Chương 190

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 190

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Huyền Cơ Quán tọa lạc trên đỉnh núi, có quy mô không hề nhỏ. Thật khó tưởng tượng làm thế nào để xây dựng được một tòa nhà lớn như vậy ở nơi này.
Khi Yến Tuyền và Tống Thanh Dương tới Huyền Cơ Quán thì đã không còn sớm nữa, ấy thế mà lúc này trong đạo quán vẫn còn rất đông người, hầu hết là khách tới mua triền nhân tinh, cũng có người tới để mời Vọng Chân làm pháp sự.
Vọng Chân cầm phất trần trên tay, ngồi ở trên cao, lắng nghe nguyện vọng của từng người, dáng vẻ hết sức tiên phong đạo cốt.
Khí dương sát trên người Tống Thanh Dương quá đỗi chói mắt. Hai người bọn họ vừa vào cửa đã lập tức thu hút ánh nhìn của Vọng Chân. Vọng Chân thầm suy tính trong lòng rồi vươn tay bảo đạo đồng mời bọn họ lên đây.
“Hai vị là?”
Khí dương sát trên người Tống Thanh Dương quá đặc biệt nên không thể nói dối được, hai người bèn nói thẳng ra luôn.
“Hóa ra là Tĩnh Quốc công và Yến tiểu thư, người đâu, dâng trà.”
“Trà thì thôi, bọn ta ngàn dặm xa xôi tới đây là muốn nhờ đạo trưởng tìm giúp một người.” Yến Tuyền vừa nói vừa lấy chiếc lược của Trâu lớn nương ra.
Vọng Chân nhận lấy chiếc lược, nhắm mắt lại thăm dò, ông ta chau nhẹ hàng mày đôi lần rồi nhanh chóng mở mắt ra.
“Nương tử này đã chết rồi.”
“Đúng vậy, vong hồn của bà ấy bị đưa tới trấn Phiêu Miểu, bọn ta đuổi theo tới được đây, xin đạo trưởng giúp bọn ta tìm ra vị trí chính xác của bà ấy.”
Vọng Chân lắc đầu: “Vừa rồi ta đã điều tra rồi, hồn phách của nương tử này đã biến mất, e là lành ít dữ nhiều.”
“Sao lại thế được!” Yến Tuyền kinh hãi: “Tối qua vẫn còn mà!”
Tống Thanh Dương giữ chặt Yến Tuyền lại, hỏi Vọng Chân: “Lúc sinh thời, Trâu lớn nương từng sử dụng triền nhân tinh của ông. Sau khi chết, hồn phách lại bị đưa tới trấn Phiêu Miểu của các ông. Phải chăng chuyện này có liên quan tới nhau?”
Nghe thấy chuyện này có liên quan tới triền nhân tinh, những vị khách muốn mua triền nhân tinh xúm lại, nghe Vọng Chân giải thích.
“Bà ấy chỉ từng sử dụng triền nhân tinh khi còn sống. Lúc chết, triền nhân tinh đã được lấy ra khỏi cơ thể bà ấy một thời gian dài, sao lại có liên quan gì với nhau được? Còn về phần vì sao hồn phách của bà ấy lại bị đưa tới trấn Phiêu Miểu thì có lẽ là có người muốn vu oan giá họa cho ta.”
“Làm sao đạo trưởng biết lúc bà ấy chết, triền nhân tinh đã được lấy ra khỏi cơ thể bà ấy một thời gian dài? Vừa rồi bọn ta không hề nói cho ông biết nguyên nhân cái chết của bà ấy cơ mà?” Tống Thanh Dương bắt được sơ hở trong lời kể của ông ta, lập tức hỏi vặn lại.
Vọng Chân không chút hoang mang, giải thích rằng: “Ta nhìn thấy chuyện đó thông qua cây lược.”
Thật kỳ quái, bọn họ bảo ông ta điều tra tung tích của Trâu lớn nương chứ không phải nguyên nhân cái chết. Vừa rồi ông ta chỉ nhắm mắt lại trong tích tắc, không lý nào lại nhìn thấy toàn bộ chân tướng.
Không đợi Tống Thanh Dương lặp lại câu chất vấn, đã có người đứng bên cạnh nói đỡ cho Vọng Chân: “Lượng người từng sử dụng triền nhân tinh nhiều vô số kể, có lý nào lại hại một mình bà ấy chứ?”
Còn có người ác ý suy đoán ý đồ bọn họ đến đây: “Nếu như triền nhân tinh mà có hại thì bọn ta đã phát hiện ra từ lâu rồi, sao lại năm lần bảy lượt đến mua nó chứ? Hiện tại đã sắp bắt đầu mùa đông, thừng quỷ càng ngày càng ít. Hôm nay, chẳng dễ gì mới có hai trăm chiếc, không phải là các ngươi muốn tranh mua nên mới cố ý bịa ra lời dối trá này để dọa bọn ta bỏ về đấy chứ?”
Nghe vậy, mọi người đều tin rằng hai người họ tới đây là để quấy rồi, la hét đòi đuổi bọn họ ra ngoài.
Vọng Chân khoát tay, ra hiệu mọi người im lặng: “Được rồi, được rồi, nếu hai vị đã cho rằng Trâu lớn nương bị ngộ hại ở địa giới trấn Phiêu Miểu thì ta sẽ sai người đi thăm dò một chút vậy. Nhạn bay qua để lại vết, nếu như Trâu lớn nương kia thật sự từng tới đây thì chắc chắn sẽ lưu lại dấu vết.”
Vọng Chân nói xong, sai người đi làm rồi không còn để ý tới Yến Tuyền và Tống Thanh Dương nữa, tiếp tục thương thảo giá cả triền nhân tinh với những người khác. Theo ý ông ta thì hiện tại giá triền nhân tinh là năm trăm lượng một cái.
Yến Tuyền đứng nghe một lát, thấy không còn hứng thú nữa, cũng không tiện cưỡng ép xen ngang, bèn đi với Tống Thanh Dương ra ngoài trước, định bụng chờ bọn họ nói chuyện xong, hai người sẽ trao đổi kỹ lưỡng với Vọng Chân xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Hai người đứng chờ trước cửa Huyền Cơ Quán. Yến Tuyền ngẩng đầu quan sát. Ở cửa ra vào của Huyền Cơ Quán có treo đôi câu đối. Vế trước là “Lợi tỏa danh cương, lung lạc hứa đa hảo hán”. Vế sau đối là “Thần chung mộ cổ, kinh tỉnh vô hạn si nhân”*.
*Nghĩa của cặp câu đối là xiềng xích danh lợi lung lạc rất nhiều hảo hán, chuông sớm trống chiều đánh thức vô vàn kẻ ngốc.
Nhìn một hồi, Yến Tuyền móc sáo quỷ ra thổi, định bụng gọi một con quỷ tới hỏi thăm trước một chút. Thế nhưng chẳng rõ có phải là do họ đang đứng ở cửa ra vào của Huyền Cơ Quán hay không mà bất kể thổi thế nào cũng không thấy quỷ xuất hiện.
“Tuyền Nhi, muội xem này.” Tống Thanh Dương chỉ vào một cây cỏ xanh dưới đất, bảo nàng xem.
“Thứ này thì sao?” Yến Tuyền không hiểu.
“Hiện tại trời đã lạnh như vậy rồi, tại sao ở đây lại có cỏ xanh vừa mới nhú mầm?”
“Lẽ nào đây là núi lửa?”
“Chưa từng nghe nói ở trấn Phiêu Miểu có núi lửa. Trái lại, thừng quỷ thích ấm, không chịu được rét, nó chỉ có thể sinh trưởng ở chỗ ấm áp, hẳn là để nuôi sống thừng quỷ nên Vọng Chân đã bố trí gì đó trên núi.”
Yến Tuyền bất giác nhìn về phía Huyền Cơ Quán. Dù sao đứng chờ cũng chẳng có gì để làm, chi bằng dựa vào cây cỏ xanh này để đi tìm thừng quỷ. Suy cho cùng thì giữa Trâu lớn nương và thừng quỷ cũng có muôn vàn sợi dây liên hệ.
Hai người đi vòng quanh núi như thể đang vãn cảnh, lần theo đám cỏ xanh, đi thẳng một mạch ra sau lưng Huyền Cơ Quán.
Cỏ xanh ở sau núi mọc càng nhiều hơn. Rõ ràng nhiệt độ ở đây ấm hơn những nơi khác. Có điều ở đây không có đường, chỉ có một vách núi sâu không thấy đáy.
Yến Tuyền nhìn thử, nhặt một hòn đá ném xuống dưới, không hề nghe thấy chút tiếng vang nào, có thể thấy vực này thực sự rất sâu.
“Để ta xuống dưới đó xem thử.”
Tống Thanh Dương cậy bản thân có võ công, muốn xuống dưới đó xem thử. Yến Tuyền không đồng ý, ai biết dưới đó có gì chứ?
Nghĩ ngợi một lúc, Yến Tuyền lấy gương Hỗn Nguyên ra, định phản chiếu ánh nắng xuống dưới đó, xem thử xem có thể chiếu sáng khu vực bên dưới không. Thế nhưng điều bất ngờ là trong gương Hỗn Nguyên lại xuất hiện một chiếc thang dây dẫn xuống bên dưới.
Kết giới?
Yến Tuyền không biết như thế này có tính là kết giới hay không. Nàng dùng gương Hỗn Nguyên soi dọc theo chiếc thang dây xuống bên dưới, trông thấy một bệ đá, bệ đá dẫn vào một sơn động.
“Xuống đó xem thử.”
Tống Thanh Dương ôm Yến Tuyền, nhẹ nhàng đáp xuống bệ đá. Trong sơn động bốc ra hơi nóng rõ ràng, chênh lệch hẳn nhiệt độ với không khí lạnh bên ngoài.
Hai người cầm tay nhau, một trước một sau đi vào trong sơn động. Trong sơn động không có đèn. Hai người cũng không có thứ gì có thể chiếu sáng, đành phải mò mẫm đi thẳng về phía trước.
Rõ ràng sơn động này dốc xuống dưới, càng đi xuống lại càng ấm hơn. Hai người đi khoảng chừng thời gian một nén nhang thì đột nhiên sơn động trở nên rộng rãi, đằng trước lờ mờ xuất hiện ánh sáng.
Càng đi về phía trước, ánh sáng càng rõ hơn. Một khối đá lửa to lớn hiện ra trước mắt. Trên khối đá có dung nham phun trào, nhìn là biết không phải vật tầm thường.
Đằng sau khối đá có một con sông ngầm nho nhỏ. Bên kia bờ sông có một cây bạch cốt, mấy bộ xương trắng bị gom lại một chỗ, bị một sợi dây leo màu tím to bằng ngón tay quấn chặt lấy.
Đây chính là bản thể của thừng quỷ? Dường như nhận ra bọn họ, thừng quỷ bắt đầu chuyển động, có một bộ xương trắng nhúc nhích: “Yến tiểu thư, cứu ta…”
Tiếng kêu đầy yếu ớt nhưng đủ để Yến Tuyền nghe thấy, đó là giọng của Trâu lớn nương!
Yến Tuyền lấy gương Hỗn Nguyên ra soi, bên dưới bộ xương trắng đó đúng là hồn phách của Trâu lớn nương!
Tống Thanh Dương vung kiếm lên chém, không cần tốn nhiều sức lực đã chặt thừng quỷ thành mấy khúc, thả bộ xương trắng ra.
Thừng quỷ bị chặt thành mấy khúc lăn lộn dưới đất một lúc lâu, cuối cùng cũng ngừng giãy giụa, trở thành một vật chết.
Khoảnh khắc thừng quỷ dừng động đậy, tất cả triền nhân tinh đều dừng động đậy, biến thành một sợi dây khô.
Trong Huyền Cơ Quán, có người phát hiện ra, nói cho Vọng Chân biết. Vọng Chân lập tức ý thức được vấn đề, bất chấp tất cả, vội vàng chạy về phía vách núi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận