Chương 196

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 196

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không biết sao, Yến Tuyền lại đột nhiên nhớ tới cơn ác mộng lúc trước, trong lòng cảm thấy bức bối khó tả: “Tối nay chúng ta ra chợ đen hỏi thăm tình hình một chút đi, khí đen ở phạm vi rộng như vậy thì không thể nào chỉ mỗi Dâm Dương Hoắc tinh bị ảnh hưởng, cũng chắc chắn không phải mỗi chúng ta phát hiện.”
Nói xong, Yến Tuyền thở hắt ra rồi cất gương Hỗn Nguyên đi.
Pháp khí ngày càng nhiều, hầu bao của nàng sắp không đựng được nữa rồi. Khi nàng cất gương Hỗn Nguyên vào thì không may làm rơi phất trần xuống đất, Yến Tuyền vội vàng nhặt lên thì bỗng phát hiện, nơi phất trần rơi xuống thì không còn khí đen đâu nữa.
Yến Tuyền nhặt cây phất trần lên, quơ mấy cái trên mặt đất, đúng như dự đoán, chỗ nào phất trần lướt qua thì không còn thấy khí đen nữa.
Không ngờ Vọng Chân lại tặng cho nàng một món quà tốt như này.
Yến Tuyền nhanh chóng vung cây phất trần về phía mình, khi nàng đi ngang qua, có rất nhiều luồng khí đen xâm nhập vào cơ thể nàng.
Không biết có phải tác dụng của tâm lý không mà cây phất trần lướt qua người xong, Yến Tuyền cũng thấy cảm giác bức bối trong lòng vơi đi rất nhiều, tâm trạng cũng tốt hơn bao nhiêu.
Nghĩ thế, Yến Tuyền cũng phất mấy cái quanh người Thái Cấn Sinh, sau đó hỏi ông ta có cảm thấy gì khác không?
“Nô tài thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều ạ.” Thái Cấn Sinh nói như vậy. Từ sau khi Diêu thị chết, trong lòng ông ta luôn có cảm giác sợ hãi, hoang mang, nhiều lần còn nghĩ tới cả cái chết nữa. Mặc dù đã nói chuyện này cho Yến Tuyền và Tống Thanh Dương nghe nhưng ông ta cũng không hề thoải mái hơn, cứ nghĩ bọn họ sẽ trách tội mình nên lúc nào cũng căng thẳng. Cây phất trần lướt qua, không hiểu sao mà mọi bất an lo lắng sâu trong lòng đột nhiên tan biến hết.
Thái Cấn Sinh nói xong, Hoa Dung vẫn luôn đi theo Yến Tuyền cũng nói: “Mấy bữa nay nô tỳ cũng thấy trong người vô cùng bực bội khó chịu, chỉ chút chuyện không như ý thôi là dễ nổi cơn nóng giận, đôi khi còn nghĩ mấy chuyện xấu xa độc ác khiến bản thân nô tỳ còn thấy giật mình nữa.”
“Chẳng lẽ làn khí đen kia sẽ gây ảnh hưởng tới tâm trạng của con người? Khơi dậy tà niệm trong lòng người ư?” Yến Tuyền vừa nói vừa vung cây phất trần về phía Hoa Dung.
Phất trần lướt qua, Hoa Dung cũng nói là cảm giác phiền não trong lòng đã vơi đi khá nhiều, điều này cũng coi như xác nhận được suy đoán của Yến Tuyền. Làn khí đen kia không gây hại người trực tiếp mà nó sẽ ảnh hưởng tới tâm trạng của họ, khiến người ta sa vào nóng nảy, đa nghi, kích thích tà niệm trong lòng mọi người.
Nếu đúng thế thì không ổn rồi. Người ta nói nhất niệm thành Phật, nhất niệm thành ma, trong lòng mỗi người đều có tham sân si mạn nghi, một khi những cảm xúc tiêu cực này khuếch lớn thì tâm ma sẽ bất ngờ bộc phát, chuyện gì sẽ xảy là điều có thể đoán trước được. Nếu không mau chóng tìm được nguồn gốc của khí đen thì chẳng mấy chốc thôi, nơi đây sẽ lại biến thành địa ngục nhân gian cho xem!
Yến Tuyền sốt ruột, nhưng lại chẳng thể làm gì. Nàng không biết cách gọi hồn, cũng cũng không biết cách để tìm ngọn nguồn làn khí đen, chỉ có thể chờ tới giờ Tý rồi ra chợ quỷ tìm kiếm thông tin.
Trong lúc nàng nôn nóng, Tống Thanh Dương chợt nói: “Gần đây trong cung xảy ra rất nhiều chuyện, xem ra cũng có liên quan đến nguồn khí đen này.”
“Trong cung xảy ra chuyện gì vậy?”
“Gần đây có một số thái giám, cung nữ và thị vệ bắt đầu tranh giành đấu đá với nhau vì mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, xảy ra mấy vụ án mạng rồi. Mấy phi tần cũng chết, hoàng thượng nổi trận lôi đình nên đã xử lý không ít người.”
“Lạ thật, những người bình thường ở nơi khác còn chưa ảnh hưởng gì, sao trong cung có nhiều quy củ nghiêm ngặt như thế lại xảy ra nhiều án mạng tới vậy?”
“Càng quy củ nghiêm ngặt thì càng bức bối chăng.”
Là vậy ư?
Nhắc tới hoàng cung, Yến Tuyền bỗng nhớ tới Cảnh Vương, nàng bèn hỏi Tống Thanh Dương: “Bên Cảnh Vương liệu có xảy ra vấn đề gì không? Hoàng thượng ăn quả trường sinh rồi à?”
“Có vẻ Cảnh Vương sợ chúng ta bắt ông ta vào Quỷ giới nên mấy ngày này đều ở trong cung. Hoàng thượng cũng vui vẻ giữ ông ta ở lại, để mọi người theo dõi phản ứng cơ thể của ông ta, xem liệu quả trường sinh có gây tổn thương cho cơ thể người không. Không thể so sánh Cảnh Vương với Hoàng thượng được, giờ ông ấy đang ở thời kỳ tráng niên, sức khỏe rất tốt, ăn quả trường sinh muộn hơn chút cũng chẳng sao.”
Tống Thanh Dương nói xong, chợt nhận ra điều gì đó bèn nói: “Mà khoan, vào đêm mà Dâm Dương Hoắc tinh sát hại Diêu thị thì cũng là lúc muội với Cảnh Vương vừa ra khỏi Quỷ giới, không lâu sau khi chúng ta quay về từ trong cung, chuyện này cũng quá trùng hợp đi mất?”
Yến Tuyền sửng sốt, vậy thì cũng có thể giải thích tại sao người trong hoàng cung lại bị ảnh hưởng sớm hơn người ở nơi khác.
Là do Cảnh Vương mang thứ gì đó từ Quỷ giới ra hay là quả trường sinh xảy ra vấn đề đây?
Yến Tuyền nhớ lại chuyện xảy ra ở trong Quỷ giới. Cảnh Vương luôn bám sát lấy nàng như tấm keo da chó, nếu ông ta lén cầm thứ gì ra ngoài chắc chắn nàng sẽ phát hiện. Trừ quả trường sinh ra thì Yến Tuyền không thấy ông ta mang theo gì khác.
“Chắc chắn là quả trường sinh xảy ra vấn đề!” Yến Tuyền nói như đinh đóng cột: “Chúng ta mau vào cung thôi.”
“Để ta đi sắp xếp, muội về phòng chuẩn bị một chút, ta sẽ đón muội ở cửa sau.”
Hai người chia ra hành động, Yến Tuyền vẫn giả vờ cơ thể khó chịu như trước để về phòng nghỉ ngơi, nhờ Hoa Dung che đậy giúp mình rồi lén trèo cửa sổ chạy ra cửa sau.
Lần nữa tiến cung, vẻ mặt mọi người đều có vẻ tức giận và sát ý, Yến Tuyền đưa cây phất trần cho Tống Thanh Dương, để hắn vừa đi vừa phất.
Cảm xúc của mỗi người khi được cây phất trần lướt qua đều bình tĩnh hơn rất nhiều, ngay cả bằng mắt thường cũng có thể thấy được. Giống như một ngọn lửa đang cháy hừng hực thì được xả một xô nước lớn vào, ngọn lửa tắt rụi trong nháy mắt.
Bọn họ không hề biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là cảm thấy trong lòng bình thản hơn nhiều.
Hoàng thượng và những người khác cũng thế, ngoài mặt lúc nào trông cũng giận dữ, khác xa với vẻ hòa ái nhưng không mất đi dáng vẻ uy nghiêm mà lần đầu họ gặp mặt. Khóe miệng ông ấy còn có một vết phồng rộp lớn, có thể thấy được là lửa giận tích tụ nhiều tới mức nào.
“Có chuyện gì, nói đi.” Miệng mọc mụn nước nên Hoàng thượng không tiện nói chuyện, không chờ hai người bình thân đã mất kiên nhẫn bảo họ mau nói.
Tống Thanh Dương đứng dậy, đi thẳng tới trước mặt Hoàng thượng rồi vung hai lần phất trần.
Sau một lần phất, Hoàng thượng đã không còn vẻ giận dữ trên mặt, song mụn nước bên khóe miệng lại vô cùng đau đớn.
“Làm càn!” Khóe miệng Hoàng thượng hơi nhúc nhích lại càng thêm đau hơn, ông ấy vội che miệng lại, không thể không hạ giọng: “Tống ái khanh đang làm gì đấy hả?”
“Hoàng thượng bị tà khí nhập vào người, vi thần đang giúp Hoàng thượng chữa trị.” Tống Thanh Dương nói rồi lại phẩy thêm mấy lần nữa.
Yến Tuyền nhìn Tống Thanh Dương, sao nhìn động tác của hắn cứ như có tư thù gì vậy.
Khi Hoàng thượng bình phục lại, Tống Thanh Dương nhanh chóng nói cho ông ấy biết về việc trong đất có khí đen để đổi lấy thông tin mấy ngày nay ông ấy cho người giám sát Cảnh Vương.
Hoàng thượng nghe xong bèn vô thức rụt chân lại, sau đó gật đầu bảo: “Theo như các ngươi nói, sự hỗn loạn đột ngột trong hoàng cung mấy ngày nay quả thực có chút bất thường, xem ra tình huống này bắt đầu xảy ra là từ ngày Hoàng thúc ra khỏi Quỷ giới.”
“Mấy ngày nay Cảnh Vương có gì bất thường không ạ?”
“Ngoài ăn cơm với đi ngủ ra thì liếc mắt đưa tình với tiểu cung nữ, thỉnh thoảng vào Ngự hoa viên để xem quả trường sinh được trồng. Chẳng lẽ hai quả trường sinh trồng trong Ngự hoa viên xảy ra vấn đề nên mới xảy ra chuyện như vậy?” Không biết có phải tác dụng của phất trần không mà bây giờ Hoàng thượng nói chuyện cũng thoải mái hơn, nốt mụn bên mép không còn đau đến mức ấy nữa.
“Ông ta dám trồng hẳn hai quả ư!” Yến Tuyền kinh hãi, không nhịn được cắt ngang. Xem ra khí đen trong đất chính là vì quả trường sinh này rồi.
Yến Tuyền dẫn theo Tống Thanh Dương vội vàng chạy tới Ngự hoa viên xem thử, lần này Hoàng thượng cũng không ngăn cản mà đi cùng họ tới Ngự hoa viên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận