Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hắn ta… Có dao… Ta sợ, hắn ta… Thật sự sẽ làm tổn thương đứa bé…” Ách Nhi vẫn còn đang nói lắp bắp, nàng ấy sợ Yến Tuyền sẽ cho rằng nàng ấy là một nữ nhân dâm đãng.
Yến Tuyền nghe những lời nói của nàng ấy, nàng chợt nghĩ đến chuyện của Yên nương tử nên trong lòng bỗng có chút nghi ngờ. Bình thường hành động của kẻ sau khi đã gây ra tội ác là sẽ nghĩ đến việc che giấu đầu tiên chứ không phải ngay lập tức khoe khoang tội ác của mình mới đúng chứ? Trừ khi Túc lão hán cho rằng Ách Nhi sẽ tố cáo ông ta, cho nên ông ta buộc phải đổ tội cho Ách Nhi trước.
Nhưng theo những gì Ách Nhi nói, mặc dù trong quá trình này không phải do nàng ấy tự nguyện nhưng cơ thể nàng ấy lại mặc cho ông ta làm gì làm mà không hề tỏ ra phản kháng. Theo lý mà nói thì với một nạn nhân nhút nhát và rụt rè như Ách Nhi thì Túc lão hán không cần thiết phải làm thêm việc này.
Điều này kỳ lạ đến mức khiến Yến Tuyền không thể không nghi ngờ: “Trước khi Túc lão hán bỏ đi, hắn ta không có đe dọa ngươi phải giữ bí mật sao?”
Ách Nhi gật đầu: “Hắn ta, hắn ta nói… Nếu như ta dám nói ra… Hắn ta sẽ giết con ta… Ta sợ…”
“Vậy ngươi có đồng ý không?”
Ách Nhi lại gật đầu: “Ta sợ hắn ta… Sẽ làm hại… Con ta.”
Xem ra, việc ngày hôm sau Túc lão hán tung tin đồn ra gần như là không có khả năng rồi nhưng ngoại trừ Túc lão hán ra thì còn ai biết được chuyện đã xảy ra vào đêm hôm đó nữa?
“Tẩu tẩu… Bên nương gia của ta.”
Đây là những gì Ách Nhi nghe được từ phía Đại Hoàng, chó giữ cửa của nhà mình. Sau khi chết, nàng ấy không những có thể trò chuyện được với Hoa Thái Tuế mà còn có thể trò chuyện được với Đại Hoàng nữa.
Đại Hoàng vốn được Ách Nhi tự tay nuôi lớn. Sau khi Ách Nhi chết, trong lòng nàng ấy tràn ngập nỗi oán hận, linh hồn không thể đầu thai mà cứ phiêu dạt xung quanh phu quân của mình. Khi Đại Hoàng nhìn thấy nàng ấy và nghe về những chuyện đã xảy ra với nàng ấy vào đêm hôm đó, nó mới biết rằng là do sự bất cẩn của mình mà đã để lọt kẻ ác vào nhà khiến cho nữ chủ nhân của mình bị cưỡng bức rồi phải tìm đến cái chết. Vì vậy nó luôn muốn rửa sạch nỗi uất ức thay cho nữ chủ nhân, bù đắp lại lỗi lầm của mình.
Nó biết gần đây Hoa Thái Tuế đang giúp đỡ con người tiếp xúc với các hồn ma nên đã nhờ Hoa Thái Tuế giúp đỡ, cho nên mới có chuyện Hoa Thái Tuế đưa Ách Nhi đến cầu xin Yến Tuyền giúp đỡ.
Theo lời kể của Đại Hoàng, vào đêm hôm đó sau khi Ách Nhi và Túc lão hán cùng vào phòng. Không bao lâu sau thì tẩu tẩu bên nương gia của nàng ấy đã đến, tẩu tẩu đã đứng trước cửa phòng một hồi lâu, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào căn phòng rồi hoảng sợ bỏ chạy. Vì là người quen trong nhà nên nó mới không sủa.
“Ngươi có thù hận gì với tẩu tẩu bên nương gia không?”
Ách Nhi lắc đầu, tẩu tẩu của nàng ấy là tức phụ được nuôi dạy từ nhỏ, từ lúc tám tuổi đã đến nhà nàng ấy sinh sống. Bởi vì hai người họ trạc tuổi nhau nên ngay từ lúc còn nhỏ cả hai luôn xem nhau là tỷ muội tốt, chuyện gì cũng tâm sự với nhau. Sau này lớn lên, hai người đều có gia đình riêng, đôi khi còn bí mật chia sẻ với nhau những chuyện thân mật trên giường nữa.
“Vậy tại sao nàng ta thấy ngươi như vậy mà thấy chết không cứu?” Chỉ cần nàng ta chịu lên tiếng ngăn cản thì Ách Nhi đã không bị Túc lão hán cưỡng bức rồi cũng sẽ không chết rồi.
“Ta… Không biết.” Ách Nhi cũng rất thắc mắc.
Xem ra nàng phải đến hẻm Liễu Tiền để nói chuyện cho rõ với tẩu tẩu của nàng ấy mới được.
Yến Tuyền đồng ý giúp đỡ, sau khi hỏi địa chỉ, nàng bảo Ách Nhi đi cùng nàng nhưng đứng cách đó không xa rồi để ý lắng nghe tiếng sáo quỷ triệu hồi của nàng.
Như thường lệ, Yến Tuyền đợi Tống Thanh Dương rảnh rỗi rồi cùng ra ngoài, có hắn ở bên cạnh, nàng sẽ luôn cảm thấy an tâm hơn.
Trên đường đi, Yến Tuyền nói với Tống Thanh Dương về việc cải tạo khu ổ chuột, không ngờ Tống Thanh Dương lại nói: “Những việc này không cần muội lo, về chuyện bắt cóc trẻ con để buôn bán, đánh đập, làm cho tàn tật để ăn xin và các quán thanh lâu, nhà ngói, ta đều đã viết vào thấu sớ tâu lên hoàng thượng rồi, con đường đó sẽ có người chuyên trách đến xử lý, ta cũng sẽ để mắt tới tình hình sau đó nữa.”
Sau khi được Tống Thanh Dương nhắc nhở, Yến Tuyền mới chợt nhớ ra rằng kế sinh nhai của lão bá tánh vốn là thứ mà triều đình nên quản lý. Dưới mắt của hoàng thượng, dưới trướng của triều đình mà vẫn còn nhiều kẻ ăn xin, nhiều vụ bắt cóc diễn ra như vậy, đây không phải là sự lơ là của triều đình hay sao?
Yến Tuyền chợt nhớ tới câu nói vừa rồi của Hoa Dung, chợt nhận ra rằng dường như nàng đã đặt quá nhiều trách nhiệm lên người mình rồi, ý định ban đầu của nàng chỉ là giúp những linh hồn ma quỷ hóa giải chấp niệm, làm việc đó cũng chỉ vì để tích đức trả nợ thay cho phụ thân, để tiếp tục được sống mà thôi.
Nghĩ tới đây, Yến Tuyền cảm thấy trong lòng thoải mái hơn rất nhiều.
Thiện đường thì vẫn là phát gạo cho cháo, còn những chuyện khác thì tạm gác lại.
Hẻm Liễu Tiền nằm trong phường Vĩnh An, sở dĩ được gọi là hẻm Liễu Tiền vì ở cuối hẻm có một cây liễu lớn, ngày thường khi không có việc gì làm, người dân sống trong hẻm rất thích ngồi chơi dưới gốc cây liễu và cùng trò chuyện đời thường với nhau.
Khi hai người họ đến nơi thì đã là buổi chiều lúc mặt trời đang lên cao nắng gay gắt nhất, có một nhóm lớn nương đang ngồi dưới gốc liễu muối rau cải cho mùa đông, họ vừa làm vừa trò chuyện với nhau, nội dung câu chuyện được bàn tán từ căn nhà ở đầu hẻm đến cuối hẻm. Gần đây, chuyện nổi bật nhất trong hẻm chính là chuyện của Ách Nhi nên không thể tránh khỏi việc lại có người nhắc đến, có một nương tử thở dài: “Cô nương Ách Nhi đó trông thật thà như vậy mà không ngờ lại là cao thủ chuyên ăn vụng.”
“Cái này gọi là chó cắn người thì không sủa, người mà ngày thường trông khá là thật thà thì đằng sau lại không biết phóng túng ra sao. Ta thấy cháu trai của nhà lão Vu xem chừng còn không rõ là con nhà nào nữa kìa.”
“Còn không phải sao? Nha đầu Ách Nhi đó chỉ là nhìn trông có vẻ thật thà, giữ kẽ thôi, có nương tử đàng hoàng nào mà suốt ngày ở nhà còn mặc đồ đẹp và trang điểm không? Có mấy lần, ta sang nhà nàng ta để mượn đồ thì toàn nhìn thấy lông mày nàng ta đã được tô đen, môi thì thoa đỏ thẫm, Vu Toàn lại không có ở nhà thì chắc chắn là thoa để cho tên nam nhân đó ngắm rồi.”
Đại nương đó liên tục đưa ra những suy đoán vô lý, mọi chuyện trong quá khứ giờ đây đều đã trở thành bằng chứng chứng minh Ách Nhi là một nữ nhân không đứng đắn. Không một ai quan tâm rằng đây thực ra chỉ là những lời suy đoán của bà ta.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đứng cách đó không xa đã lắng nghe được một lúc, sắc mặt của hai người họ đều rất u ám. Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền lĩnh hội được uy lực của các lớn nương nhiều chuyện này. Nếu như nàng là Ách Nhi, trong tình huống này, có lẽ nàng cũng sẽ cảm thấy bần cùng rồi nghĩ đến việc tự sát.
Lắng nghe được một lúc, đột nhiên có người lại nói: “Ruồi không đốt quả trứng bị nứt. Ta nghe nói nàng ta khi còn là nữ nhi chưa gả đi thì đã không an phận rồi. Ban đầu cuộc hôn nhân của nàng ta với Vu Toàn cũng không phải được phụ mẫu sắp đặt cho và có bà mối làm mai một cách đàng hoàng mà là hai người họ đã tự bí mật hẹn hò với nhau. Phu thê nhà lão Vu nhất quyết không chịu đồng ý cho nhi tử lấy một người bị cà lăm làm thê tử nhưng nhi tử nhà họ Vu lại lấy cái chết ra dọa họ, cho nên họ mới đành phải đồng ý đó thôi.”
“Chẳng trách sao mà nàng ta vừa gả sang đó, nhà lão Vu đã chia gia tài ngay.”
Những vị lớn nương này đã nhiều chuyện mà lại còn to tiếng như muốn để tất cả mọi người đều biết về hành vi vụng trộm của Ách Nhi vậy nhưng rõ ràng là Ách Nhi không hề đắc tội gì với bọn họ.
Yến Tuyền giả vờ bị những câu nói của bọn họ thu hút, nàng đi đến hỏi: “Ách Nhi mà các lớn nương đang nói tới thật sự tệ như vậy sao?”
“Đây là lần đầu tiên cô nương tới đây đúng không?”
Yến Tuyền gật đầu, nàng nói mình chỉ đi ngang qua thôi.
“Ngươi không biết đó thôi, mấy hôm trước, Ách Nhi đó giấu phu quân đi vụng trộm bị phát hiện rồi.” Các vị lớn nương này không ngừng luyên thuyên kể cho nàng nghe về chuyện đã xảy ra vào đêm Trung thu, bọn họ kể Ách Nhi đã dụ dỗ Túc lão hán vào nhà như thế nào rồi dụ dỗ ông ta lên giường ra sao, bọn họ kể như thể lúc đó họ đều có mặt tại đó vậy.
“Các ngươi đã tận mắt chứng kiến à?” Yến Tuyền hỏi.
Các lớn nương im lặng một lát, có vài người thì nói: “Ta cũng chỉ là nghe người khác kể lại thôi.”
Cũng có người khác nói: “Chính Ách Nhi đã tự mình thừa nhận đó, nếu không thì tại sao nàng ta lại tự sát chứ?”
“Ngươi nghe ai nói vậy? Chính tai các ngươi đã nghe Ách Nhi thừa nhận sao?”
“Vậy thì ta không có tận tai nghe nàng ta nói nhưng cũng không sai vào đâu được, người nhà nàng ta đều nói vậy cả.”
“Ai lại đi kể cho người ngoài nghe về những chuyện bê bối trong gia đình mình chứ?”
Yến Tuyền vốn tưởng rằng nàng sẽ hỏi ra được tung tích về tẩu tẩu của Ách Nhi nhưng không ngờ lại hỏi ra được bà bà của Ách Nhi.
“Hôm đó, bà bà của nàng ta đã ngồi trước cửa chửi rủa cả ngày. Cả con đường này ai cũng biết chuyện đó hết.”
“Trước khi bà bà của nàng ấy chửi rủa như vậy thì các ngươi không biết sao?”
“Không biết.”
Nhưng rõ ràng Ách Nhi đã nói bên nhà nương gia và nhà bà bà đều do nghe thấy tin đồn xung quanh nên mới đến tận nhà để hỏi chuyện, tại sao bây giờ lại khác với những gì nàng ấy đã nói nhỉ?
“Bà bà của Ách Nhi không thích nàng ấy sao?”
“Ai lại thích được một tức phụ không biết cách ăn nói chứ?”
Yến Tuyền đột nhiên cảm thấy rùng mình, dưới ánh mặt trời mà nàng cũng cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, có lẽ có một số người thân thiết nhất mới là người nguy hiểm nhất, không muốn nhìn thấy nàng ấy sống tốt nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận