Chương 193

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 193

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không có cú sốc nào lớn hơn việc đột nhiên có người nói cho ngươi biết chuyện mà ngươi kiên trì theo đuổi cả đời này lại là sai lầm trí mạng. Khi Vọng Chân nói ra câu “Ta sai rồi” kia, tinh – khí – thần* của ông ta như thể bị mất hết, nháy mắt dường như già đi mười tuổi, không còn dáng vẻ tiên phong đạo cốt, thế ngoại cao nhân như ban nãy ở trong Huyền Cơ Quán nữa.
*Tinh – khí – thần là ba yếu tố cơ bản của con người theo quan niệm Á Đông.
“Vậy rốt cuộc ta nên làm như thế nào?” Ông ta hỏi Yến Tuyền.
Yến Tuyền lắc đầu: “Nói thật, ta cũng không biết. Ta bỏ bạc ra mua Súc Địa phù đến trấn Phiêu Miểu là vì Trâu lớn nương, cũng là để tận mắt nhìn thấy trấn Phiêu Miểu, ngắm nhìn chốn đào nguyên trong truyền thuyết này. Ta và ông có cùng một mộng tưởng, ta cũng muốn thay đổi thế đạo này nhưng thật đáng tiếc, thế đạo này không phải là điều một người, hai người có thể thay đổi. Thứ chúng ta có thể thay đổi chỉ có chính chúng ta. Vọng Chân, quay đầu là bờ, đừng mắc thêm lỗi lầm nữa.”
Nhìn Vọng Chân trước mặt, Yến Tuyền nghĩ tới câu đối trước cửa Huyền Cơ Quán: Lợi tỏa danh cương, lung lạc hứa đa hảo hán. Thần chung mộ cổ, kinh tỉnh vô hạn si nhân.
Vọng Chân và sư phụ của ông ta là người cõi tiên nhưng từ đầu đến cuối vẫn không tránh được hai chữ “Danh lợi”.
“Kỳ thật chỉ cần người người có thể làm tốt bổn phận của mình, thế đạo này sẽ tốt lên. Nhưng khó là ở chỗ “người người” này.” Tống Thanh Dương đứng bên cạnh im lặng nãy giờ đột nhiên nói xen vào.
Yến Tuyền nghe vậy, ngẩn ra trong chớp mắt rồi sực hiểu ra, đúng vậy, lớn phu xem bệnh, phu tử dạy học, quan lại chấp pháp theo lẽ công bằng, lo nước thương dân, chỉ cần mỗi người làm tốt chuyện của mình thì thế đạo này tự nhiên sẽ tốt lên.
Vọng Chân dường như cũng đã hiểu ra, ông ta đứng sững người, không biết đang nghĩ gì, ngay cả Yến Tuyền và Tống Thanh Dương rời đi, ông ta cũng không ngẩng đầu lên.
Bên ngoài trời đã tối, cũng may mà trời tối, không cần lo lắng hồn phách của Trâu lớn nương bị ánh nắng thiêu đốt.
“Con cháu tự có phúc của con cháu, bốn huynh đệ bọn họ có tay có chân có quán trà, chỉ cần chịu khó làm lụng thì lo gì không kiếm được tiền, ngươi cũng đừng lo lắng cho bọn họ nữa, mau xuống Địa phủ báo danh đi.” Yến Tuyền khuyên Trâu lớn nương.
Trâu lớn nương thở dài, nói cảm ơn Yến Tuyền và Tống Thanh Dương rồi bay đi theo gió đêm.
Ra khỏi hang động ấm áp, bên ngoài trở nên rét lạnh hơn, nhất là khi bị gió lạnh thổi vào người, Yến Tuyền không chịu nổi, rùng mình một cái, vội vàng ôm lấy Tống Thanh Dương đứng bên cạnh, rúc vào người hắn lấy hơi ấm.
Tống Thanh Dương vuốt ve khuôn mặt nhỏ mát lạnh của Yến Tuyền, kéo chặt áo lại cho nàng, sau đó cũng như lúc đi lên, cõng nàng đi xuống dưới núi.
Ban đêm đường núi khó đi hơn ban ngày một chút nhưng vì bình thường có nhiều người leo núi nên lối đi rất rõ, đối với Tống Thanh Dương thì đây không phải là vấn đề gì lớn, chỉ là tốn nhiều thời gian hơn một chút mà thôi.
Lúc đi đến giữa sườn núi, Vọng Chân đuổi theo sau bọn họ nhưng không phải là đi tìm bọn họ.
Ông ta nhanh chóng chạy lướt qua người bọn họ, đi xuống dưới núi. Lúc bọn họ xuống tới dưới chân núi thì Vọng Chân đã nói ra toàn bộ chuyện mình lợi dụng thừng quỷ vơ vét của cải, giết người.
Vọng Chân chủ động tự thú, ông ta thừa nhận bản thân không phải thần tiên sống, không cứu được tất cả mọi người.
Nghe xong toàn bộ, mọi người đều sợ điếng người, từng có một chớp mắt, mọi người đã mượn cớ “Về tình thì có thể hiểu được” để biện giải thoát tội cho ông ta nhưng ông ta vẫn quyết tâm muốn nha môn trị tội mình đúng như luật lệ.
Huyện lệnh không dám nhốt ông ta. Huyện lệnh còn muốn dựa vào ông ta để thăng quan phát tài. Nếu như nhốt ông ta thì chẳng những không còn hy vọng thăng quan phát tài mà sẽ còn bị người trấn Phiêu Miểu ghim hận.
Yến Tuyền và Tống Thanh Dương xuống núi thấy cảnh ấy, Vọng Chân nói với Tống Thanh Dương: “Huyện lệnh không dám bắt ta, vậy thì phiền Tĩnh Quốc công.”
Tống Thanh Dương không từ chối, dùng kiếm vẽ một vòng tròn lớn dưới mặt đất rồi ra hiệu ông ta đứng vào đó.
“Ông có công nhưng cũng có tội, nể tình ông biết sai, chủ động tự thú, hôm nay ta vẽ nhà tù trên mặt đất này, nhốt ông một tháng. Trong vòng một tháng, nếu ông có thể học thuộc luật của bản triều thì ta sẽ thả ông.”
Tống Thanh Dương bảo Huyện lệnh lấy cho mấy quyển sách luật dày rồi bỏ vào trong vòng tròn.
Vọng Chân không hiểu: “Chỉ vậy thôi?”
Những người khác cũng đều không hiểu, không hiểu Tống Thanh Dương có ý gì. Có điều nghe nói hắn sẽ không đẩy Vọng Chân vào chỗ chết, mọi người đều không nói gì, nghe hắn nói tiếp.
“Nếu như ngươi có thể nhớ hết, chẳng những ta sẽ thả ông mà còn phong ông làm Huyện lệnh của trấn Phiêu Miểu này. Nếu ông không nhớ hết, lúc đó ta sẽ giết ông.”
“Quốc Công gia, chuyện này e là không hợp quy định.” Huyện lệnh đứng bên cạnh run rẩy phản bác, không rõ là tức hay là sợ.
Tống Thanh Dương không để tâm tới Huyện lệnh, chỉ nhìn Vọng Chân, chờ câu trả lời của ông ta.
Vọng Chân suy tư một chút, hiểu rõ ý tứ của Tống Thanh Dương, gật đầu đáp: “Được, nhất định ta sẽ học thuộc luật, sau này nhất định sẽ làm việc căn cứ vào pháp luật, tuyệt đối không tự theo ý mình, tùy tiện làm bậy.”
Tống Thanh Dương gật đầu, chuyện này coi như đã xong. Những người khác không có dị nghị gì với quyết định của Tống Thanh Dương, chỉ có Huyện lệnh cao lớn vạm vỡ là ngã khuỵu xuống đất, không sao ngờ được mình lại đột nhiên bị mất chức.
Tống Thanh Dương dẫn binh đi giao chiến với địch quốc nhiều năm, lập vô số công lao, tiếng tăm trong dân chúng rất tốt. Sau khi giải quyết xong chuyện Vọng Chân, mọi người mới biết hắn là ai, có người lớn tiếng hỏi: “Chẳng phải Tống Tướng quân cũng dựa vào giết người để tạo phúc cho dân chúng hay sao? Tại sao hắn là anh hùng còn đạo trưởng là tội phạm?”
Người hỏi không có ác ý, chỉ là không hiểu, Yến Tuyền chủ động đáp thay Tống Thanh Dương: “Tướng sĩ chinh chiến sa trường chỉ dùng mệnh của mình mưu phúc cho bách tính. Vọng Chân dùng mệnh của người khác mưu phúc cho cái danh thần tiên sống của ông ta, hai chuyện này không thể so với nhau được.”
Đợi ứng phó xong đám đông ồn ào thì đã quá nửa đêm, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương quyết định tranh thủ trở về trước khi trời sáng. Trước khi rời đi, Vọng Chân đưa phất trần của mình cho Yến Tuyền.
“Cây phất trần này là ta giành được từ nhiều năm trước, có thể quét bụi, đuổi bọ, trừ tà phá uế, hàng yêu trừ ma, chắc hẳn ngươi sẽ cần dùng tới nó.”
Yến Tuyền cám ơn ông ta, dùng Súc Địa phù trở về Kinh thành cùng với Tống Thanh Dương.
Hai người không về thẳng nhà mà tới nhà Trâu lớn nương trước, nói rõ chuyện của bà ấy cho người nhà, để người nhà không cần lo lắng nữa.
Nghe nói mẫu thân đã mất rồi vẫn còn lo lắng cho bọn họ, mấy người con trai không khỏi bật khóc.
Đợi làm xong tất thảy, trời đã sáng, trên đường về nhà, hai người đi ngang qua tiệm bánh bao hôm nọ, trong tiệm có không ít học trò đang ngồi. Thừng quỷ chết rồi, chắc chắn triền nhân tinh trong tay những học trò đó cũng đã không còn tác dụng, chắc là bọn họ sẽ chú tâm vào học hành đúng không?
Yến Tuyền nghĩ vậy nhưng chớp mắt tiếp theo, nàng lại phủ định, không có triền nhân tinh thì sẽ có thứ khác, có chú tâm học hành không là do chính bọn họ.
“Về nhà đi ngủ, về nhà đi ngủ.” Thức liền hai đêm, Yến Tuyền sắp không chịu nổi nữa, quầng mắt thâm đen, chỉ muốn về nhà ngủ bù. Thế nhưng, vừa mới về tới nhà thì nàng lại được Hoa Dung báo tin Thái Cấn Sinh tìm nàng có việc gấp.
Yến Tuyền không hiểu Thái Cấn Sinh tìm nàng có chuyện gì, chẳng lẽ lại là nhận được tin tức thừng quỷ đã chết, sợ nàng sẽ quay qua đối phó với Dâm Dương Hoắc tinh trong tay ông ta ư?
“Có chuyện gì chờ ta ngủ một giấc dậy rồi nói sau.” Không có tinh thần, cho dù có chuyện lớn cỡ nào cũng không có sức làm, phải ngủ ngon đã rồi nghe sau.
Yến Tuyền mơ màng ngủ thiếp đi, không biết đã ngủ bao lâu. Nàng mơ một giấc mơ, mơ thấy một cái cây bốc khí đen, trên cây mọc đầy những quả hình trái tim, đột nhiên, một cơn gió thổi tới, có một quả rơi xuống đất, vỡ ra nước trái cây đỏ au như máu.
Thứ quả đó rớt xuống đất, lăn về phía nàng, nước trái cây màu máu rây ra đầy đất. Yến Tuyền bất giác muốn bỏ chạy nhưng không làm sao nhấc chân lên được. Quả đó đập vào chân nàng, nàng lại muốn co chân lên đá nó đi. Thế nhưng khi đá nó đi, quả bị văng đi, trên chân nàng cũng xuất hiện một lỗ máu, một con vật đen như đỉa chui vào trong thịt.
Yến Tuyền giật mình tỉnh lại, vội nhìn chân mình, thấy chân vẫn lành lặn, không bị thương, không có vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận