Chương 183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người bên Vu gia không chỉ ghét Ách Nhi mà còn ghét cả đứa con do Ách Nhi sinh ra, bọn họ cho rằng đứa con mà Ách Nhi sinh ra cũng sẽ nói ngọng và lắp bắp như Ách Nhi thôi.
Sau khi hỏi thăm về gia đình của Ách Nhi, Yến Tuyền giả vờ vô tình hỏi về Túc lão hán đó.
Ngạc nhiên là trên khuôn mặt của những lớn nương đó đều hiện lên một chút sự khó chịu, hoàn toàn không còn cảm giác thoải mái và phấn khởi như lúc nãy bọn họ nói về Ách Nhi.
“Túc lão hán đó là một cô nhi, lớn lên bằng việc ăn xin, sau này lại trở thành một tên côn đồ có tiếng là liều mạng. Với sự dữ tợn này, ông ta đã tạo nên tên tuổi trong xã hội vàng thau lẫn lộn. Sau khi kiếm được nhiều tiền, ông ta đã mở một quán bán gạo ở hẻm Liễu Tiền rồi tự mình trông coi quán.”
“Ông ta không cưới thê tử sinh con sao?”
“Không có.”
Sau khi nói xong những câu này, các lớn nương đó dường như cũng không muốn nói thêm nữa, nhanh chóng muối xong chỗ rau cải đó rồi giải tán.
Bọn họ đang sợ sẽ bị Túc lão hán trả thù sao?
Yến Tuyền mang theo sự thắc mắc của mình đi đến nhà Ách Nhi, khi đến nơi nàng bắt gặp Tú Tiêu, nàng ta có chiều cao trung bình, khuôn mặt đoan trang cùng một đôi mắt cong cong, nàng ta có thể mang đến cho người khác một cảm giác rất thân thiện ngay cả khi không cười, từng hành động cử chỉ của nàng ta đều hết sức dịu dàng và hiền thục.
“Các ngươi tìm ai vậy?” Tú Tiêu vừa hỏi Yến Tuyền và Tống Thanh Dương vừa lau mồ hôi đang đọng trên trán.
“Tìm ngươi. Ách Nhi nhờ ta đến chuyển lời, nàng ấy muốn hỏi ngươi rằng vào đêm Trung thu đó, rõ ràng là ngươi đã nhìn thấy, tại sao lại không cứu nàng ấy?”
Câu nói của Yến Tuyền khiến khuôn mặt của Tú Tiêu ngay lập tức biến sắc, nàng ta trả lời: “Ta không biết ngươi đang nói cái gì cả.”
Vừa nói xong, Tú Tiêu đang định đóng cửa lại thì Yến Tuyền lại nói: “Ngươi không những không giúp nàng ấy mà còn đổi trắng thay đen, vu khống nàng ấy dụ dỗ Túc lão hán.”
Cánh cửa đóng lại “ầm” một tiếng, Yến Tuyền lại đưa tay lên gõ cửa lần nữa, nàng liên tục gõ cửa cho đến khi hàng xóm xung quanh lên tiếng hỏi thăm. Lúc này, Tú Tiêu không còn cách nào khác đành phải mở lại cửa.
“Rốt cuộc các ngươi là ai? Tại sao lại biết chuyện đã xảy ra vào đêm hôm đó? Tú Tiêu vừa hỏi vừa mời hai người họ vào nhà, xem ra trong nhà ngoại trừ nàng ta ra thì không còn ai khác nữa.
Yến Tuyền không chịu bước vào, nàng cố tình đứng ở ngoài cửa nói chuyện với nàng ta, nhằm dùng ánh mắt của người khác để gây áp lực cho nàng ta.
“Nếu không muốn người khác biết, trừ phi bản thân mình không làm. Nếu ngươi không muốn chuyện này bị tuồn ra ngoài thì hãy nhanh chóng nói ra sự thật về đêm hôm đó cho bọn ta biết. Nếu không ta sẽ cho ngươi nếm trải mùi vị của việc thanh danh bị mất trắng, bị người khác liên tục chỉ trỏ là thế nào.”
Dưới sự đe dọa của Yến Tuyền, cuối cùng Tú Tiêu cũng đã chịu thú nhận, nàng ta nói nhỏ: “Quả thực là ta đã nhìn thấy nàng ta bị Túc lão hán cầm dao kề cổ nhưng nàng ta không hề phản kháng, nàng ta tận hưởng hành động cưỡng bức của Túc lão hán. Ta đã nghe thấy rất rõ nàng ta rên lên đầy sung sướng rồi tận mắt chứng kiến nàng ta bị Túc lão hán làm đến bắn nước đầy ra, cho nên gọi nàng ta phóng đãng cũng không có gì gọi là vu khống cả!”
“Ách Nhi nói ngươi và nàng ấy đã cùng nhau lớn lên, thuở nhỏ là bạn thân, cả hai thân thiết như tỷ muội ruột thịt vậy.”
Tú Tiêu hừ nhẹ một tiếng: “Bọn ta không phải là tỷ muội gì cả, ta chỉ là người mà phụ mẫu của nàng ta mua về để hầu hạ cả nhà bọn họ, là người phụng dưỡng tuổi già cho nàng ta.”
Từ khi sinh ra, Ách Nhi đã mắc tật nói lắp này rồi, một cô nương tàn tật như nàng ấy thì hầu hết những gia đình thông thường đều sẽ lựa chọn vứt bỏ từ sớm nhưng phụ mẫu của Ách Nhi lại chấp nhận cô nương không hoàn hảo này rồi nuôi nấng nàng ấy như một viên ngọc quý, thậm chí đối xử với nàng ấy còn tốt hơn cả ca ca.
Mọi người đều không hiểu được cách làm này của phụ mẫu nàng ấy, bọn họ đều cho rằng cô nương nói lắp này cho dù có lớn lên cũng không thể gả vào một gia đình tốt được, không chừng còn phải chi trả rất nhiều của hồi môn nữa.
Phụ mẫu của Ách Nhi lại không cảm thấy vậy, bọn họ cho rằng mình có thể nuôi nấng nhi nữ cả đời, cho dù bọn họ có chết thì họ vẫn còn một nhi tử có thể chăm sóc cho muội muội, điều duy nhất họ không đoán trước được chỉ là vấn đề về nhi tức phụ.
Vì vậy, với kế hoạch của bọn họ, Tú Tiêu đã được bán vào nhà họ.
Tú Tiêu trạc tuổi với Ách Nhi, từ lúc vào nhà, bọn họ đã không ngừng truyền thụ cho Tú Tiêu những câu nói về việc phải đối xử tốt với Ách Nhi suốt cả đời. Bọn họ hy vọng rằng khi bọn họ đã lìa đời, ca ca và tẩu tẩu vẫn có thể tiếp tục chăm sóc Ách Nhi như phụ mẫu vậy.
Rõ ràng là hai người họ trạc tuổi nhau nhưng lúc ở nhà, Ách Nhi không hề chạm tay vào việc nhà còn Tú Tiêu lại phải dậy sớm thức khuya để nấu cơm, giặt giũ, hầu hạ cả gia đình bọn họ. Cho nên trong lòng Tú Tiêu cảm thấy rất không công bằng nhưng khi nghĩ đến việc Ách Nhi bị tàn tật như vậy thì cả đời cũng không thể gả đi thì nàng ta lại cảm thấy thoải mái hơn. Nhưng không ngờ rằng Ách Nhi lại có thể gả đi và còn được gả vào một gia đình tốt hơn nàng ta.
Ngày thường Ách Nhi rất ít khi ra khỏi nhà nhưng vào mùa đông năm ngoái, lúc tuyết rơi rất dày, nàng ấy lại bỗng có hứng thú ra cửa để làm người tuyết. Thế là tình cờ gặp phải Vu Toàn đang lén lút trở về nhà sau khi uống rượu say, sau ngần ấy năm cả hai người họ không hề gặp mặt nhau mà chỉ với lần gặp đó đã say đắm nhau.
Ở hẻm Liễu Tiền, nhà họ Vu là khá giả nhất, Vu Toàn lại khéo ăn nói và giỏi làm ăn, Ách Nhi có thể lọt vào mắt xanh của hắn ta như vậy khiến ai nấy đều ngạc nhiên. Mặc dù người nhà hắn ta không ngừng phản đối nhưng Vu Toàn thà cãi nhau với gia đình cũng phải cưới bằng được cô nương nói lắp này về.
Khi Ách Nhi xuất giá, Tú Tiêu nhìn thấy sự hoành tráng của lễ thành hôn, của hồi môn và phu quân tuấn tú của Ách Nhi thì sự bất công trong lòng nàng ta đã lên đến đỉnh điểm. Tú Tiêu nhớ lại lần đầu tiên có nguyệt sự, còn chưa đến tuổi cập kê đã bị bắt động phòng với ca ca của Ách Nhi. Vào đêm động phòng đó chỉ có hai cây nến đỏ, một chiếc khăn trùm đầu màu đỏ, thậm chí cả bộ y phục đỏ mặc trên người nàng ta cũng được may lại từ y phục cũ của bà bà.
Mà phu quân của Tú Tiêu lại là một nam nhân không có chính kiến, phụ mẫu bảo gì thì chỉ biết làm theo, tính cách lại rụt rè, hèn nhát, còn chả bản lĩnh, được việc bằng một nữ nhân như nàng ta.
Nàng ta không thể hiểu được, rõ ràng mình giỏi hơn Ách Nhi về mọi mặt, vậy tại sao mình vẫn phải sống cuộc sống thua kém Ách Nhi? Tại sao Ách Nhi lại may mắn như vậy? Có thể gặp được phụ mẫu yêu thương mình đến thế rồi còn gặp được phu quân không chê bai khuyết tật của mình?
“Ông trời thiên vị nàng ta, giúp cho nàng ta có được một cuộc sống êm đềm. Ngay cả việc có con cũng dễ dàng hơn người bình thường, gả qua đó không bao lâu thì nàng ta đã có thai rồi, sinh lần đầu mà đã là quý tử. Ta thì không thể, rõ ràng là ta đã thành hôn và động phòng trước nàng ta, vậy mà trôi qua nhiều năm như vậy rồi bụng ta vẫn không hề có động tĩnh gì. Nàng ta may mắn vậy thì đã đành nhưng nàng ta cứ liên tục khoe khoang với ta rằng Vu Toàn đối xử với nàng ta tốt đến mức nào, sợ ta không biết nàng ta đang sống một cuộc sống hạnh phúc, mỹ mãn ra sao hả?” Tú Tiêu đầy phẫn nộ.
“Cho nên ngươi không những không chịu cứu nàng ấy mà còn đổi trắng thay đen, vu khống nàng ấy?”
“Người muốn nàng ta chết không có chỗ chôn thân không phải là ta, cùng lắm thì ta chỉ muốn cười nhạo nàng ta mà thôi.”
Tú Tiêu biết phụ mẫu bên Vu gia không thích tức phụ Ách Nhi này nên sau khi rời khỏi nhà Ách Nhi vào đêm hôm đó, nàng ta đã đi tìm mẫu thân của Vu Toàn rồi nói với phu nhân gian xảo đó về những gì mà mình vừa chứng kiến, việc còn lại đều là do người bên Vu gia làm cả.
Yến Tuyền nghe vậy thì thở dài nặng nề, dù là phụ mẫu của Ách Nhi hay phụ mẫu của Vu Toàn, bọn họ đều là bậc phụ mẫu yêu thương con cái. Trong lòng bọn họ, nhi nữ mình là báu vật, nhi tử mình là báu vật nhưng chỉ có duy nhất tức phụ thì không phải. Bất kể là Tú Tiêu – tức phụ đã được nuôi trong nhà ngay từ khi còn bé hay Ách Nhi – tức phụ đã sinh ra tôn tử, trong mắt bọn họ những tức phụ này đều là người dưng nước lã, bọn họ sẽ lo toan cho nhi nữ, cho nhi tử của mình nhưng lại không hề nghĩ đến tức phụ.
Yến Tuyền ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, trời đã chạng vạng, không bao lâu nữa là trời tối rồi. Dù vậy nhưng bây giờ vẫn chưa thể nhìn thẳng vào mặt trời, nó vẫn khiến người ta lóa mắt.
Yến Tuyền quay mặt đi, lại hỏi: “Ngươi có biết rõ về Túc lão hán không?”
“Trước đây ta không biết rõ. Lần nào cũng chỉ nghe người ta nói ông ta không phải là người tốt thôi, với bảo bọn ta tránh xa ông ta ra nhưng ta lại không cho rằng ông ta tệ đến thế. Gạo và mì ở quán ông ta lúc nào cũng rẻ hơn rất nhiều so với những quán khác. Khi mọi người đến mua gạo, ông ta cũng sẽ nể mặt là hàng xóm mà cho thêm một cân, nửa cân. Bây giờ thì cuối cùng, ta cũng đã biết ông ta tệ đến mức nào và cũng đã biết tại sao sau khi Ách Nhi sinh con, bà bà của ta lại lo lắng việc nàng ta ở nhà một mình đến vậy. Cũng mới biết tại sao bà bà ta thường xuyên bảo ta đến nhà Ách Nhi, ở cạnh nàng ta, kể cả vào đêm Trung thu.”
Yến Tuyền giật mình, ngẩng đầu nhìn nàng ta: “Bà bà của ngươi đã sớm biết sẽ xảy ra chuyện như thế này rồi à? Không đúng, phải là cả con đường này, tất cả mọi người đều biết sẽ xảy ra chuyện như vậy!”
Yến Tuyền lại nhớ đến vẻ mặt không được tự nhiên của các lớn nương vừa rồi, bỗng nhiên nàng cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Tất cả mọi người đều biết không phải Ách Nhi đã dụ dỗ Túc lão hán nhưng bọn họ không những không giải thích giúp nàng ấy, mà còn thừa nước đục thả câu. Bởi vì bọn họ biết rằng một khi lên tiếng vì Ách Nhi thì chuyện bọn họ đã từng bị Túc lão hán cưỡng bức qua cũng sẽ không thể che giấu được nữa. Vì lợi ích của bản thân mình nên bọn họ đã chọn đứng về phía thủ phạm rồi lựa chọn hy sinh Ách Nhi – người cũng là nạn nhân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận