Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi hắn vừa đến gần, Yến Tuyền tránh ra xa ngay, cũng không dám tình chàng ý thiếp với hắn trước mặt mọi người.
Tống Thanh Dương đã nhận ra nàng đang né tránh, hắn xoa nhẹ mũi, không đến gần hơn nữa nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo nàng. Mỗi lần nàng trông qua, hắn sẽ đáp lại bằng ánh mắt thâm tình.
Yến Tuyền bị hắn nhìn chằm chằm, mặt nàng đỏ lên, hắn sợ người khác không biết hai người họ có tư tình à?
Cũng may là bọn Kỳ ca nhi đang làm ồn nên những người khác không để ý họ đang liếc mắt đưa tình với nhau.
Buổi tối, cả gia đình ăn bữa cơm đoàn viên dưới ánh trăng, sau đó cùng nhau ra ngoài.
Nhị biểu tẩu đã sai người đặt chỗ ở tửu lầu từ trước. Nhìn từ trên lầu xuống có thể thấy con phố trước phủ Thuận Thiên đã được treo đủ loại đèn lồng với mọi kiểu dáng. Đường phố cũng chật kín người, đa số là người tới tham gia thi đèn lồng, ai cũng muốn được giải nhất, vừa có tiếng vừa được thưởng một ngàn lượng.
Bọn Kỳ ca nhi đã sốt ruột lắm rồi, Yến Tuyền cũng vậy, bây giờ đã có Tống Thanh Dương nói giúp nên di mẫu không giữ nàng ở lại nữa.
Ở đầu đường có quan sai đang phát thẻ tre, mỗi người mười cái, ai thích chiếc đèn lồng nào thì ném một thẻ vào ống trúc nhỏ treo dưới chiếc đèn đó. Khi kết thúc sẽ có người kiểm kê thẻ tre, đèn lồng nào có nhiều thẻ tre nhất sẽ thắng.
Yến Tuyền cầm thẻ tre kéo Tống Thanh Dương đi hết chỗ này đến chỗ nọ. Nào là đèn hoa sen, đèn con cua, đèn con bướm, đèn con cóc, đèn sừng dê, đèn hình quạt, đèn hình chiếc ô và đủ thứ hình khác nữa làm người xem phải hoa cả mắt.
Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền tới đây nên cực kỳ phấn khích, nàng thấy đèn nào cũng đẹp, còn chưa đi được bao xa mà thẻ tre trong tay nàng đã hết rồi.
Tống Thanh Dương nhìn mà buồn cười, hắn đưa hết mười thẻ tre của mình cho nàng, Hoa Dung cũng làm vậy.
Yến Tuyền gom hết thẻ tre của họ lại, sau đó tiếp tục tung tăng chạy đến từng chiếc đèn lồng như một con khỉ. Đến khi hai mươi thẻ tre đã hết sạch thì bọn họ đã đi tới đầu đường.
Phía trước có một chiếc đèn lồng lớn, cao bằng nửa người, trông giống một căn phòng nhỏ.
Yến Tuyền đang đi vòng quanh quan sát chiếc đèn lồng lớn này thì một cơn gió thổi qua. Cảm giác ớn lạnh này chắc chắn là dấu hiệu của quỷ. Yến Tuyền nhìn theo hướng gió, thấy một nữ quỷ đang giấu mình trên cành cây đối diện. Nhận ra nàng đã thấy mình, nữ quỷ phấn khích la to: “Yến tiểu thư giúp ta với!”
Yến Tuyền nhìn Tống Thanh Dương ở phía sau, biết là nữ quỷ không dám đến gần vì sợ hắn.
Tuy hôm nay là lễ lớn nhưng người ta đã tìm đến tận nơi, nàng từ chối cũng không hay bèn quay đầu nói Tống Thanh Dương chờ ở đây, một mình nàng đi tới phía dưới tàng cây.
“Có chuyện gì vậy?” Yến Tuyền hỏi nàng ấy.
“Ta bị bà bà hại chết, nhờ ngươi giải oan giúp ta.”
Nữ tử tên là Hà Văn Tú, gia đình mở một khách điếm nhỏ ở trấn Long Tuyền, nhìn lên chẳng bằng ai, nhìn xuống lại chẳng ai bằng mình, gia cảnh cũng được coi là khá giả.
Hai năm trước, nàng ấy được người khác làm mai, gả cho Tạ Tiểu Hồng ở Kinh thành.
Người làm mối nói nhà Tạ Tiểu Hồng mở một cửa hàng giặt hồ xiêm y ở Kinh thành, gương mặt anh tuấn, là người tốt nhưng phụ thân mất sớm, trong nhà chỉ có mẫu thân.
Dưới sự sắp xếp của người làm mối, phụ mẫu nhà nàng và mẫu thân của Tạ Tiểu Hồng gặp mặt. Tạ Tiểu Hồng anh tuấn đúng như người làm mối nói, cũng là người thành thật, tuy mẫu thân của hắn ta có hơi nghiêm khắc nhưng cũng là người nhanh nhẹn.
Thế là hai nhà kết thân, hai tháng sau, chiếc kiệu hoa lớn màu đỏ tới nhà rước nàng tới Kinh thành.
Cửa hàng nhỏ xíu, đi vài bước là hết, khác hẳn với những lời thổi phồng của người làm mối. Nàng ấy không khỏi cảm thấy lo lắng nhưng đã lỡ gả tới đây rồi, nhỏ thì nhỏ, ít ra thì lang quân cũng là người tốt.
Nàng ấy tự an ủi mình, dù sao cũng đã bái thiên địa. Nhưng nào ngờ, lang quân anh tuấn lúc đầu không thấy đâu nữa, người mở khăn voan lại đổi thành một tên răng khểnh miệng hô, vừa già lại vừa xấu đau xấu đớn.
Nàng ấy cả kinh, chất vấn hắn ta là ai, hắn ta nói mình mới chính là Tạ Tiểu Hồng. Người đến nhà nàng ấy xem mắt giúp hắn ta là hàng xóm ở kế bên.
“Đây là lừa hôn còn gì!” Yến Tuyền tức giận, không kìm được ngắt lời Hà Văn Tú.
“Chứ gì nữa, ta lập tức làm lớn chuyện muốn từ hôn. Nhưng lúc này ta đã như con dê núi bước vào hang sói, làm gì còn nơi nào để trốn nữa. Tuy xấu xí nhưng hắn ta rất khoẻ, túm chặt lấy ta làm ta không cử động được, tay hắn ta vừa dài vừa khéo, lại biết giở trò, hai tay hắn sờ soạng làm ta run lên, thế là bị hắn ta làm nhục trong lúc mơ màng.”
Ván đã đóng thuyền, gạo đã thành cơm, Hà Văn Tú đành phải chấp nhận số mệnh. Ngày thứ ba lúc lại mặt, phụ mẫu cũng mới biết bị lừa nhưng còn cách nào đâu, nữ nhi đã theo hắn ta, họ chỉ có thể nhận đứa chàng rể xấu xí này.
Cũng may là tuy xấu nhưng hắn ta đối xử với Hà Văn Tú cực kỳ tốt, có gì ăn ngon uống ngon cùng nhường nàng ấy trước, chuyện chăn gối cũng hợp nhau. Thế là hai người cũng dần hoà hợp, người duy nhất thấy khó chịu chỉ có mẹ già của hắn ta.
Hắn ta mất cha từ nhỏ, mẹ của hắn là Bạch thị đã một tay nuôi lớn hắn ta bằng việc giặt hồ xiêm y cho người ta.
Mẫu tử hai người sống nương tựa vào nhau, hậu quả là từ nhỏ Tạ Tiểu Hồng đã cực kỳ thân thiết với mẹ của mình. Hắn ta hoàn toàn nghe lời mẹ, đạo lý nam lớn tránh mẫu, nữ lớn tránh phụ* không hề xuất hiện trong nhà hắn ta. Vào ngày hè, hai người họ không mặc xiêm y đi đi lại lại trong nhà cũng là chuyện bình thường.
*Nam lớn tránh mẫu, nữ lớn tránh phụ: Con trai lớn không thân thiết với mẹ, con gái lớn không thân thiết với cha.
Tuy gia đình Hà Văn Tú chỉ thuộc dạng bình dân nhưng cũng biết lễ nghĩa liêm sỉ, làm gì có nhà nào giống như mẫu tử họ. Nàng ấy không nói bà bà được, chỉ có thể nói với trượng phu, bắt hắn ta không được làm như vậy nữa, nếu không sẽ không cho hắn ta lên giường.
Hắn ta đồng ý, xa cách mẹ theo lời nương tử, nhưng không ngờ ngày hôm sau bà bà đã chỉ thẳng vào mặt nàng ấy mà mắng. Bà bà mắng nàng ấy chia rẽ tình cảm mẫu tử, mắng nàng ấy là hồ ly tinh, mắng trượng phu vong ơn bội nghĩa, có tức phụ là quên mẫu thân, còn ngồi trước cửa sổ nhắc lại chuyện mấy năm nay mình đã cực khổ như thế nào vì con.
Hàng xóm không hiểu chuyện gì nghe vậy còn tưởng Hà Văn Tú làm sai, nàng ấy lại không muốn nói chuyện xấu của hai mẫu tử này cho người khác, cuối cùng phải chịu thua xin lỗi mới xong chuyện.
Không lâu sau, Hà Văn Tú mang thai, cả nhà rất vui mừng. Nàng ấy còn muốn mượn con để khuyên nhủ bà bà, nhưng không ngờ bà ta lại tìm đến nàng ấy trước, bà bà nói: “Mang thai không được ở chung phòng, phu thê hai đứa còn trẻ sức nhiều, chắc chắn sẽ không nhịn được, vẫn nên chia phòng ngủ thì hơn.”
Hà Văn Tú nghĩ đến thói háo sắc của trượng phu, cũng thấy đúng, thêm nữa là lớn phu đã dặn ba tháng đầu tiên không được hành phòng, nàng ấy bèn đồng ý với bà bà. Lúc đầu nàng ấy nghĩ trượng phu sẽ ngủ dưới sàn của phòng chứa củi, nhưng bà bà lại nói: “Sao để chủ nhà ngủ trong phòng chứa củi được, để nó ngủ với ta là được.”
Nàng ấy không đồng ý, bà bà lại nói: “Ta nuôi nó lớn, từ nhỏ nó đã ngủ chung giường với ta, trước kia ngủ được thì bây giờ cũng được.”
Nàng ấy không nói lại được bà bà, chỉ có thể bắt ép trượng phu phải ngoan ngoãn, nhưng trượng phu lại không xem đấy là vấn đề. Hắn ta cũng cảm thấy việc mình ngủ chung giường với mẫu thân chẳng phải là chuyện gì to tát.
Hà Văn Tú tức giận không thôi nhưng chỉ đành nhịn. Trải qua ba tháng đầu khó khăn, trượng phu gấp gáp dọn về phòng, sốt ruột muốn hành phòng với nàng ấy, nhưng chỉ vừa cởi quần ra, bà bà đã đá cửa đi vào. Bà bà không mắng trượng phu mà mắng nàng ấy, còn chỉ vào mặt chửi nàng ấy không biết xấu hổ, lớn bụng mà còn muốn quấn lấy trượng phu làm trò dâm đãng.
Nàng ấy khó bề giải thích, nói không lại mụ khốn kia, cuối cùng cũng phải nhẫn nhục, để trượng phu dọn ra ngoài một lần nữa.
Sau khi sinh được con trai, Hà Văn Tú muốn bà bà nể tình đứa bé mà dễ chịu hơn. Nhưng dù nghĩ thế nào nàng ấy cũng không ngờ, khi biết nàng ấy sắp sinh bé trai, bà bà đã cho nàng ấy uống một chén nước ngâm hoa nghệ tây để nàng ấy bị xuất huyết nhiều rồi chết.
“Cái gì?” Yến Tuyền ngạc nhiên, sao trên đời này lại có bà bà điên như thế?
“Trong mắt mụ khốn đó, nhi tức sẽ ly gián tình cảm giữa bà ta và nhi tử, hoàn toàn không nên tồn tại. Chỉ vì tôn tử, vì để nối dõi tông đường, bà ta mới không thể không cưới vợ cho nhi tử.”
“Điên rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận