sách y khác có nhắc đến Chúc Do Thuật, tương truyền Chúc Do là tên một chức quan mà Hiên Viên Huỳnh Đế ban cho vu sư. Vu sư chữa bệnh cho người khác, dùng phù chú làm đơn thuốc, thế nên hậu nhân mới gọi thuật này là Chúc Do Thuật.”
… Yến Tuyền im lặng, lúc mua thi hương, đồ đệ của trát tượng chỉ thu một lượng bạc là vì nể tình nàng đã đưa ngân châm cho hắn ta, còn vu y xem bệnh mà chỉ thu một lượng bạc là vì nể mặt ai đây?
Yến Tuyền ngẩng đầu ngó sang Tống Thanh Dương đang đứng bên cạnh, chẳng lẽ dự đoán của Vấn Thiên Cơ là sự thật? Hay là những người khác cũng có cùng suy đoán với hắn ta, nghĩ rằng Tống Thanh Dương chính là chuyển sinh của Thiếu Hạo, nhi tử của Hoàng Đế?
Lời nói của lớn phu làm Yến Tuyền suy nghĩ nhiều hơn. Nếu đúng như Vấn Thiên Cơ đã nói, nàng cùng lắm chỉ là một Điểu quan của hắn, không nên mà cũng không xứng ở bên hắn.
Dường như nhận ra Yến Tuyền đang nhìn mình, Tống Thanh Dương quay đầu lại, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Yến Tuyền lắc đầu, dời mắt sang chỗ khác rồi đứng dậy xem tình hình của Trịnh Uyển Ngôn.
Dù Tống Thanh Dương có phải là Thiếu Hạo chuyển sinh hay không thì bây giờ hắn chỉ là Tống Thanh Dương, là Tống Thanh Dương thích Yến Tuyền, nàng cần gì phải lo lắng vì một Phụng Hồng thị vốn không tồn tại.
Yến Tuyền nghĩ vậy nhưng vẫn thấy buồn rầu, mãi đến khi về đến nhà, thấy chiếc đèn lồng trong tay Hoa Dung mới nở nụ cười.
“Ngày mai là Trung thu, Thái phu nhân sai người làm rất nhiều đèn lồng để đổi mới tất cả đèn lồng trong sân.”
Hoa Dung vừa nói với Yến Tuyền vừa đặt chiếc đèn lồng trong tay xuống, chuẩn bị thay xiêm y cho nàng. Nhưng Hoa Dung lại không ngờ mới vừa tới gần, Yến Tuyền đã đưa cho bà ấy một xấp ngân phiếu.
“Ai da! Tiểu thư, người lấy bạc ở đâu ra mà nhiều vậy?”
“Giết được mấy con yêu quái.” Yến Tuyền kể lại chuyện tối qua.
Hoa Dung lấy làm lạ: “Không ngờ yêu quái lại có giá đến vậy.”
Yến Tuyền cười với bà ấy: “Tự nhiên có được nhiều bạc như vậy, ta cũng hơi sợ, không biết có nên đi phát không?”
Nhớ tới xóm nghèo lúc trước, số tiền này của nàng có thể giúp họ có một cuộc sống tốt hơn. Nhưng nàng cũng biết đạo lý cho cá không bằng dạy cách câu cá, nếu cho bạc, sợ là họ sẽ không biết quý trọng. Nhưng nàng không có kỹ năng nào để truyền lại cho họ cả.
“Tiểu thư hồ đồ rồi, sống chết có số, phú quý do trời. Bọn họ có cuộc sống của họ, họ trở thành ăn mày đâu phải lỗi của tiểu thư. Tiểu thư không giúp họ cũng chẳng có gì sai cả, cần gì phải lo lắng chứ?”
“Nhưng ta vẫn có cảm giác thấy chết mà không cứu.”
Thật ra Yến Tuyền cũng hiểu đây là hệ quả của việc làm người tốt quá nhiều. Có lẽ nàng nên nghe theo trát tượng, đừng làm người tốt bừa bãi.
Ngày hôm sau là Trung thu, Yến Tuyền ngoan ngoãn ở yên trong nhà, không dám đưa Tống Thanh Dương ra ngoài chơi nữa, mới sáng sớm nàng đã đến phòng của di mẫu để vấn an.
Nhóm Nhị biểu tẩu đến sớm hơn nàng, Tống Thanh Dương cũng đã tới, mấy đứa nhóc Kỳ ca nhi đang làm ầm ĩ muốn đi xem đèn lồng vào buổi tối.
Mỗi năm Kinh thành sẽ tổ chức hai lễ hội đèn lồng, Nguyên Tiêu một lần, Trung thu một lần. Mọi người có thể mang những chiếc đèn lồng mà mình thấy đẹp nhất đến phủ Thuận Thiên tham gia thi đấu. Chiếc đèn lồng được giải nhất sẽ được đưa vào trong cung để các hoàng thân quốc thích chiêm ngưỡng, còn được thưởng một ngàn lượng bạc. Thế nên năm nào lễ hội đèn lồng cũng cực kỳ đông vui.
Những năm trước, cả nhà ai cũng đi xem, Yến Tuyền cũng đi cùng. Dù có bị bệnh nàng cũng muốn tham gia vào cuộc vui, tiếc là lần nào nàng cũng phải ngồi trên tửu lầu với di mẫu, trông theo nhóm biểu ca biểu tẩu đi chơi.
Chắc là năm nay có thể đi dạo phố với Tống Thanh Dương rồi.
Yến Tuyền nghĩ rồi nghiêng đầu nhìn sang Tống Thanh Dương thì thấy hắn cũng đang nhìn mình. Yến Tuyền cong môi mỉm cười, hắn cầm lòng không đậu mà tiến lại gần nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận