Chương 188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đang nghĩ ngợi thì tia sáng gọi hồn lại xuất hiện. Có vẻ bởi vì lúc nãy chưa thành công nên bây giờ lại triệu hồi thêm một lần nữa.
“Lần này tia sáng lớn hơn.” Nam quỷ hóng chuyện kế bên cho biết.
Bàn tay cầm sáo quỷ của Yến Tuyền có phần lưỡng lự. Có lẽ không còn ai gọi hồn phách của Trâu lớn nương ngoài người nhà của bà ấy nhỉ? Nếu cưỡng ép Trâu lớn nương ở lại thì sẽ làm người nhà bà ấy lo lắng, nhưng cứ để bà ấy đi dưới ánh mặt trời như vậy sao?
Sau một hồi nghĩ ngợi, Yến Tuyền quyết định vẫn thổi sáo quỷ. Nàng không hề hay biết rằng mỗi khi gọi hồn sẽ có ánh vàng bảo vệ quanh thân, nhờ đó cho dù đi dưới ánh mặt trời thì cũng không hề hấn gì.
Giữ Trâu lớn nương ở lại được rồi, Yến Tuyền nhanh chóng đổi ý, không chờ đến ngày mai nữa mà quyết định sẽ đưa Trâu lớn nương về quán trà tìm nhi tử của bà ấy ngay trong tối nay.
Yến Tuyền gọi Hoa Dung tới để sắp xếp việc ra ngoài. Tuy nhiên, vào lúc này, đối phương lại gọi hồn đến lần thứ ba. Khác với hai lần trước, lần này có hai bóng đen đi cùng với tia sáng vàng. Chúng cầm đao kiếm với hình thù kỳ lạ, một trái một phải mạnh mẽ tóm lấy hồn phách của Trâu lớn nương.
Yến Tuyền vươn tay ra muốn ngăn cản. Song, không chờ nàng lên tiếng, bóng đen đã giơ đao kiếm trong tay lên, chém một nhát lên cổ tay nàng.
Mặc dù không đau nhưng lại lạnh thấu xương. Cái cảm giác rét buốt ấy chui tận vào kẽ xương.
“Shh…” Theo phản xạ, Yến Tuyền rụt tay về, đang định níu lấy đối phương thì bóng đen đã bay về phía chân trời với tốc độ nhanh như gió rồi.
“Bên ngoài đồn ngươi lợi hại lắm, nhưng hôm nay nhìn thì cũng chỉ có thế.” Nam quỷ hóng chuyện ở bên cạnh cười trên sự đau khổ của người khác.
“Ta vốn không giỏi bắt quỷ mà.” Yến Tuyền thản nhiên thừa nhận sự thật này, cái rét thấu xương như kim châm muối xát vẫn còn hiện hữu trên cổ tay nàng, lạnh đến phát đau.
“Ngươi lợi hại lắm mà, có biết ta đang bị gì không?” Yến Tuyền hỏi ngược lại gã ta.
“Tụ bóng thành lưỡi dao, đây là dùng bóng dao để chặt đứt dương khí trên cổ tay ngươi.” Dứt lời, nam quỷ chạm vào tay Yến Tuyền. Thật bất ngờ, gã ta có thể chạm đến tay của Yến Tuyền: “Nhìn đi, từ cổ tay ngươi trở xuống, dương khí không còn đi qua được nên đã trở thành âm vật rồi. Ngươi nên vui mừng vì bóng đen không chém đầu ngươi đi.”
“Vậy bây giờ ta nên làm gì?”
“Bình thường người tu đạo các ngươi đều biết cách giải quyết vấn đề cỏn con này mà?” Nam quỷ vô cùng nghi ngờ.
“Ta chưa bái sư, không tính là người tu đạo.” Nam quỷ quá lề mề, nhưng nghĩ đến việc tìm được Trâu lớn nương thì sẽ giải quyết được vấn đề ở tay, Yến Tuyền cũng không nói gì nhiều với gã ta. Nàng mau chóng thu dọn, chuẩn bị đi tìm Tống Thanh Dương.
Mãi đến khi Tống Thanh Dương cầm cổ tay nàng, Yến Tuyền mới thấy đỡ lạnh hơn hẳn, song sự lạnh lẽo toát ra từ trong xương tủy vẫn chưa biến mất, hễ Tống Thanh Dương buông ra là nàng lại thấy ớn lạnh ngay.
Để mau chóng chữa trị cho cổ tay nàng, Tống Thanh Dương kéo nàng tới nhà của Trâu lớn nương.
Trong quán trà, mắt của cả bốn nhi tử của Trâu lớn nương đều sưng và đỏ hoe, rõ ràng là đã khóc. Nhất là người con cả, mắt sưng đến nỗi díu hết cả lại, chỉ hé được tí xíu, giọng cũng khàn đi hẳn. Thê tử của ông ta đang đắp nước lạnh cho ông ta.
“Chuyện đã qua rồi, chàng có khóc đi nữa thì mẹ cũng không thể sống lại được.” Thê tử an ủi.
“Nếu biết trước đưa mẹ về nông thôn, bà ấy sẽ chết như vậy thì dù có chuyện gì xảy ra, ta cũng nhất định phải để bà ấy ở bên mình để tự mình chăm sóc bà ấy, không bao giờ để bà ấy bị tiểu súc sinh kia cắn chết!”
Nhớ lại tình trạng thảm thiết khi nhặt xác cho mẹ mình, mấy lão gia cao tuổi lại gào khóc: “Mẹ ơi! Mẹ số khổ của con ơi! Nhi tử bất hiếu!”
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đứng ngoài cửa nghe lén. Nghe cuộc trò chuyện của họ thì hình như Trâu lớn nương không có ở đây. Yến Tuyền lấy làm kỳ lạ, gõ cửa nhà họ.
Người ra mở cửa là trưởng tức của Trâu lớn nương, Yến Tuyền đi thẳng vào vấn đề: “Lúc nãy các ngươi có gọi hồn cho bà bà của ngươi không?”
“Gọi hồn gì cơ?” Phản ứng của nhi tức phụ làm Yến Tuyền nhận ra có gì đó không đúng. Nếu như vừa mới chiêu hồn thì tại sao lại không nghe rõ, phải hỏi lại chứ?
“Hồn phách của bà bà ngươi vừa bị ai đó triệu hồi, ta tưởng là các ngươi gọi bà ấy.” Yến Tuyền dành thời gian giải thích cho họ hiểu. Vừa nghe lão nương bị ai đó không biết tên gọi hồn, các huynh đệ đều lo sốt vó. Mọi người xúm lại thảo luận một hồi, vẫn không biết còn ai sẽ gọi hồn mẹ trừ mình.
Cuộc thảo luận rơi vào bế tắc, Yến Tuyền chỉ đành tạm gác lại chuyện này sang một bên, đến chợ quỷ chữa khỏi cho tay đã rồi tính.
Sau khi đến chỗ đạo y khám tay, Yến Tuyền nhân cơ hội hỏi chuyện liên quan đến gọi hồn.
“Gọi hồn là nghi thức đơn giản nhất, người bình thường cũng làm được. Thông thường có ba phương pháp để làm là gọi hồn bằng cờ, bùa chú hoặc bảo người nhà mang y phục người đó mặc lúc sinh thời đến rồi gọi tên người đó.”
“Hồn phách một người bằng hữu của ta không biết đã bị ai gọi đi, làm thế nào mới biết được người đó đang ở đâu?”
“Ngươi có biết bát tự của bằng hữu ngươi không?”
Yến Tuyền lắc đầu.
“Thế có y phục người đó hay mặc không?”
Yến Tuyền lại lắc đầu.
“Không có gì thì ta tìm cho ngươi bằng niềm tin à?”
Bất đắc dĩ, Yến Tuyền đành bảo Tống Thanh Dương lại đến nhà Trâu lớn nương một chuyến, lấy cái lược gỗ mà Trâu lớn nương thường dùng khi còn sống, trên đó còn có vài cọng tóc rụng của bà ta.
Đạo y cầm lược, lẩm bẩm, không lâu sau mới cất lời: “Người bằng hữu này của ngươi chết rồi.”
“Đúng vậy, ta muốn tìm hồn phách của người đó.”
Đạo y nhắm mắt, tiếp tục niệm chú, sau đó cho hay: “Linh hồn của người này đang ở một nơi giàu linh lực. Chỗ đó đã bị bày kết giới, ta không thấy được…”
Chờ thêm một chốc nữa, đạo y lại nói: “Chỗ đó là trấn Phiêu Miểu.”
Trấn Phiêu Miểu cách Kinh thành rất xa, Trâu lớn nương có họ hàng gì ở đó ư?
Sau khi rời khỏi nơi ở của đạo y, hai người lại đến chỗ ông cụ bán triền nhân tinh lúc trước để hỏi thăm chuyện liên quan đến triền nhân tinh.
“Triền nhân tinh được tạo ra bởi một đạo sĩ tu hành trên núi Phiêu Miểu. Đạo sĩ này tên là Vọng Chân, không biết ông ta có một sợi dây thừng quỷ đã thành tinh từ đâu mà chế thành thứ đồ chơi nhỏ này, đem đi bán lấy tiền.”
Núi Phiêu Miểu? Yến Tuyền và Tống Thanh Dương nhìn nhau, liệu đây có phải là trùng hợp không? Vọng Chân là đạo sĩ, chắc chắn biết gọi hồn, mấy thứ như kết giới cũng không có gì lạ, nhưng ông ta cần hồn phách của Trâu lớn nương để làm gì?
Trực giác mách bảo Yến Tuyền rằng Vọng Chân này không phải hạng tốt lành gì. Nhưng ngay sau đó, ông cụ bán đồ lại nói Vọng Chân nổi tiếng là người có tấm lòng tốt bụng, cao cả.
Theo lời kể của ông cụ, Vọng Chân vốn xuất thân từ gia đình bần hàn, trong nhà có bảy huynh đệ tỷ muội, ông ta là con đầu. Mới đến tuổi biết đi, Vọng Chân đã phụ giúp mẫu thân làm việc. Toàn bộ đệ đệ, muội muội phía dưới đều do ông ta giúp mẫu thân nuôi lớn.
Vào năm mười lăm tuổi, thôn làng nhà ông ta gặp thiên tai, đất đai cằn cỗi, không thu hoạch được gì, hai trong bảy huynh đệ tỷ muội đã chết đói. Để có thể sống sót, phụ mẫu quyết định chỉ giữ lại ông ta và Nhị đệ, còn lại đều bán cho gia đình giàu có để kiếm sống.
Tam đệ gào khóc phản đối, không muốn rời khỏi đây. Ông ta thương quá, cuối cùng quyết định mình sẽ là người ra đi để Tam đệ được ở lại.
Cứ thế, ông ta và những người khác bị người môi giới dẫn đi. Người môi giới đưa họ tới một gia đình phú hộ. Người ở nhà đó vô cùng mê tín, chỉ việc mua một hạ nhân thôi mà cũng phải sai đạo sĩ kiểm tra. Cũng chính tại nơi đó, ông ta đã gặp được Đạo Cơ Tử. Đạo Cơ Tử thấy ông ta có duyên với mình bèn mua ông ta, thu làm đồ đệ, đặt tên là Vọng Chân và đưa ông ta về núi Phiêu Miểu.
Vài năm về trước, Đạo Cơ Tử quy tiên, Vọng Chân trở thành chưởng môn, tiếp quản núi Phiêu Miểu với cương vị là tân chủ nhân của nơi này. Ông ta thề sẽ cứu tế người nghèo khắp thiên hạ để mọi người đều có một cuộc sống ấm no, không cần lo cái ăn, cái mặc.
“Hồi trước, ta từng đến núi Phiêu Miểu để mua triền nhân tinh. Người dân sống ở gần đó dù là nam hay nữ, người già hay trẻ con đều có đánh giá rất tốt về Vọng Chân. Chân núi trấn Phiêu Miểu cũng trở thành thế ngoại đào nguyên, bách tính không cần ưu sầu vì kiếm kế sinh nhai, không cần lo sẽ không có ai xem bệnh, không có thuốc uống. Tất cả mọi người đều có thể làm điều mình thích. Kể cả Kinh thành cũng thua kém trấn Phiêu Miểu kia. Tất cả những điều tốt đẹp này có được đều nhờ công lao của Vọng Chân.”
“Nghe ngươi nói như vậy, Vọng Chân này quả là một người có tấm lòng bao la.” Những điều mà Vọng Chân đã làm chính là tâm nguyện mà Yến Tuyền muốn thực hiện bấy lâu nay. Qua lời kể của ông cụ, nàng thật sự muốn gặp Vọng Chân kia để học hỏi kinh nghiệm từ ông ta. Nhưng tại sao một người có lòng bao dung lớn lao đến vậy lại gọi hồn phách của Trâu lớn nương đi?

Bình luận (0)

Để lại bình luận