Chương 170

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 170

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hay lắm, chẳng trách Bạch thị lại có thể ra tay tàn nhẫn với Hà Văn Tú như vậy, chẳng trách hai mẹ con hắn ta ở nhà lại có thể trần truồng đến độ không hề kiêng ngại người khác tí nào. Chẳng trách trong nhà hắn ta không có quy tắc trai lớn thì tránh mặt mẹ, gái lớn thì tránh mặt cha, chẳng trách lúc Tạ Tiểu Hồng và Hà Văn Tú động phòng còn có thể cho nàng ấy ngủ đến phục luôn, hoá ra tất cả những kỹ năng giường chiếu ấy đều là do một tay bà ta tạo nên.
Những lời hai mẹ con hắn ta nói ra như sấm nổ bên tai, như pháo nổ chung vui tưng bừng trong đêm Trung thu đoàn viên, trò vui ngày càng náo nhiệt, những người hàng xóm ở nhà không đi xem hội đèn lồng đều vây kín lại đây để xem màn kịch của hai mẹ con Tạ Tiểu Hồng.
Lời một khi đã nói ra thì khó mà ngừng lại được, hai người bọn họ cứ cãi qua cãi lại, mọi người xung quanh nghe được rồi cũng dần hiểu ra mọi vấn đề.
Năm Bạch thị mười lăm tuổi đã được gả vào Tạ gia, mười sáu tuổi mang thai, mười chín tuổi trượng phu chết. Sau khi trượng phu qua đời, bà ta cùng nhi tử nương tựa vào nhau mà sống, nhi tử trở thành mạng sống của bà ta, là động lực để bà ta tiếp tục sống.
Người ta khuyên bà ta nên tìm một người khác để gả đi, bà ta lại sợ nhi tử của mình phải chịu thiệt thòi nên lựa chọn một mình nuôi lớn hắn ta.
Nữ nhân nhà người ta ra ngoài thường rất dễ bị bắt nạt, bà ta không thể không trở nên chua ngoa đanh đá, trở thành một quả phụ mà ai ai cũng phải e sợ để bảo vệ bản thân và nhi tử.
Trong mắt Bạch thị, nhi tử vẫn luôn chỉ là một đứa bé, vì thế có thể chung chăn chung gối mà không hề kiêng kỵ, cho hắn ta bú sữa, mỗi ngày đều để hắn ta ngậm núm vú đi ngủ. Bà ta cho rằng nhi tử cũng chỉ coi mình là mẫu thân, chưa từng nghĩ tới việc nhi tử rồi sẽ đến ngày trưởng thành, sẽ có tình cảm nam nữ với bà ta.
Cho đến khi nhi tử chọc da thịt non nớt vào người, bà ta mới nhận ra rằng nhi tử đã lớn lắm rồi, đáng tiếc khi đó đã quá trễ.
Xong việc bà ta cũng chỉ có thể tự an ủi mình, cơ thể của nhi tử là do bà ta sinh ra, cùng lắm thì bây giờ hắn ta chỉ đang tìm cách trở về căn nhà thời thơ ấu mà thôi, không quan trọng, không cần phải làm quá lên.
Nhưng căn nhà thời thơ ấu ấy, nhi tử quay về một lần là lại muốn quay về thêm lần hai, lần ba. Nhi tử thì đã được nếm mùi vị nhưng lại không biết thỏa mãn, còn bà ta thì như rừng hạn hán gặp cơn mưa rào, củi khô gặp lửa đốt, một khi đã bắt đầu thì không thể cứu vãn được nữa.
Ở trong mối quan hệ này, hắn ta vừa là nhi tử, vừa là trượng phu, trên giường thì là trượng phu, dưới giường thì là nhi tử, đóng cửa lại thì là trượng phu, mở cửa ra thì lại thành nhi tử.
Người ta chỉ biết rằng Tạ Tiểu Hồng xấu xí nên mới không cưới được thê tử, nào có biết hoá ra hai mẹ con hắn ta lại có tư tình.
Thế nhưng Tạ Tiểu Hồng thật sự rất xấu, trừ mẹ hắn ta không chê hắn ta ra, làm gì có cô nương nào nhìn trúng. Chưa kể trong nhà thì nghèo khó, mẹ hắn ta lại có tiếng là ghê gớm, bà mối vừa nghe đến tên nhà hắn ta là đã cao chạy xa bay cả rồi.
Ban đầu hai mẹ con hắn ta cũng không mấy để ý, nhưng Tạ Tiểu Hồng tuổi ngày một lớn mà trong bụng của mẹ hắn ta lại chẳng có động tĩnh gì, bọn họ mới bắt đầu ý thức được cần phải cưới một tức phụ nhi về để nối dõi tông đường.
Vì để nhi tử xấu xí nhà mình cưới được thê tử, Bạch thị bất đắc dĩ phải làm một việc ngu ngốc đấy là nhờ chủ nhà Lữ Thứ Hoành giúp nhi tử nhà mình lừa hôn, lừa một nhi tức phụ về nối dõi tông đường. Và cũng từ đó trở đi mà Lữ Thứ Hoành bắt đầu giúp người ta lừa hôn.
Khi nhi tức phụ vào nhà, hai mẹ con hắn ta đã thống nhất chấm dứt mối quan hệ trái với luân thường đạo lý kia, thế nhưng nhìn thấy bộ dạng nhi tử và nhi tức ân ân ái ái, trong lòng bà ta lại cảm thấy ghen tuông, khó chịu.
Sự ghen ghét khiến bà ta càng trở nên điên cuồng vặn vẹo, không khỏi làm khó nhi tức, cố tình bày ra dáng vẻ thân thiết với nhi tử ở trước mặt nhi tức. Khi nghe tin nhi tức phụ mang thai, bà ta cố tình lấy lý do đang trong thai kỳ nên không được phép động phòng, chia rẽ hai người họ, để nhi tử chuyển vào trong phòng mình ở.
Bà ta nghĩ rằng làm như vậy có thể cùng nhi tử quay lại giống như trước kia, nào ngờ cho dù nhi tử nằm bên cạnh mình thì trong lòng vẫn chỉ mong nhớ về nhi tức phụ, nghiêm túc thủ thân như ngọc chờ hết thời hạn ba tháng.
Phu thê họ càng tốt đẹp, bà ta càng ghen ăn tức ở đến mức phát điên, chỉ muốn cùng nhi tử quay lại như trước kia, quay lại những ngày tháng chỉ có nhau, những gì nhi tức phụ có thể cho nhi tử, ngoại trừ sinh con, bà ta đều có thể.
Thế là bà ta nghĩ rằng, chỉ cần nhi tức phụ sinh hạ được một đứa bé trai, bà ta sẽ đích thân giải quyết nàng ấy.
“Hoá ra Hà Văn Tú là bị bà hại chết!” Hai mắt Tạ Tiểu Hồng đỏ bừng, trán nổi đầy gân xanh, phẫn nộ đến cực điểm.
“Nó đáng chết! Nó là hồ ly tinh! Chỉ khi nó chết thì con mới có thể quay về bên cạnh ta!”
Chuyện đã tới nước này, Bạch thị vẫn còn cảm thấy mình không hề sai, những người xung quanh đều nói bà ta điên rồi, Bạch thị cũng nổi điên, gật đầu đáp lại: “Ta điên đấy! Ta điên từ lâu rồi đấy! Từ lúc ta tự biến bản thân ta thành một kẻ chua ngoa đanh đá là ta đã điên rồi!”
Hai mẹ con Bạch thị bị quan sai bắt đi, Lữ Thứ Hoành cùng một đám khách khứa tới uống rượu cũng bị bắt đi. Bạch thị phạm tội mưu sát, đám người Lữ Thứ Hoành thì phạm tội lừa hôn, căn cứ theo pháp lệnh, giết người thì phải đền mạng, tội lừa hôn phạt đánh chín mươi roi, phu thê hoà ly, trả lại toàn bộ sính lễ ăn hỏi.
Sau khi đưa đám người đó tới quan phủ, Yến Tuyền cùng Tống Thanh Dương lại vận khinh công trở về, vội vàng tới hội đèn lồng, vừa hay bên đó đang kiểm kê lại que tre.
Gặp lại Hoa Dung, Yến Tuyền kể lại toàn bộ sự tình cho bà ấy nghe, Bạch thị và Lưu Niệm Nhi giống nhau, đều là quả phụ một thân nuôi nấng nhi tử, cống hiến cả cuộc đời mình cho nhi tử, đến cuối cùng lại trở thành người không xứng với hai từ mẫu thân.
Vừa nói xong, đột nhiên có mấy đứa bé từ đằng xa chạy lại, bé trai dẫn đầu xách theo một chiếc đèn lồng hình con thỏ, những đứa bé khác muốn chơi đèn lồng nên cũng chạy theo sau, trong đó có một tiểu cô nương tết tóc lớn tiếng gọi: “Tranh ca ca, cho ta chơi một tí đi mà, cho ta chơi một tí đi mà.”
Mấy đứa nhóc vây quanh thằng bé chạy tới chạy lui, người lớn mãi một lúc sau mới đuổi kịp, mỗi người đều ôm lấy đứa bé nhà mình.
Tiểu cô nương la lối om sòm kia cũng bị mẹ giữ chặt lại, tát nhẹ vào mặt tiểu cô nương rồi lại đưa tay gõ nhẹ vào trán: “Bình thường mẹ dạy con thế nào hả! Suốt ngày chạy nhảy lung tung trông có ra dáng cô nương tí nào không! Cẩn thận sau này không gả được đi đâu nhé!”
Tiểu cô nương bị đánh nhẹ hai cái, gương mặt đầy uất ức, hỏi mẫu thân: “Tại sao hay chạy nhảy lung tung thì lại không gả đi được ạ? Tại sao Tranh ca ca với mấy người kia thì được phép chạy tới chạy lui? Bọn họ không cần gả đi hay sao ạ?”
“Nha đầu ngốc của ta ơi, Tranh ca ca là nam tử, nam tử không cần phải gả đi, bọn họ nghịch ngợm một chút là chuyện bình thường. Con là một cô nương, mà một cô nương thì cần phải dè dặt hơn, cười không được phép lộ răng, không được vén váy lên, đứng cho ra đứng, ngồi cho ra ngồi, không được học theo mấy thằng bé kia…”
Những lời dạy dỗ của người mẹ vẫn còn đang tiếp diễn, Yến Tuyền lại cảm thấy mình như vừa bị dội một gáo nước lạnh lên đầu, trong lòng cũng lạnh hẳn đi, tại sao nam tử nghịch ngợm thì là chuyện bình thường, còn nữ tử thì không được phép nghịch ngợm? Ra dáng một cô nương là ra dáng như thế nào? Một cô nương thì không thể có dáng vẻ khác à? Bến đỗ của một cô nương chỉ có thể là gả cho người ta sao?
Cũng đúng, ở cái thời lớn này, một cô nương không được phép làm chính trị, không được học hành, không được tự lập gia đình, bọn họ từ lúc sinh ra đã phải học thuộc lòng tam tòng tứ đức, nữ công gia chánh, đến cuối cùng là gả cho người ta, gả cho một gia đình tử tế, vậy mà đám nam nhân kia vẫn còn nghĩ cô nương nhà người ta phân biệt đối xử.
Yến Tuyền nghĩ tới lời đám nam nhân uống rượu ở nhà Lữ Thứ Hoành nói, rồi lại nghĩ tới lời Bạch thị nói: ‘Nữ nhân nhà người ta ra ngoài thường rất dễ bị bắt nạt, ta không thể không trở nên chua ngoa đanh đá, trở thành một quả phụ mà ai ai cũng phải e sợ’, ‘Ta điên đấy! Ta điên từ lâu rồi đấy! Từ lúc ta tự biến bản thân ta thành một kẻ chua ngoa đanh đá là ta đã điên rồi’.
Trước đó còn không cảm thấy gì, đến bây giờ gặp tiểu cô nương này, nàng mới biết Bạch thị vì để nuôi lớn nhi tử mà đã phải hy sinh biết bao nhiêu thứ, từ những thứ được học từ nhỏ tới lớn, đến cả những sự rụt rè và giáo dưỡng của một cô nương.
Nhi tử mà bà ta dốc hết ruột gan ra để nuôi nấng, cho dù có xấu xí và bị mọi người ghét bỏ thì vẫn là tâm can bảo bối của bà ta, bảo bối đột nhiên bị một nữ nhân khác lấy đi, bà ta không cam tâm cũng là chuyện dễ hiểu. Thế nhưng bà ta cũng cần phải hiểu rằng, nhi tử không phải là đồ vật, hắn ta có tư duy của riêng mình, cho dù có thân thiết đến đâu thì cái gì cần tránh vẫn phải tránh, cần buông tay thì vẫn nên buông tay. Nếu như làm không được thì cũng đừng đi làm hại cô nương khác, cho dù bà ta có trả giá bao nhiêu cho nhi tử của mình thì đó cũng không phải là lý do để bà ta hãm hại nhi tức phụ của mình.
Yến Tuyền mua một chiếc đèn lồng thỏ, mượn giấy mực viết lên trên chiếc đèn mấy chữ: Trời sinh nam nữ vốn công bằng, nhân thế hoang đường phân cao thấp, chớ nghe người khác nói nhảm, nữ tử cũng có thể có chí lớn, có thể cạnh tranh với nam nhân.
Yến Tuyền đưa đèn lồng cho tiểu cô nương, tiểu cô nương không biết chữ nên không hiểu những lời viết trên đó. Yến Tuyền nhìn mẫu thân của tiểu cô nương đứng bên cạnh, giải thích từng câu từng chữ cho tiểu cô nương nghe.
Yến Tuyền hy vọng tiểu cô nương nghe hiểu, cũng hy vọng mẫu thân của tiểu cô nương nghe hiểu, thế nhưng mẫu thân của cô bé lại cho rằng nàng đang truyền bá những điều sai lệch cho con mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận