Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu niên bị Yến Tuyền mắng cho một trận thì tức không chịu nổi, trong cơn tức giận, hắn ta còn muốn đánh Yến Tuyền, nhưng Yến Tuyền lại không hề sợ hắn ta, nàng còn đang mặc áo cà sa đấy, nếu hắn ta dám ra tay thì đã ra tay lâu rồi, cần gì phải chờ đến tận lúc này.
Trong lúc hai bên cãi nhau, người chèo thuyền ngắt lời bọn họ, nói: “Được rồi, đừng cãi nhau nữa, Bạch Tượng Vương đang ở chỗ Nghiệt Kính đấy, các ngươi tự tìm cách đến đấy đi.”
Nói hết câu, người chèo thuyền quay thuyền lại, đưa bọn họ trở lại bờ vừa nãy.
“Chỗ của Nghiệt Kính có lẽ là ở nơi lúc trước các hòa thượng tìm thấy nó.” Cảnh Vương nói: “Chỉ cần tìm được tượng thần của Đế Thích Thiên là có thể tìm được nó.”
“Không cần phải phiền phức vậy đâu.” Yến Tuyền dẫn ông ta đến một ngã rẽ, núp bên đường nhìn về phía giao lộ, chỉ một lúc sau đã nhìn thấy thiếu niên vừa nãy đi ngang qua.
“Thiếu niên lang kia thích chõ mũi vào chuyện của người khác như thế thì chắc chắn sẽ đến tìm voi trắng sáu ngà để mách lẻo trước, chúng ta cứ đi theo hắn là được.”
“Yến tiểu thư đúng là thông minh lanh lợi, bổn vương bái phục, bái phục.”
Yến Tuyền khẽ cười khẩy: “Có thông minh lanh lợi thế nào thì vẫn bị ngài tính kế đấy thôi, sớm muộn gì ta cũng sẽ giải quyết món nợ này với ngài.”
“Câu này của Yến tiểu thư khiến ta tổn thương quá đấy. Suy cho cùng, giữa hai chúng ta cũng có tình hữu nghị cùng xuống địa ngục, hay là chuyện nào bỏ qua được thì bỏ qua đi.”
“Ngài nghĩ cũng hay lắm.”
Yến Tuyền không thèm chú ý đến ông ta, chỉ cần gặp được voi trắng sáu ngà, chắc chắn nàng có thể thoát khỏi đây, suy cho cùng thì nàng cũng bị Cảnh Vương lừa vào đây, có lẽ voi trắng sáu ngà sẽ thông cảm cho nàng. Nhưng vấn đề là ở chỗ nàng sợ bản thân sẽ không nhịn được muốn nói đỡ cho người Tây Thương, phân tích từ những tin tức nàng nghe ngóng được, nàng nghĩ người Tây Thương không hề sai, rõ ràng bọn họ mới là người bị hại, nhưng lại bị Đế Thích Thiên nhốt lâu như vậy, thật sự quá oan uổng.
Nhưng nếu nói vậy, vì sao Đế Thích Thiên không đưa bọn họ vào mười tám tầng địa ngục thật sự, vì sao lại dùng Quỷ giới để giả thành mười tám tầng địa ngục chứ?
Trong lúc không ai nói câu nào, hai người đã đi theo thiếu niên đến giữa chợ, trong phố xá sầm uất có một quầy bán gương có bày tượng thần Đế Thích Thiên. Trong tay của tượng thần nhỏ kia cũng đang cầm một cái gương.
Chỉ thấy thiếu niên kia quỳ xuống trước tượng thần, bẩm báo: “Kính thưa Bạch Tượng Vương, trong thành Nghiệt Kính có hai kẻ quỷ kế đa đoan, rõ ràng bọn họ không phải là tăng lữ mà lại mặc áo cà sa…”
“Ngươi đang nói bọn ta đấy à?” Yến Tuyền và Cảnh Vương bước về phía trước, lúc bấy giờ thiếu niên mới biết mình lại bị bọn họ tính kế, tức giận đến nỗi suýt chút nữa thì lao đến.
Trong lúc nàng nói chuyện với thiếu niên, bỗng nhiên Cảnh Vương quỳ rạp xuống trước tượng Phật, nói trước Yến Tuyền: “Bạch Tượng Vương, ta bị nữ tử này kéo vào trong Quỷ giới, ta thật sự vô tội, mong người giơ cao đánh khẽ thả ta ra ngoài.”
Yến Tuyền thật sự không ngờ Cảnh Vương lại bất ngờ đâm sau lưng nàng, nàng vội vàng giải thích với Bạch Tượng Vương: “Là ông ta lợi dụng tính mạng của tiểu chất nữ của ta để ép ta vào Quỷ giới lấy thuốc trường sinh bất lão cho ông ta trước, ta không chịu được cơn tức nên mới kéo ông ta vào đây.”
Yến Tuyền nói xong, bỗng nhiên nàng nhận ra gì đấy, người đe doạ tính mạng của Trăn tỷ nhi là Đạo Mão, không phải Cảnh Vương!
Quả nhiên, Cảnh Vương lập tức phản bác: “Bạch Tượng Vương minh giám, chuyện này ta thật sự bị oan, là Đạo Mão kia hại chất nữ của nàng ta, không liên quan gì đến ta hết, nàng ta vào Quỷ giới cũng là để tìm Đạo Mão, chỉ vì có đôi lúc Đạo Mão làm việc cho ta mà nàng ta lại nghĩ là ta ra lệnh cho gã, kéo cả ta vào đây với nàng ta.”
“Có giỏi thì ngươi gọi Đạo Mão đến đây xem rốt cuộc có phải là ngươi ra lệnh cho gã ta không!” Yến Tuyền cáu gắt.
Trong lúc hai người đôi co, tấm gương trong tay tượng thần đột nhiên mờ đi, một lúc sau tượng thần nói chuyện: “Bổn tọa chỉ giải quyết chuyện xảy ra bên trong Quỷ giới, còn chuyện của các ngươi xảy ra bên ngoài Quỷ giới bổn tọa không giải quyết. Theo quy tắc của Quỷ giới, người tự nguyện vào đây phải ra ngoài bằng chính sức mình, trong hai người các ngươi một người tự nguyện vào đây, một người là bị kéo vào đây, theo quy tắc thì bổn tọa chỉ có thể cho một người rời đi.”
Tượng thần vừa nói hết câu, Cảnh Vương đã biến mất tại chỗ.
Yến Tuyền thoáng sửng sốt, đột nhiên nàng cảm thấy cực kỳ nực cười, Đế Thích Thiên không phân biệt phải trái đúng sai đã giam giữ người Tây Thương hàng trăm nghìn năm, ngoài mặt thì nói là làm vậy để hao mòn oán khí của bọn họ, bây giờ đến voi trắng sáu ngà lại không phân biệt phải trái đúng sai thả cho Cảnh Vương rời đi!
Yến Tuyền cực kỳ tức giận, cũng không muốn hỏi thêm gì khác, nàng giật lấy Nghiệt Kính trong tay tượng thần: “Ngươi đã không phân biệt được phải trái, thế thì cầm Nghiệt Kính còn có tác dụng gì nữa? Chẳng thà là đập đi cho rồi!”
Nói xong, nàng đập mạnh Nghiệt Kính xuống đất
“To gan! Sao ngươi dám làm càn trước mặt Bạch Tượng Vương!” Thiếu niên kia nhanh chóng chạy đến nhặt gương lên, dùng ống tay áo lau mặt gương, đúng là gương quý có khác, đập như vậy mà lại không vỡ hay nứt gì.
“A di đà phật, bổn tọa cũng chỉ làm việc theo quy định thôi, nếu ngươi không nên bị nhốt ở đây thì tất nhiên ngươi có thể ra ngoài.”
“Các ngươi đúng là biết cách trốn tránh trách nhiệm thật đấy, nói tóm lại không ra ngoài được là tại chính ta đúng không.”
Yến Tuyền tức giận đến mức đau tim, nàng cũng chẳng bận tâm gì nữa, đập tanh bành sạp bán gương trước mặt, đập cho đến khi cạn kiệt sức lực mới chịu dừng lại, Bạch Tượng Vương lại không hề trách tội mà cứ để mặc cho nàng la lối đập phá.
Nó như vậy, Yến Tuyền giống như đấm một đấm vào bông, cảm giác bất lực ập đến khiến nàng suýt chút nữa thì bật khóc, bỗng dưng nàng nhớ đến biểu ca và Trăn tỷ nhi còn đang chờ nàng ngoài kia, nàng không thể không tỉnh táo lại, hỏi: “Nếu các ngươi mạnh đến thế, sao lại không đưa người của nước Tây Thương đến địa ngục thật sự luôn đi? Vì sao lại làm ra một Quỷ giới khác để giam giữ chứ?”
“Người Tây Thương tin vào ma quỷ thờ phụng phù thuỷ, sống cùng với ma quỷ nên linh hồn đặc biệt, nếu không hao mòn oán khí thì không thể nào vào luân hồi được.” Bạch Tượng Vương không keo kiệt giải thích với nàng.
“Oán khí của bọn họ chẳng phải là do người ngoài đã cướp mất báu vật quốc gia của bọn họ sao? Ngươi bảo vệ báu vật giúp bọn họ là được rồi còn gì nữa?”
“Hoàn toàn ngược lại, ta không chỉ không thể bảo vệ báu vật của bọn họ mà còn muốn phá huỷ báu vật của bọn họ.”
“Vì sao?”
“Vùng Bắc Minh* lạnh lẽo quanh năm, không bao giờ nhìn thấy mặt trời, lại gần với Ma giới, báu vật của bọn họ sinh ra từ việc tích tụ âm khí, là một món đồ lớn hung.”
*Theo truyền thuyết biển mặt trời không chiếu sáng tới được, tận cùng phía bắc của thế giới.
Yến Tuyền sửng sốt: “Vậy quả trường sinh của bọn họ cũng là hung vật sao?”
“Đương nhiên.”
“Ăn vào sẽ có hậu quả gì?”
“Không biết.”
… Không biết hậu quả mà đã nói là hung vật.
“Vậy đừng trách ta không nói trước cho ngươi biết, Cảnh Vương mà ngươi vừa thả đi, ông ta đã ăn ba quả trường sinh, ông ta còn mang theo không ít nữa.”
“Cái gì cơ!”
Đột nhiên tượng thần loé lên một tia sáng, một con voi trắng khổng lồ có sáu ngà xuất hiện trước mặt Yến Tuyền.
Voi trắng ngửa mặt lên trời hét lên, Yến Tuyền cảm thấy như tai nàng sắp điếc luôn rồi, toàn bộ Phật tháp bắt đầu rung chuyển khiến nàng không thể đứng vững nổi.
“Ngươi kêu thế thì có ích gì, mau đuổi theo ông ta đi!”
“Bổn tọa canh gác Phật tháp, không có mệnh lệnh của Thích Thiên Đế thì không được phép rời đi.”
“Vậy ngươi mau thông… Để ta đuổi theo ông ta cho ngươi!” Yến Tuyền nhanh chóng xung phong: “Vừa hay ta cũng đang có thù oán với ông ta, bắt ông ta về đây cho ngươi coi như là báo thù đi.”
Bạch Tượng Vương do dự một lúc: “Xem ra ngươi thật sự không nên bị nhốt ở đây. Ngươi đi đi, mau bắt hắn ta về đây cho ta.”
Bạch Tượng Vương hất cái mũi dài của mình, tung Yến Tuyền lên trên cao, Yến Tuyền vô thức nhắm mắt lại, cảm thấy bản thân như bị ném lên thứ gì đấy cứng rắn, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt hốc hác của Tống Thanh Dương.
“Biểu ca!” Yến Tuyền còn chưa nói hết câu, đã bị Tống Thanh Dương kéo vào lòng ôm thật chặt.
“Cuối cùng muội cũng ra rồi.”
Hai người ôm nhau một hồi, Yến Tuyền còn nhớ đến chuyện đã hứa với Bạch Tượng Vương, nhìn xung quanh mới phát hiện vẫn đang ở trong hoàng cung, xung quanh chỉ có cung nhân chứ không thấy Cảnh Vương.
“Biểu ca, Cảnh Vương đâu?” Yến Tuyền nhanh chóng hỏi.
Tống Thanh Dương lại không có tâm trạng quan tâm đến những thứ khác, chỉ muốn ôm chặt nàng không buông tay, đôi môi khô khốc nứt nẻ hôn lên mặt nàng, vừa vội vàng vừa run rẩy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận