Chương 172

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 172

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cảnh Vương không dám để Tống Thanh Dương mạo hiểm, cũng không dám để Tống Thanh Dương thức tỉnh, Yến Tuyền cũng không dám, một khi Tống Thanh Dương thức tỉnh trí nhớ sẽ không còn là Tống Thanh Dương, không phải là biểu ca của nàng, không phải là Tống Thanh Dương nghịch hạch đào với nàng nữa. So với thành tiên thành Phật, nàng muốn ân ái trải qua hết một đời này với hắn hơn.
Điểm yếu của Cảnh Vương cũng là điểm yếu của Yến Tuyền, muốn lợi dụng hơi khó nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thể.
Yến Tuyền nghĩ một lát, sau đó bước từ dưới chiếc ô đỏ ra, nói với Tống Thanh Dương: “Biểu ca, bây giờ huynh có thể gặp Hoàng thượng không?”
“Muội muốn dùng Hoàng thượng để gây áp lực với Cảnh Vương?” Tống Thanh Dương lập tức hiểu ý của nàng: “Vừa rồi ta cũng nghĩ tới việc này, cả nhà Tống gia trung thành dũng cảm, lập nhiều chiến công hiển hách, Hoàng thượng không thể để Cảnh Vương lấy loại lý do đó ra làm xằng làm bậy. Chỉ là cách đơn giản như vậy, Cảnh Vương không thể nào không nghĩ đến, nhất định đã có chuẩn bị, ngăn cản chúng ta đi tìm Hoàng thượng.”
“Cảnh Vương có thể ngăn cản chúng ta tìm Hoàng đế nhưng không thể ngăn cản Hoàng đế tìm chúng ta.” Trong lòng Yến Tuyền đã có chủ ý.
Theo những gì Nghiêm Khâm Bình đã nói trước đó, năm đó hắn ta và phụ thân biết được tổ phụ tà tu làm hại con cháu đời sau nghèo khổ vất vả, sau khi phụ thân của hắn ta mắng tổ phụ trước phần mộ của tổ mẫu hắn ta, đêm đó, tổ phụ của hắn ta đã nằm mơ thấy tổ mẫu của hắn ta, điều này cũng có nghĩa bọn họ có thể tìm Thái thượng hoàng báo mộng cho Hoàng đế.
“Bây giờ đến hoàng lăng chỉ sợ đã quá muộn.”
“Nếu không thể đến hoàng lăng, chúng ta có thể đến thái miếu.” Thái miếu ở ngay trong cung, Cảnh Vương đoán được bọn họ sẽ tới tìm Hoàng thượng nhưng chưa chắc đã đoán được bọn họ sẽ tới thái miếu tìm tổ tiên của ông ấy.
“Không cần phiền phức như vậy, các ngươi chỉ cần tìm một hòa thượng hoặc đạo sĩ đốt một biểu văn* gửi xuống địa phủ là được.” Vấn Thiên Cơ ở bên cạnh chen vào nói.
*Biểu văn là một loại văn hàm tấu sớ liên lạc giữa hai giới tiên phàm, dùng để biểu đạt thỉnh cầu của cá nhân hoặc chuyện lớn của quốc gia.
Theo chỉ dẫn của Vấn Thiên Cơ, hai người đến chợ đêm tìm một đạo sĩ, sau khi nghe yêu cầu của bọn họ, đạo sĩ nói: “Ma quỷ sợ người ác, nếu muốn bên kia hành động nhanh hơn một chút, ta kiến nghị các ngươi nên viết biểu văn hung ác tàn bạo một chút.”
“Vậy thì viết là trước khi trời sáng, nếu ông ấy không ra mặt dạy dỗ đám con cháu bất tài xấu xa kia thì chúng ta sẽ đốt linh vị của bọn họ, đào mộ tổ tiên bọn họ.”
“Được.” Đạo sĩ dựa theo yêu cầu của Yến Tuyền viết xuống, đưa cho bọn họ xem rồi đốt biểu văn gửi xuống địa phủ.
Rời khỏi chợ quỷ, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đến phường Vĩnh An tìm Hoa Thái Tuế, hỏi nó có thể vào thái miếu không.
Đám mèo Hoa Thái Tuế sau khi ăn được thịt của chuột tinh lần trước rõ ràng đã trở nên nhạy bén hơn lúc trước một chút, nghe thấy nàng nói vậy, Hoa Thái Tuế meo một tiếng, gật đầu như con người.
“Nếu trời sáng mà vẫn chưa có con mèo nào đến báo cho ngươi rời đi, ngươi cứ đạp đổ ngọn đèn dầu đốt thái miếu luôn!”
Lần này Cảnh Vương đã thực sự chọc giận Yến Tuyền rồi, nếu Trăn tỷ nhi xảy ra chuyện gì, cho dù là hoàng thân quốc thích, nàng cũng phải đào mộ tổ tiên của ông ta lên trút giận!
“Meo!” Hoa Thái Tuế nghe lời Yến Tuyền nói, sau đó meo meo kêu lên với đám mèo một lúc lâu, sau đó Hoa Thái Tuế dẫn theo hai con mèo biến mất trong màn đêm, những con mèo khác đi theo Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đến cửa cung, đảm bảo hai bên có thể trao đổi thông tin kịp thời.
Cũng may bọn mèo sau khi ăn thịt chuột tinh đã trở nên linh hoạt hơn nhiều, nếu không tường cung điện cao như vậy đúng là làm khó bọn nó.
Lúc Yến Tuyền và Tống Thanh Dương tới cửa cung đã đã là canh năm, qua một canh giờ nữa là trời sẽ sáng.
Bọn thị vệ thấy Tống Thanh Dương đến còn tưởng là hắn lên triều nhưng nhìn thấy hắn dẫn theo nữ tử, trên tay còn ôm một đứa bé, trên người cũng không mặc triều phục, nhìn có vẻ không giống như tới lên triều.
“Quốc công gia tới làm gì vậy?” Thị vệ bước tới thi lễ.
“Ta có việc gấp muốn cầu kiến Hoàng thượng.”
“Đêm qua trong gia yến Trung Thu, Hoàng thượng uống mấy ly với Cảnh Vương, lúc này có lẽ vẫn chưa tỉnh lại, cho dù ty chức có báo lên, trong nhất thời thoáng chốc Hoàng thượng cũng không gặp ngài ngay được.” Trước khi thị vệ đi thông báo còn dặn Tống Thanh Dương chuẩn bị tâm lý, cho rằng chuyến này nhất định sẽ đi một chuyến tay không nhưng không ngờ lại gặp công công truyền chỉ trong cung.
“Ui da! Cái tên trời đánh nào không có mắt vậy?” Giọng nói chói tai của công công vang lên, thị vệ vội vàng xin lỗi: “Phó công công thứ lỗi, Tĩnh Quốc công có việc gấp muốn cầu kiến Hoàng thượng nên ta đi hơi nhanh.”
“Tĩnh Quốc công đang chờ ở cửa cung? Mau, mau dẫn ta qua đó, Hoàng thượng đang muốn tìm ngài ấy đây.”
Nhóm người Tống Thanh Dương được đưa vào cung, gặp được Hoàng thượng như ý muốn, Cảnh Vương cũng đã đến, có lẽ nhận được tin tức bọn họ vào cung thành công nên vội vàng chạy tới.
Hai bên gặp nhau, ánh mắt của Tống Thanh Dương và Yến Tuyền đều hận không thể giết chết ông ta.
“Hoàng thúc đến đúng lúc thật, Tống ái khanh nói ngươi hại tiểu chất nữ của hắn, có chuyện này không?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, đêm nay thần vẫn luôn ở trong cung, làm sao có thể làm hại tiểu chất nữ của Tĩnh Quốc công được chứ?”
“Ngài đương nhiên không cần tự mình đi, thủ hạ của ngài ắt sẽ đi làm thay.” Yến Tuyền nhịn không được xen vào.
“Sao Yến tiểu thư có thể chắc chắn là ta đã sai người đi? Không có bằng chứng, sao Yến tiểu thư có thể vu oan cho người vô tội?”
Yến Tuyền khẽ hừ một tiếng: “Nếu không phải ngài làm, tổ tông, huynh đệ nhà ngài sao có thể báo mộng cho Hoàng thượng cho triệu chúng ta vào cung?”
Yến Tuyền vừa nói ra lời này, Cảnh Vương mới biết vì sao bọn họ được Hoàng thượng triệu kiến, biết không dối gạt được nữa mới nói ra: “Chuyện này cũng là do môn khách thuộc hạ của ta làm. Lần trước Yến tiểu thư một mình xông vào Kính Thành bình an trở về, bản lĩnh như vậy khiến chúng ta nhìn mà ngưỡng mộ không thôi. Hiện ta có một bảo vật, bên trong chứa càn khôn vô cực, triệu tập môn khách vào trong thăm dò, có lẽ đám môn khách không dám chắc mới có thể làm ra hạ sách này để mời Yến tiểu thư giúp đỡ, ta sẽ lập tức tìm người tới giải thuật cho Tống tiểu thư.”
“Nếu là hiểu lầm, hóa giải rồi thì thôi, Tống ái khanh lớn nhân không chấp nhặt tiểu nhân, tha cho những người đó đi.”
Hoàng thượng rõ ràng thiên vị thúc thúc nhà mình nhưng chỉ cần Cảnh Vương để Trăn tỷ nhi hồi phục, mục đích của bọn họ đã đạt được, coi như nể mặt Hoàng thượng một lần.
Cảnh Vương truyền lệnh xuống dưới, đợi khoảng nửa canh giờ, có thị vệ tới bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Vương gia, ty chức đến chậm một bước, tất cả môn khách trong phủ Vương gia đã tiến vào trong Quỷ giới, tất cả pháp khí cũng mang vào theo, e là không thể giải thuật cho Tống tiểu thư.”
Thị vệ vừa nói vừa trình lên một chiếc hộp gỗ nhỏ khắc đầy kinh văn, ở giữa hộp là một hạt ngọc màu đen to bằng hạt đậu nành, đây chính là Quỷ giới trong truyền thuyết.
“Ngươi cố ý!” Tống Thanh Dương túm lấy vạt áo Cảnh Vương, bảo sao thị vệ kia lại chắc chắn Yến Tuyền nhất định sẽ đồng ý tiến vào Quỷ giới như vậy.
“Chuyện này thật sự là oan uổng, ta cũng không biết bọn họ lại đi sớm như vậy, bây giờ cũng chỉ có thể chờ bọn họ đi ra, chỉ là không biết bọn họ có may mắn như Yến tiểu thư hay không.” Cảnh Vương làm bộ thở dài, Tống Thanh Dương giận đến không nhịn được nữa, siết chặt nắm đấm, đang định đấm ông ta một nhát thì Yến Tuyền đã kéo tay hắn lại nói: “Biểu ca, Trăn tỷ nhi gặp chuyện là tại ta, ta không đi một chuyến quả thực không thể ăn nói với Tam biểu ca và di mẫu…”
“Không được!” Tống Thanh Dương ngắt lời nàng, nắm chặt tay Yến Tuyền.
“Đúng như Cảnh Vương đã nói, ta đã xông qua cả Kính Thành, không sợ vào Quỷ giới một lần nữa, huynh yên tâm, ta nhất định sẽ không sao, ta sẽ dẫn Trăn tỷ nhi cùng nhau trở về.” Yến Tuyền duỗi tay ra ôm lấy Tống Thanh Dương: “Huynh nhất định không được vào theo, chuyện của Trăn tỷ nhi tạm thời còn phải nhờ huynh đứng ra gánh vác cho ta, nếu di mẫu biết chuyện nhất định sẽ không đồng ý hôn sự của chúng ta.”
“Ba ngày, chờ ta giải quyết xong chuyện này, nếu muội còn chưa ra ta sẽ đi vào tìm muội.” Ba ngày đã là cực hạn của Tống Thanh Dương.
“Biểu ca cũng coi trọng ta quá rồi đó, nửa tháng đi, sau nửa tháng nếu ta còn chưa ra thì huynh hãy vào.” Hai người không coi ai ra gì thân mật một lúc lâu, cuối cùng giao hẹn nửa tháng với hắn, Yến Tuyền nghĩ nếu nửa tháng còn chưa đi ra được, vậy có lẽ nàng đã dữ nhiều lành ít, như vậy Tống Thanh Dương có khôi phục trí nhớ hay không cũng không liên quan đến nàng.
Yến Tuyền buông tay Tống Thanh Dương ra, hỏi Cảnh Vương: “Làm sao vào được?”
Cảnh Vương nghe thấy nàng bằng lòng đi vào, cười toe toét chỉ thấy răng không thấy mắt, lúc này đới nói với nàng: “Chỉ cần dùng tay chạm vào Quỷ giới là có thể đi vào bên trong.”
Yến Tuyền đặt tay lên, khoảnh khắc chạm vào Quỷ giới, nàng đột nhiên túm lấy Cảnh Vương ở bên cạnh, trong nháy mắt Cảnh Vương và Yến Tuyền cùng nhau biến mất tại chỗ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận