Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền quyết định tạm thời đợi ở đài Nghiệt Kính, xem thử những hòa thượng kia có xuất hiện hay không, đồng thời nhìn xem suy đoán của nàng với Cảnh Vương có chính xác không.
Nàng chờ chưa được bao lâu thì đã có người xuất hiện, không phải hòa thượng mà là mấy người đã vượt qua thách thức ở tầng thứ nhất.
Trong số đó có cả người Tây Thương nữa. Yến Tuyền vội chạy sang đó để hỏi bọn họ rằng: Họ có thử dùng áo cà sa để vượt ải không?
“Các người đang nghĩ rằng, nếu giả làm Phật tử thì sẽ vượt ải ư? Vô ích thôi.”
Từ trước đến nay, nước Tây Thương luôn tin vào ma quỷ chứ không tin Phật. Sau khi bị giam vào Quỷ giới, vì muốn thoát ra ngoài, tất cả mọi người mới bắt đầu tụng kinh tin Phật, trong hoàng cung cũng xây dựng một ngôi chùa để thờ phụng Đế Thích Thiên. Cả nước đã thờ cúng nhiều năm nhưng vẫn chẳng có tác dụng. Thế là trong cơn tức giận, mọi người lại chê bai chùa chiền, ngày nào cũng quất roi vào tượng Đế Thích Thiên để trút giận.
Thảo nào. Nước Tây Thương tin vào ma quỷ, không tin Phật giáo nên đương nhiên không biết những điển tích của cửa Phật, cũng chẳng quá tỏ tường kết cục trong đó. Bọn họ chỉ cho rằng: Việc tế bái Đế Thích Thiên và quy y cửa Phật cũng đều vô dụng. Cho dù sau này lại có Phật tử tiến vào Quỷ giới thì trong lúc chưa kịp vào Phật tháp, bọn họ đã bị bọn chúng đoạt xác, đổi thành y phục của nước Tây Thương, thế thì làm sao có thể biết về chuyện voi trắng sáu ngà được chứ?
Họ đang hàn huyên thì lại có vài người bước ra. Nhìn cái đầu trọc của đối phương thì bọn họ đã biết những người mới tiến vào là hòa thượng. Cả người bọn họ đầy máu tươi, áo cà sa trên người cũng bị rách.
“Các người gặp chuyện gì thế?” Mọi người tập trung lại rồi hỏi han.
“Đừng nhắc nữa, bọn ta vừa mới từ Đao Sơn xuống đây này.”
“Các người hãy kể lại tường tận đi.” Yến Tuyền xen lời.
“Lúc nãy có một tia sáng lóe lên, bọn ta đã đến một thị trấn, khắp nơi đều là người bán kính. Một ông lão đã bảo bọn ta tìm Nghiệt Kính trong số đó. Bọn ta đã tìm kiếm vài lần, cuối cùng tìm thấy Nghiệt Kính trước pho tượng Đế Thích Thiên. Khi chuẩn bị lấy nó thì pho tượng lại lên tiếng, hỏi bọn ta tới Quỷ giới làm gì. Bọn ta không dám nói dối trước Nghiệt Kính và Đế Thích Thiên nhưng sau khi trả lời xong, bọn ta lại bị một cơn cuồng phong thổi bay lên Đao Sơn. Những lưỡi đao sắc bén đã cắt rách xiêm y trên người, đồng thời cũng cắt đứt máu thịt của bọn ta. Nếu bọn ta không biết mình sẽ sống lại, cắn răng tự sát thì e là tất cả vẫn đang chịu khổ trên Đao Sơn đấy.”
Nghe có vẻ như bọn họ đã vào thẳng tầng thứ tư là địa ngục Nghiệt Kính. Nhưng hình phạt mà họ gánh chịu lại là địa ngục Đao Sơn ở tầng thứ bảy. Địa ngục Đao Sơn trừng phạt những kẻ khinh thường thần linh, sát hại sinh linh.
Pho tượng đã hỏi họ vào Quỷ giới làm gì. Tất cả mọi người đều theo Cảnh Vương tới đây, còn có thể vì điều gì nữa chứ? Hoặc là vì danh vì lợi, hoặc vì mưu cầu sự trường sinh bất tử như ông ta.
Thân là người xuất gia, nếu lục căn* không thanh tịnh thì chẳng phải là đang khinh nhờn Phật tổ ư!
*Lục căn: Trong Phật giáo, lục căn chỉ mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý thức.
Yến Tuyền đã nghĩ ra cách, Cảnh Vương cũng vậy. Việc họ nên làm bây giờ là phải lừa gạt voi trắng sáu ngà ra sao.
“Đi thôi, chúng ta ra ngoài kiếm áo cà sa.”
Những người khác vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, song Yến Tuyền lại chẳng biết phải giải thích rõ thế nào với họ. Nàng không thể đảm bảo cách này sẽ hiệu quả nên chỉ có thể giữ im lặng, dẫn mấy hòa thượng dính máu khắp người và Cảnh Vương ra khỏi Phật tháp.
Mặc dù những người khác tò mò về quyết định của họ nhưng thấy khó khăn lắm mới lấy được một viên xá lợi, bọn họ cũng không đành lòng bỏ qua. Thế là họ lại tới trước đài Nghiệt Kính để bắt đầu vượt ải tầng thứ hai.
Trở lại hoàng cung, hết thảy mọi người đều cho rằng họ đã thất bại nên không hề ngạc nhiên. Khi nghe nói bọn họ cần may áo cà sa, đối phương chỉ tưởng bọn họ ngày thường không thắp hương, cuống lên mới ôm chân Phật, giả làm Phật tử để vượt ải nên đã khuyên nhủ bọn họ: “Các ngươi đừng phí công trù tính nữa, cứ yên tâm ở đây đi.”
Yến Tuyền chỉ cười cười chứ không giải thích, chỉ hỏi mượn vải và đồ may vá thôi.
Áo cà sa thoạt nhìn đơn giản nhưng không dễ may, vậy nên mọi người quyết định may áo cà sa cho Yến Tuyền và Cảnh Vương để hai người họ đi thăm dò trước. Nếu lần này hai người thành công ra ngoài thì dù cần bao nhiêu áo cà sa, họ cũng có thể gửi vào. Nếu không hiệu quả thì chẳng cần may thêm nữa.
Trở lại Phật tháp, Cảnh Vương vẫn ôm chặt cánh tay Yến Tuyền như lúc nãy. Hai người bước tới trước đài Nghiệt Kính thì thấy lần này, cả hai người đều tỏa ra ánh sáng màu vàng. Thành công rồi!
Hai người vui mừng, ngay giây tiếp theo đã đến thị trấn nhỏ đầy kính mà các hòa thượng đã kể.
Họ chờ một lúc thì có một thiếu niên đi tới. Thấy Yến Tuyền và Cảnh Vương, đối phương tò mò hỏi: “Hai người đều không phải hòa thượng, sao lại mặc áo cà sa?”
“Phật vốn không có hình dáng, mà là tâm sinh tướng. Áo cà sa cũng vậy. Tiểu ca thấy đây là áo cà sa. Bọn ta lại thấy đây chỉ là y phục để giữ ấm cơ thể. Chẳng có gì mặc được hay không mặc được cả.”
Áo cà sa vốn chỉ là một loại y phục nên cũng không tính là nói dối. Hơn nữa, họ đã dùng chính lời lẽ Phật gia của đối phương để làm lý do bác bỏ, nếu đối phương phản bác thì sẽ tát ngược vào mặt mình.
Quả nhiên thiếu niên không truy cứu nữa mà nói sang chuyện khác: “Ta thấy hai vị có mặt mũi hiền hậu, nhất định là người tốt. Các người có thể giúp ta một việc được không?”
“Mời tiểu ca cứ nói.”
“Ta đã vô tình làm mất một chiếc kính trong hố sâu rồi. Mong hai vị có thể nhặt nó lên giúp ta.”
Nhiệm vụ của mỗi người đều khác nhau. Hai người Yến Tuyền không thể dựa vào thông tin mà các hòa thượng đã cho, họ chỉ có thể đi theo thiếu niên đến nơi đánh mất chiếc kính.
Hố sâu khoảng chục thước, lối vào không lớn, nếu muốn xuống dưới sẽ khá khó khăn.
“Hố sâu khó xuống. Ta nghĩ hai vị có thể cởi áo cà sa, buộc thành sợi dây thừng để xuống dưới.”
Cảnh Vương lập tức nhìn về phía Yến Tuyền. Cởi hay không đây? Rõ ràng tiểu tử này đã nhìn thấu ý đồ của bọn họ nên mới cố ý thăm dò. Không cởi ra ư? Lúc nãy họ còn nói đây chỉ là y phục bình thường thôi. Cởi ra hả? Bây giờ họ vẫn chưa gặp voi trắng sáu ngà, nếu không có áo cà sa thì sợ là không dễ dàng đâu. Hai người cũng chẳng thể ra ngoài để may thêm hai chiếc áo cà sa nữa.
Yến Tuyền cũng khá bối rối. Nàng suy nghĩ một chốc rồi hỏi thiếu niên: “Tiểu ca là Phật tử à?”
“Đương nhiên rồi.”
“Vậy tiểu ca cảm thấy giữa cái kính kia của huynh với chiếc áo cà sa này, cái nào quý giá hơn?”
“Không phải ngươi đã bảo rằng các người chỉ mặc y phục bình thường thôi sao?”
“Trong mắt những người bình thường như bọn ta, đây chỉ là y phục bình thường thôi. Nhưng trong mắt các Phật tử như tiểu ca, đây chính là áo cà sa, đúng chứ? Tiểu ca xúi giục bọn ta dùng áo cà sa của mình làm dây thừng để giúp huynh lấy kính. Đây chẳng phải là hành vi khinh thường Phật pháp ư?”
“Ngươi!” Thiếu niên bị Yến Tuyền oán trách tới nỗi không nói nên lời.
“Lẽ nào ta đã nói sai rồi sao?” Yến Tuyền vờ như không biết: “Nếu tiểu ca cảm thấy ta nói không đúng thì ta sẽ làm như huynh nói, dùng áo cà sa để lấy kính.”
Yến Tuyền làm bộ muốn cởi áo cà sa nhưng thiếu niên kia lại sợ hãi, vội lên tiếng: “Không cần đâu, chúng ta vẫn nên tới nhà ta để lấy dây thừng đi.”
Nhà thiếu niên ở xa, phải đi thuyền qua một con sông. Khi đến giữa sông, thiếu niên bỗng vỗ đầu, chỉ vào dòng sông vô biên rồi thốt lên: “Ta nhớ nhầm rồi, chiếc kính đã rơi vào sông chứ không phải xuống hố. Hai vị hãy xuống nước tìm giúp ta đi.”
“Ngươi đang đùa với bọn ta ư? Phải tìm thế nào ở nơi này chứ?” Cảnh Vương bĩu môi với thiếu niên, rốt cuộc ông ta cũng hiểu ra rồi. Thiếu niên thấy hai người họ đang giở mánh khóe với hai chiếc áo cà sa nên đã cố tình ngăn họ gặp voi trắng sáu ngà.
“Ôi! Huynh gấp gáp làm gì? Chẳng phải chỉ tìm một chiếc kính thôi sao. Đơn giản thôi.” Yến Tuyền kéo thiếu niên đến bên mạn thuyền, chỉ vào dòng nước phía dưới: “Đây không phải là kính sao? “
Cảnh Vương mừng rỡ, vội hùa theo: “Đúng vậy. Kính của ngươi đã rơi xuống sông và hòa thành một thể với nước sông rồi. Tấm kính bằng nước này cũng xem như kính của ngươi. Nó không có biên giới nên ngươi muốn soi thế nào cũng được. Không có tấm kính nào tốt hơn cái này đâu.”
“Sao có thể như thế được chứ!”
“Vậy ngươi hãy chứng minh cái kính của ngươi đã bị rơi xuống nước chứ không phải rơi vào hố đi.”
“Ta đã bảo là ở đây mà. Giả chỗ nào chứ!”
“Sao ngươi cứ lừa bọn ta cởi áo cà sa thế?” Yến Tuyền cắt ngang cuộc trò chuyện giữa Cảnh Vương và thiếu niên. Từ việc xuống hố tới việc xuống nước, dường như thiếu niên này đang muốn họ cởi áo cà sa ra: “Có phải nếu có áo cà sa ở đây thì ngươi không thể ra tay với bọn ta không?”
Yến Tuyền vừa nói ra những lời này thì vẻ mặt của thiếu niên đã trở nên cứng đờ. Nhưng đối phương nhanh chóng bình tĩnh lại rồi đáp: “Vậy thì sao? Hai người các ngươi không phải hòa thượng mà lại mặc áo cà sa, chẳng phải các ngươi đã biết Bạch Tượng Vương sẽ đối xử tử tế với những người mặc áo cà sa rồi ư? Ta tuyệt đối sẽ không để các ngươi đạt được ý đồ đâu. Cho dù không thể làm gì các ngươi thì ta cũng không bao giờ đưa hai người tới gặp Bạch Tượng Vương đâu!”
“Ngươi có biết hành vi của mình được gọi là gì ở nhân gian của bọn ta không?”
“Là gì?”
“Dễ gặp Diêm Vương nhưng khó đối phó với tiểu quỷ. Bạch Tượng Vương cũng chẳng yêu cầu các ngươi ngăn cản hay xua đuổi những người mặc áo cà sa bình thường, phải không? Nếu ngươi cứ nhất quyết muốn quyết định thay Bạch Tượng Vương như lẽ đương nhiên thì đúng là Hoàng đế không vội mà thái giám đã gấp, bắt chó đi cày, xen vào chuyện của người khác đấy!”
*Dễ gặp Diêm Vương nhưng khó đối phó với tiểu quỷ: Ý chỉ việc giao tiếp với người cấp cao thường suôn sẻ hơn, trong khi việc giao tiếp với người cấp thấp thường khó khăn hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận