Chương 185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Muốn có cơm trắng thì phải đến quán gạo để tìm, muốn có sữa mẹ thì phải tìm ở nơi có nhiều nữ nhân, ông ta phải tìm được một chỗ vừa có thể ăn cơm vừa có thể quang minh chính lớn uống sữa nên đã đến kỹ viện.
Trong kỹ viện có cơm trắng, có nữ nhân, chỉ cần có tiền thì muốn ăn bao nhiêu cũng được nhưng trong người ông ta lúc này chỉ có sáu đồng, ngay cả một bình trà trong kỹ viện cũng không chi trả nổi.
Để vào được kỹ viện, Túc lão hán đã xin làm tả thủ trong kỹ viện, ông ta ở quán gạo đã ăn hết hai năm cơm trắng, đã vác bao gạo trong suốt hai năm nên vóc dáng ông ta trông cao ráo và khỏe mạnh hơn những người cùng tuổi, thấy vậy nên tú bà đã nhận ông ta vào làm.
Chỉ cần nghe theo lời căn dặn của tú bà thì ông ta sẽ có được tất cả những gì mình muốn. Tuy nhiên, bầu ngực của những cô nương trong kỹ viện không thể hút ra sữa. Lúc đó ông ta mới biết rằng chỉ có các cô nương sinh con xong mới có thể tiết ra sữa nhưng các cô nương trong kỹ viện thì thường không được phép sinh con.
Trong lúc Túc lão hán đang nghĩ cách làm sao để uống được sữa thì được Đỗ gia của sòng bạc bên cạnh nhắm trúng, sau khi Đỗ gia nói chuyện với tú bà xong thì đưa ông ta về canh gác ở sòng bạc.
Trong sòng bạc, ông ta không chỉ canh gác nơi này mà còn phải ra ngoài đi thu nợ. Đỗ gia rất thích tính cách làm việc cứng rắn nhưng kiệm lời của ông ta. Có một lần đi đến một nhà để thu nợ, ông ta bắt gặp thê tử của nhà đó đang bế một đứa bé, bầu ngực nàng ta căng đầy, nhìn vào thì biết đang có nhiều sữa. Trong phút chốc, ông ta lại nhớ về bà chủ của tiệm gạo, mùi vị thơm ngọt trong ký ức đó bỗng lại trỗi dậy khiến cổ họng ông ta ngứa ngáy, cuối cùng thì ông ta cũng đã biết cách làm sao để có thể uống được sữa rồi.
“Cô nương đó vô cùng hung dữ, cứ liên tục vùng vẫy, la hét, thậm chí còn tát ta hai cái. Dù ta có kề dao vào cổ nàng ta thì nàng ta cũng không sợ. Mãi cho đến khi ta kề dao ngang cổ con của nàng ta thì nàng ta mới chịu nhượng bộ, đôi mắt ngấn nước, nghiến răng nghiến lợi, miễn cưỡng cởi bỏ y phục, ôm hai bầu ngực khủng của mình rồi cầu xin ta uống đi.”
Túc lão hán nheo mắt lại khi nói, có vẻ như ông ta đang hồi tưởng lại dáng vẻ của cô nương đó, sức ảnh hưởng của cây sáo quỷ đã không còn tác dụng đối với ông ta nữa nhưng dù sao cũng đã kể đến đây rồi, ông ta cũng không ngại chia sẻ những kỷ niệm trong cuộc đời mình với mọi người.
Trời tối, trong quán gạo lại không châm đèn, ngoài cửa thì vẫn còn một đám người vây quanh nên không có tia sáng nào lọt qua được cả. Túc lão hán ngồi trong bóng tối, lúc này đã không thể nhìn rõ nét mặt của ông ta, chỉ có thể dựa vào giọng nói già cỗi để hình dung ra nét mặt hiện tại của ông ta trông như thế nào thôi.
“Dáng vẻ nàng ta nhẫn nhịn vì con trai mình trông cực kỳ xinh đẹp, còn xinh đẹp hơn cả hoa khôi trong kỹ viện nữa, khiến người ta muốn bắt nạt và làm nhục nàng ta. Chỗ đó của ta không kìm được mà dựng đứng lên, ta đã thất hứa, ta không chỉ hút sạch sữa của nàng ta mà còn cưỡng hiếp nàng ta, hết lần này đến lần khác. Đó là lần đầu tiên của ta, sau lần đó, ta lại đến tìm nàng ta mấy lần nữa, phu quân của nàng ta vẫn cứ đánh bạc, không trả được thì dùng nàng ta để trả nợ. Một lần, hai lần, ba lần, dần dần nàng ta cũng không còn phản kháng nữa, không còn sự kiên cường bất khuất của lần đầu nữa. Ta biết bây giờ nàng ta không phải nhẫn nhịn vì con trai nữa mà là vì phu quân của mình nên đột nhiên ta cảm thấy không còn hứng thú với nàng ta nữa.”
Sau khi nghe ông ta nói xong, nhất thời Yến Tuyền cũng không biết nên nói gì, chỉ cảm thấy cuộc đời của Túc lão hán thật đáng thương và cũng đáng hận.
“Ngươi đang sống tốt trong sòng bạc và cũng đã có được mọi thứ mình muốn. Vậy tại sao lại còn quay về hẻm Liễu Tiền?” Yến Tuyền hỏi ông ta.
“Không vì lý do gì cả, Đỗ gia rời khỏi sòng bạc, ông chủ mới lên thay. Ta là tâm phúc của Đỗ gia nên ông chủ mới không thể chứa chấp ta được nữa nên ta đành lấy hết số tiền đã dành dụm bao năm qua rồi quay về đây mở quán gạo này. Giờ đây cơm thì có rồi nhưng nữ nhân phù hợp với nhu cầu lại quá khó để tìm, ta cũng không còn cách nào khác.”
Túc lão hán nói như thế ông ta oan ức, vô tội lắm, hoàn toàn không cảm thấy việc ông ta đã làm sai trái đến mức nào.
“Mặc dù có chút quá đáng nhưng lần nào ta cũng làm họ sung sướng cả. Sau khi ngủ với ta, nhiều người mới nhận ra rằng đời sống phu thê thì ra có thể sung sướng đến vậy, sau này dù ta không đến tìm bọn họ nữa thì bọn họ cũng chủ động đến tìm ta. Chỉ là ta không có hứng thú với những nữ nhân tự dâng lên tận miệng như thế.”
Túc lão hán vừa nói xong những lời này, trong đám người đứng xem ngay lập tức phát ra vài tiếng ồn ào nhưng lại không rõ là ai, họ ẩn mình trong bóng tối, không biết ai với ai.
“Có sung sướng thì cũng không thể bù đắp cho sự thật việc ngươi đã cưỡng bức người khác.” Yến Tuyền phản bác ông ta: “Bất kỳ hành vi trái với ý muốn của người khác, ép buộc người khác phát sinh quan hệ đều là cưỡng hiếp! Cưỡng hiếp người khác là phạm pháp! Ngươi đang là tội phạm đấy!”
Giọng nói của Yến Tuyền trong trẻo và lảnh lót, mang nét đặc trưng dịu dàng của một cô nương nhưng lúc này lại có tác dụng trấn an lòng người. Trong đám người đứng xem lại phát ra tiếng khóc, nghe giọng thì đó là giọng của nữ nhân, Yến Tuyền đã nói ra điều mà bọn họ không dám nói.
Vu Toàn hít một hơi thật sâu, cắt ngang cuộc trò chuyện của nàng để hỏi Túc lão hán: “Vào đêm Trung Thu đó đã xảy ra chuyện gì?”
“Cũng đã kể đến đây rồi thì ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, khi nghe tin Ách Nhi đã sinh con thì ta đã lập sẵn kế hoạch rồi. Hai nhà chúng ta lại gần nhau nên ta nắm rõ hết mọi hành động của ngươi, con chó của nhà ngươi cũng đã quen với ta rồi, cho nó ăn thêm vài cục xương trong hai ngày thì dù ta có đá, nó cũng sẽ không cắn ta.
Vào đêm Trung thu, ta thấy ngươi đã ra ngoài nên đoán chừng mọi người cũng đều đã ra ngoài ngắm đèn lồng. Vì vậy ta đã đến gõ cửa nhà ngươi.
Ta biết hai ngày trước có người đến nhà ngươi xin sữa của Ách Nhi để chữa bệnh về mắt nên ta cũng đã bịa ra lý do tương tự, Ách Nhi không hề nghi ngờ gì rồi vắt ra một cốc tre sữa cho ta. Nhân lúc nàng ta mở cửa thì ta đã bước vào trong, kề dao vào ngực rồi đe dọa nàng ta. Nếu nàng ta dám hét lên, ta sẽ giết nàng ta và con trai của nàng ta. Con của nàng ta còn nhỏ như vậy, cuộc đời của nó chỉ mới bắt đầu, nàng ta nỡ lòng nhìn nó chết như vậy sao?
Ta nói xong thì nàng ta thực sự không dám phản kháng nữa, chỉ biết khóc và run rẩy vì sợ hãi…”
“Đồ cầm thú!” Vu Toàn không kiềm chế được mà bước tới tung một cú đá vào người ông ta.
Túc lão hán lãnh nguyên cú đá, cả người lẫn chiếc ghế đều ngã lăn xuống đất nhưng ông ta lại cười khà: “Ta chỉ muốn cơ thể của nàng ta, chính phụ mẫu và huynh đệ của ngươi mới muốn mạng sống của nàng ta.”
Vu Toàn ngay lập tức quay đầu lại nhìn về phía phụ mẫu mình đang đứng phía sau. Trong bóng tối, hắn ta nhìn không rõ dáng vẻ của bọn họ nhưng cũng đã hiểu ra mọi thứ, hắn ta gào lên đầy đau đớn hỏi: “Tại sao? Các ngươi không thể khoan dung với nàng ấy đến như vậy sao?”
Câu nói đó đã đánh thức đứa bé trong lòng hắn ta, đứa bé bắt đầu khóc toáng, nó không hiểu lúc này đang xảy ra chuyện gì nhưng tiếng khóc của nó lớn hơn tất cả mọi người tại đó, tiếng khóc đó cũng đã cắt ngang cuộc cãi vã của bọn họ.
Trong phút chốc, trong quán gạo không còn âm thanh nào khác ngoài tiếng khóc của đứa bé. Một lúc sau, trong đám người đứng xem có người thở dài một cái rồi quay người rời đi. Những người khác cũng thở dài rồi lần lượt rời khỏi quán gạo. Những chuyện xảy ra trong bóng tối đó, mọi người đều tự giác không nhắc lại nữa, tất cả mọi thứ đều theo những tiếng thở dài đó chôn vùi trong bóng tối này.
Tống Thanh Dương đưa Túc lão hán đến nha môn, còn Yến Tuyền thì dùng gương Hỗn Nguyên để giúp hai phu thê Ách Nhi gặp mặt nhau lần cuối.
Yến Tuyền nghe thấy tiếng khóc của bọn họ và tiếng rú đau thương của con chó, nàng tự hỏi liệu có nên đến chợ quỷ để hỏi về cách hồi sinh hay không nhưng khi nghĩ đến việc sống chết có số. Việc nàng tùy tiện can thiệp vào sự sống chết của người khác dường như cũng không khác gì Cảnh Vương cầu mong việc trường sinh bất tử, nghĩ tới đây nàng lại thôi.
Khi tiếng gà gáy vang lên và bình minh ló dạng, Ách Nhi đã đi rồi, Yến Tuyền cũng nắm tay Tống Thanh Dương rời đi. Ánh nắng buổi ban mai soi dài bóng họ và cũng chiếu sáng cả hẻm Liễu Tiền. Mặc dù, Túc lão hán đã không còn ở đây nữa nhưng định kiến vẫn còn đó, thói xấu vẫn còn đó, sự ích kỷ vẫn còn đó, chúng ẩn sâu trong lòng của mỗi người, ẩn náu ở những nơi ánh mặt trời không thể chiếu tới rồi tự do sinh trưởng.
Yến Tuyền kéo Tống Thanh Dương vào một quán bánh bao, bánh bao mới ra lò vẫn còn nóng hôi hổi, nàng không dám ăn ngay mà chỉ thổi nhẹ cho bớt nóng, còn Tống Thanh Dương da thô thịt dày không sợ nóng. Khi Yến Tuyền vừa ăn xong một cái thì hắn đã no nê, nghiêng đầu nhìn qua Yến Tuyền đang còn ăn từ tốn.
Khi Yến Tuyền đã ăn no thì học đường ở đối diện quán bánh bao cũng mở cửa, các học tử lần lượt kéo đến, thời gian vẫn còn sớm nên có một số người không vội vào học đường ngay mà đến quán ăn bánh bao trước.
Yến Tuyền lau miệng xong đang định đứng dậy thì Tống Thanh Dương nắm lấy tay nàng, nói nhỏ: “Trên người của những người ở phía trước góc bên trái có cái gì đó, muội nhìn ngực, lưng và đùi của bọn họ xem.”
Yến Tuyền ngẩng đầu lên nhìn sang thì nhìn thấy có một vật gì đó dài như rắn đang luẩn quẩn dưới lớp áo của những người đó.
Yến Tuyền sợ rắn, chỉ nghĩ đến thôi nàng cũng đã rùng mình, đang định quay đi chỗ khác thì thấy từ cổ áo của một người, thứ đó đã nhô ra một chút, đó không phải là con rắn nhưng trông cũng quen. Nó có màu tím vô cùng đặc biệt, trông y chang sợi dây leo màu tím mà nàng đã từng trông thấy ở chợ quỷ trước đây.

Bình luận (0)

Để lại bình luận