Chương 176

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 176

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền đồng ý lời thỉnh cầu của lớn nương, thế nên đối phương lập tức rời đi. Nhìn bóng lưng đang loạng choạng rời khỏi của lớn nương, Yến Tuyền nhíu mày thật chặt.
Việc lớn nương tìm bọn họ để truyền tin có ý nghĩa gì? Nếu chỉ thông báo cho Tăng Hâm quay về bắt quả tang chuyện gian dâm thì hình như cũng quá đơn giản rồi. Nhưng ngoài việc gửi lời nhắn thì bọn họ còn có thể làm gì nữa chứ?
Trong lúc nàng suy ngẫm, những người khác cũng nhận được các nhiệm vụ khác nhau. Có người giúp xây nhà, có người giúp trông trẻ, nếu đánh giá nhiệm vụ thì chẳng có gì giống nhau cả.
“Đi thôi. Chúng ta hãy hỏi đường tới Triệu gia trang trước đi.” Cảnh Vương thấy Yến Tuyền đứng yên thì chủ động lên tiếng.
“Khoan hẵng vội. Trong số các người, có ai biết rõ tội trạng và hình phạt của mười tám tầng địa ngục không? Hãy nói tỉ mỉ với ta đi.”
Ngày hôm đó, Vấn Thiên Cơ không kể hết nên nàng chỉ nghe thấy hai tầng địa ngục đầu tiên thôi, hoàn toàn không nghe những tầng còn lại.
“Không ngờ ngay cả mười tám tầng địa ngục mà ngươi cũng không nắm rõ.” Có người phàn nàn Yến Tuyền, đồng thời cho rằng hết sức buồn cười khi Cảnh Vương lại đặt toàn bộ hy vọng vào nàng.
Trong lòng Cảnh Vương cũng hơi nghi ngờ nhưng ông ta vẫn lựa chọn tin tưởng Yến Tuyền. Ông ta bèn giải thích với nàng: “Tầng thứ ba là địa ngục Thiết Thụ, trừng phạt những kẻ chia rẽ quan hệ thân nhân. Tầng thứ tư là địa ngục Nghiệt Kính, nghiêm trị những kẻ gây tội ác ở trần gian nhưng vẫn chưa bị trừng trị. Tầng thứ năm là địa ngục Chưng Lung, trừng phạt những kẻ nghe nhầm đồn bậy, vu cáo và phỉ báng…”
Yến Tuyền nghe xong thì không ngừng líu lưỡi: “Dựa vào lời này thì tất cả mọi người đều phải xuống địa ngục để chịu phạt sau khi chết, bởi ai có thể đảm bảo rằng mình chưa từng nói dối hay phạm sai lầm suốt cả đời cơ chứ? Thậm chí ăn một miếng thịt cũng phải xuống địa ngục. Rốt cuộc điều này là vì đầu thai chuyển thế hay là lập tức thành Phật? Hơn nữa, tại sao không đề cập tới động vật và thực vật? Thực vật thì thôi bỏ đi. Nhưng còn động vật thì sao? Mèo ăn cá, chó ăn thịt cũng không phải là sát sinh hả? Tại sao chúng nó không cần xuống địa ngục?”
“Vì Phật gia nghĩ rằng, động vật sống trên đời sẽ bị con người giết chết để làm thức ăn, giống như sinh ra ở địa ngục nên bọn chúng không cần xuống địa ngục sau khi chết nữa.”
Nghe Cảnh Vương giải thích như thế, Yến Tuyền chợt nhớ tới lúc giết gà, mổ dê vào dịp lễ tết, quả thực cực kỳ đẫm máu và kinh hoàng. Nhưng nàng vẫn không hiểu, việc người ăn thịt và chó ăn thịt có gì khác biệt đâu? Lúc Hoa Thái Tuế ăn chuột hay nuốt cá cũng rất máu me và khủng khiếp cơ mà. Chỉ vì con người nấu nướng nên mới có tội ư?
Từ quan điểm này, Yến Tuyền càng không tỏ tường về lời dạy của Đức Phật rằng: Mọi chúng sinh đều bình đẳng, người với người không ngang hàng, người và động vật không bình đẳng, động vật với thực vật cũng chẳng ngang hàng. Phật còn dạy rằng: Mỗi cái cây, ngọn cỏ đều có sự sống, thế nhưng ăn thịt động vật là phạm tội sát sinh, còn ăn thực vật thì chẳng sao cả.
Có lẽ năng lực nhận thức của nàng vẫn chưa đủ nên không thể hiểu được Phật pháp vô biên.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu mười tám tầng địa ngục chỉ có tác dụng với con người thì phải chăng, thử thách của mười tám tầng nọ cũng chỉ hiệu nghiệm với con người thôi?
Yến Tuyền hỏi người Tây Thương ở bên cạnh rằng: Có phải đối phương đã từng cho động vật vào Phật tháp hay không?
“Vô dụng thôi. Bọn ta đều đã nghĩ tới các biện pháp mà các người có thể nghĩ ra rồi. Chỉ khi thực sự lấy được xá lợi thì mới có thể ra ngoài.”
Được rồi. Yến Tuyền đành phải cân nhắc lại về những lời lớn nương vừa nói.
Thấy Yến Tuyền không đáng tin cậy nên những người khác cũng chẳng trông mong ở nàng nữa. Bọn họ nhanh chóng giải tán để làm nhiệm vụ của mình, chỉ còn lại Yến Tuyền với Cảnh Vương vẫn ở tại chỗ.
Yến Tuyền đã suy nghĩ một lát mà vẫn chưa có manh mối nào. Trước mắt, nàng chỉ có thể hỏi thăm những người xung quanh về Triệu gia trang.
Triệu gia trang cách nơi này không xa, chỉ đi ba dặm về phía tây. Nhưng dù đã tìm kiếm khắp vùng lân cận, bọn họ cũng không tìm được phương tiện có thể thay thế việc đi bộ. Nếu muốn đến đó, họ chỉ có thể đi bộ.
“Bây giờ chỉ có thể đi bộ thôi.” Cảnh Vương than phiền.
Yến Tuyền im lặng một lúc, qua một hồi lâu mới hỏi: “Ngài nói thử xem, lớn nương có nói thật không?”
“Nếu không thật thì lẽ nào là giả?” Cảnh Vương không hiểu ý nàng.
“Ai có thể bảo đảm lời nói của lớn nương là sự thật đâu chứ? Nếu chúng ta báo tin giả cho Tăng Hâm, hại đôi phu thê đó trở nên bất hòa thì chẳng phải chúng ta đang làm chuyện xấu với ý tốt ư?”
Cảnh Vương suy nghĩ một thoáng rồi trầm ngâm tiếp lời: “Ý nghĩ này của ngươi cũng khá hợp lý. Được rồi, không sợ một vạn tình huống có thể lường trước, chỉ sợ có chuyện ngoài ý muốn thôi. Để chắc chắn, chúng ta vẫn nên hỏi thăm trước đã.”
Hai người nương theo phương hướng mà lớn nương đã biến mất để hỏi han, cuối cùng cũng nghe ngóng được tình hình trong nhà Tăng Hâm.
Nó khác với những gì họ vừa nghe được. Những người khác đều bảo rằng, thê tử của Tăng Hâm là người hiền lương thục đức, hiếu thuận với phụ thân lẫn mẫu thân của phu quân, cũng là một thê tử tốt hiếm thấy.
“Vẫn là ngươi đoán đúng.” Cảnh Vương mừng rỡ.
“Đừng nóng vội. Tai nghe không bằng mắt thấy. Rốt cuộc chân tướng ra sao, chúng ta vẫn phải đến nhà Tăng Hâm để tận mắt chứng kiến thì mới có thể kết luận được.”
Theo địa chỉ dò la được, hai người đã tìm tới nhà Tăng Hâm. Người mở cửa là một tiểu nương tử xinh đẹp. Lúc nghe nói bọn họ đến đây để tìm bà bà của mình, đối phương bèn mời họ vào ngay.
Sau khi gặp mẫu thân lớn tuổi của Tăng Hâm, hai người mới biết: Đại nương vừa nhờ bọn họ gửi lời hoàn toàn không phải là mẫu thân của Tăng Hâm mà chỉ là lớn nương đối diện nhà đối phương.
Tăng Hâm thường xuyên vắng nhà, chân của bà bà lại bị què nên mọi việc nặng nhọc trong nhà đều đổ lên vai nhi tức phụ. Hàng xóm xung quanh thấy người này chỉ là một nữ nhân nên thỉnh thoảng lại giúp đỡ một tay.
Hàng xóm giúp đỡ lẫn nhau vốn là chuyện tốt. Nhưng lớn nương ở đối diện lại thấy chướng mắt. Bà ta cho rằng: Các nam nhân chỉ giúp đỡ tiểu nương tử khi đối phương lẳng lơ đưa tình mà thôi. Thế là bà ta bèn giả làm mẫu thân của Tăng Hâm, nhờ người khác truyền lời nói điêu cho hắn ta, để Tăng Hâm quay về rồi trừng trị, giáo huấn ả dâm phụ phóng đãng này.
Khi sự việc sáng tỏ, lớn nương đối diện đã bị quan binh bắt đi. Thê tử của Tăng Hâm tặng một món quà tạ ơn cho Yến Tuyền, đó là hầu bao do đối phương tự tay thêu thùa.
Yến Tuyền định nhận lấy thì Cảnh Vương đã chộp lấy trước.
Cảnh Vương cứ tưởng trong hầu bao có cất giấu xá lợi, nào ngờ bên trong lại trống rỗng, chỉ là một chiếc hầu bao mà thôi, thế nên ông ta chỉ có thể trả lại cho Yến Tuyền.
Yến Tuyền cầm lấy hầu bao rồi ngắm nghía, sau đó phát hiện bề mặt không phải thêu hoa cỏ, cây cối bình thường mà là một con voi trắng, có sáu ngà với chiếc mũi dài. Nàng tò mò hỏi dò: “Voi trắng sáu ngà là vật cưỡi của Phổ Hiền Bồ Tát, đúng không?”
Phổ Hiền Bồ Tát, Quán Thế Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát và Địa Tạng Vương Bồ Tát được gọi là tứ lớn Bồ Tát của Phật giáo, được tôn thờ trong nhiều ngôi chùa dân gian. Yến Tuyền cũng biết điều này, đồng thời cũng biết thú cưỡi của Phổ Hiền Bồ Tát là voi trắng sáu ngà.
Cảnh Vương bèn giải thích với nàng: “Hầu hết thú cưỡi của Bồ Tát đều là voi trắng. Cũng không phải chỉ có Phổ Hiền Bồ Tát mới cưỡi voi trắng sáu ngà đâu, chỉ là có nhiều người quen thuộc với Phổ Hiền Bồ Tát hơn thôi. Trong Phật giáo, voi trắng tượng trưng cho ý nguyện tu hành bền bỉ và thâm sâu, chăm chỉ cần cù, không biết mỏi mệt, có thể thanh tịnh và không bị ô nhiễm trước thế lực hùng mạnh. Còn sáu ngà thì tượng trưng cho lục độ Ba la mật*, gồm bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí tuệ. Đôi khi, voi trắng sáu ngà còn được xem là hóa thân của Bồ Tát.”
*Lục độ Ba la mật: Có thể hiểu Ba la mật là sự cứu cánh, sự sáng suốt có thể soi sáng sự vật một cách thấu đáo, tinh tường, trông thấy chân lý của vạn vật một cách rõ ràng. Lục độ Ba la mật là sáu phương tiện đưa người tới cõi Niết Bàn, là phương pháp để độ mình và độ người. Trong đó, bố thí là cho đi để trừ lòng tham, trì giới là giữ giới để trừ ô nhiễm, nhẫn nhục là nhường nhịn để trừ giận hờn, tinh tấn là sốt sắng để trừ lười biếng, thiền định là chuyên chú để trừ tâm trí hỗn loạn, trí tuệ là sáng suốt để trừ si mê.
Hóa ra là vậy. Bây giờ Yến Tuyền đã hiểu vì sao tiểu nương tử lại tặng hầu bao cho nàng rồi. Yến Tuyền vừa định cảm ơn thì tiểu nương tử kia đã mỉm cười trước, dường như vô cùng hài lòng với lời giải thích của Cảnh Vương nên cũng tặng một hầu bao cho ông ta ngay tức khắc.
Hai người cảm tạ tiểu nương tử rồi rời khỏi Tăng gia. Thế nhưng không ngờ vừa ra khỏi cổng chính của Tăng gia, họ lại quay về trước tầng Nghiệt Kính. Lúc này, hai người vừa ngó lại hầu bao trên tay thì thấy nó đã biến thành một viên xá lợi.
Yến Tuyền sửng sốt. Nàng có được viên xá lợi này là nhờ vượt qua thử thách. Còn Cảnh Vương nhận được viên xá lợi kia chỉ vì khen ngợi voi trắng sáu ngà thôi.
Ông ta cũng nhận ra điều này: “Chẳng lẽ Đế Thích Thiên đã để lại thú cưỡi của mình là voi trắng sáu ngà ở đây để trông coi Phật tháp sao?”
“Có thể là thế thật. Ở địa ngục, đầu trâu mặt ngựa cũng là thú vật bắt người mà.”
“Có phải chúng ta cần lấy lòng voi trắng sáu ngà mới có thể ra ngoài không?”
“Nhược điểm của voi trắng sáu ngà là gì?”
“Theo truyền thuyết, voi trắng sáu ngà tin rằng những người mặc áo cà sa đều là người lương thiện.”
Cảnh Vương còn được gọi là Hồng Liên cư sĩ, trước đây từng thường xuyên thảo luận về kinh điển Phật giáo với Huệ An thánh tăng, do đó ông ta cũng biết một số điều về Phật gia.
Cảnh Vương vừa nói xong lời này, Yến Tuyền chợt nhớ tới lúc nãy, khi mọi người đứng trước đài Nghiệt Kính, trên cơ thể một vài người đã phát ra ánh sáng màu vàng, chính là những hòa thượng mặc áo cà sa trong nhóm bọn họ. Lẽ nào những người đó sẽ được đối đãi khác biệt ư?

Bình luận (0)

Để lại bình luận