Chương 199

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 199

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếng sáo nhanh chóng thu hút một bầy oán quỷ. Chúng vừa đến, nhiệt độ không khí thoáng chốc giảm xuống rất nhiều, Yến Tuyền không nhịn được khẽ rùng mình, ngừng thổi sáo.
“Yến tiểu thư, bên ngoài đã xảy ra chuyện gì? Sao mọi người đều đánh nhau?”
Trái qua mấy ngày giúp đỡ quỷ quái, thanh danh của Yến Tuyền và Tống Thanh Dương ở Quỷ giới rất tốt, chỉ cần là oán quỷ có chút tư lịch đều biết Yến Tuyền, nhanh chóng hỏi.
“Họ bị ma khí xâm nhập vào thân thể, đánh mất lý trí.” Yến Tuyền giải thích ngắn gọn.
“Sao lại có ma khí chứ?” Bầy quỷ bàn tán xôn xao.
“Chuyện này nói ra thì rất dài, hôm nay ta gọi các ngươi đến đây là vì có chuyện muốn nhờ các ngươi giúp đỡ.” Tống Thanh Dương ngắt lời họ, tiếp nhận đề tài của Yến Tuyền trò chuyện với họ.
“Chuyện gì?”
“Ta hỏi các ngươi, hồi còn sống các ngươi có họ hàng bạn thân, có con cháu đời sau, có người mà các ngươi quan tâm không?”
“Tất nhiên là có chứ, có ai được sinh ra từ kẽ đá đâu.”
“Nếu người thân họ hàng của các ngươi bị ma khí biến thành loại quái vật vô tình vô nghĩa, chỉ biết giết chóc kiểu này, các ngươi sẽ làm gì?”
“Tất nhiên là phải ngăn cản họ, cứu họ.”
“Ma vật chưa bị diệt trừ, ma khí sẽ không biến mất. Người mà các ngươi yêu thương sớm muộn gì cũng sẽ biến thành một con quái vật người không ra người, quỷ không ra quỷ như chúng, nếu các ngươi muốn cứu người mình yêu thương thì bây giờ hãy mau chóng quay về, dùng quỷ che mắt, quỷ chặn đường để họ tiến vào ảo cảnh của các ngươi, khiến họ cảm thấy nhân gian này vẫn rất tốt đẹp, vẫn còn nhiều điều đáng mong chờ.”
Giờ thì đám Yến Tuyền đã hiểu ý của Tống Thanh Dương, sắc mặt Cảnh Vương thay đổi, nhanh chóng huy động thụ ma tấn công họ. Nhưng quỷ không có thực thể, cành cây thụ ma hoàn toàn không thể gây tổn thương cho họ, ma khí chỉ có thể khiến vật sống sinh ra tà niệm, quỷ hồn là vật chết, không bị ma khí ảnh hưởng, hoàn toàn không sợ chúng.
“Ôi chao! Tại sao Hồng Liên cư sĩ lại thành ma?” Danh tiếng của Cảnh Vương vang vọng khắp Đạo giới, mọi người đều biết ông ta, vừa rồi họ hoàn toàn không phát hiện ông ta đã thành ma, bây giờ thấy ông ta ra tay mới hay chuyện này.
Tranh thủ lúc Cảnh Vương đang đánh nhau với bầy oán quỷ, Tống Thanh Dương nói với Hoàng đế: “Hoàng thượng, đọc văn tế xong thì hãy mau chóng cầu cứu Minh giới theo những lời mà vi thần vừa nói, nhớ kèm theo danh hiệu của Đế Thích Thiên.”
Đúng như lời nói của bầy oán quỷ, trên đời này chẳng có ai sinh ra từ kẽ đá, mỗi người đều có cha có mẹ, có tổ tiên dòng họ, họ sẽ không bằng lòng trơ mắt nhìn con cháu đời sau của mình gặp nạn, nhất định sẽ vô cùng phối hợp. Còn bên phía Minh giới, nếu lời đồn là thật, Phật tổ đích thân ra lệnh cho Đế Thích Thiên xử lý nước Tây Thương thì chắc chắn sẽ không phải là chuyện nhỏ, bây giờ Nhân Hoàng cầu cứu gấp, có thể thấy tình trạng nguy hiểm cỡ nào, không sợ Minh giới không phối hợp với họ.
Trong tình huống như bây giờ, Hoàng thượng không dám chậm trễ, nhanh chóng truyền đạt mong muốn của mình với địa phủ theo lời Tống Thanh Dương.
Theo bầy oán quỷ tứ tán, càng ngày càng nhiều quỷ đã biết chuyện này. Không lâu sau, công văn từ Minh giới được gửi đến miếu Thành Hoàng các nơi, đám mây trên trời che khuất ánh nắng, quỷ môn quan mở rộng, đám quỷ hồn trở về quê cũ, âm binh sẽ tạm thời tiếp quản trần gian, mọi người đều rơi vào ảo cảnh, cảnh tượng tàn sát trong hoàng cung cũng dừng lại.
Không có tà niệm phụng dưỡng, động tác của thụ ma bị chậm lại, cành cây bị chém đứt cũng không thể mọc lại ngay lập tức, Cảnh Vương cũng vậy. Không có năng lực tái sinh, chúng chẳng khác nào những cái cây bình thường.
Cảnh Vương vừa rồi còn đắc chí ngạo mạn không thể ngờ được rằng họ lại có thể huy động tam giới, xoay chuyển thế cục ngay trước mắt nó. Thấy tình trạng này, nó nhanh chóng muốn bỏ trốn. Nó không tin bầy quỷ hồn có thể khiến mọi người bị nhốt trong ảo cảnh thời gian dài, chỉ cần quỷ hồn rút lui, nó sẽ có cơ hội ngóc đầu trở lại.
Nhưng Tống Thanh Dương sẽ không cho nó cơ hội chạy trốn. Cành cây của thụ ma đều bị chém đứt, hộp đựng Quỷ giới bị hắn lấy lại, dễ dàng thu hồi chúng vào Quỷ giới.
Cảnh Vương biến mất, tất cả mọi thứ phục hồi lại bình thường. Hoàng thượng mềm nhũn hai chân ngồi bệt xuống mặt đất, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh. Yến Tuyền cũng vậy, ngồi quỳ dưới mặt đất, cuối cùng Tống Thanh Dương kéo hai người đứng dậy.
“Đừng vội nghỉ ngơi, còn rất nhiều việc phải xử lý.” Tống Thanh Dương nhắc nhở Hoàng thượng không cho ông ấy nghỉ ngơi, lại rất săn sóc Yến Tuyền, cõng nàng lên lưng.
Trận hỗn chiến vừa rồi khiến người trong cung bị thương vong không ít, cần phải cứu chữa nhanh chóng, còn phải vào phòng của Cảnh Vương điều tra xem thử còn sót lại quả trường sinh hay không. Những người tiếp xúc với Cảnh Vương thời gian gần đây cũng phải kiểm tra kỹ càng để tránh chừa lại hậu hoạn. Còn phải gửi thư cảm ơn địa phủ.
Ba người tách ra hành động, sau khi bận việc xong thì đã sang ngày hôm sau.
Hoàng thượng ra lệnh phong tỏa tin tức, cố gắng không cho nhiều người biết chuyện xảy ra trong hoàng cung hôm qua. Còn Cảnh Vương, Hoàng thượng chỉ thông báo với bên ngoài rằng ông ta đột nhiên mắc bệnh lạ mà chết bất đắc kỳ tử.
Đối với lời giải thích này, rất nhiều người đều bày tỏ không tin, dù sao thì mấy hôm trước, Cảnh Vương còn tuyên bố rằng mình được Phật tổ yêu thương nên mới phản lão hoàn đồng, chỉ mới mấy ngày trôi qua lại đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, thật sự khiến mọi người vô cùng kinh ngạc.
Có người cho rằng Cảnh Vương đã được đưa đến thế giới cực lạc thành Phật, có người cho rằng cái gọi là phản lão hoàn đồng của ông ta thực chất chỉ là hồi quang phản chiếu, nên ông ta mới chết nhanh đến thế. Ông nói ông có lý, bà nói bà có lý, trong lúc cãi nhau, mọi người đều không biết rằng ngay hôm qua, tổ tiên gia tộc, bạn bè người thân đã khuất của họ đã âm thầm bảo vệ họ không bị Cảnh Vương làm hại. Có lẽ so với cầu thần bái phật, nhờ cậy tổ tiên dòng họ phù hộ sẽ thực tế hơn nhiều, dù sao cũng là người nhà mình.
Trên đường về nhà, Yến Tuyền lười biếng tựa vào người Tống Thanh Dương nhắm mắt dưỡng thần. Bất chợt, Tống Thanh Dương hỏi: “Cảnh Vương nói thượng cổ lớn thần nghĩa là sao? Lúc trước Vọng Chân cũng từng nói một câu khó hiểu với ta, nào là Bạch Đế, nào là thân thể phàm nhân, có phải muội đang giấu ta chuyện gì không?”
Câu hỏi bất thình lình của hắn lập tức xua đuổi cơn buồn ngủ của Yến Tuyền. Yến Tuyền mở mắt ra, không biết nên giải thích với hắn như thế nào.
“Có một số chuyện, huynh không biết sẽ tốt hơn.” Lưỡng lự hồi lâu, Yến Tuyền mới đáp: “Nếu huynh biết thì di mẫu sẽ mất một nhi tử, ta sẽ mất một người thương.”
Dứt lời, Yến Tuyền ngẩng đầu hôn lên môi hắn, ngăn cản lời nói kế tiếp của hắn.
Chuyện đã đến nước này, chỉ cần hắn muốn biết thì nhất định sẽ biết rõ ràng. Chí ít… Chí ít trước khi mọi chuyện hoàn toàn phơi bày, nàng muốn ân ái thêm lần nữa với hắn.
Yến Tuyền hôn rất vội vàng, vừa hôn vừa vươn tay kéo đai lưng của hắn, cách quần cầm lấy thứ mềm nhũn chưa cứng lên của hắn, vội vã xoa bóp.
“Shhh, Tuyền Nhi, nhẹ chút.” Động tác quen thuộc này, đau đớn quen thuộc này, Tống Thanh Dương lại nhớ đến hạch đào hôm ấy, đã hiểu vì sao hôm ấy nàng lại đột nhiên khác thường.
“Huynh mau cứng lên thì ta sẽ không làm nữa… Sao huynh vẫn chưa cứng? Chẳng lẽ… Chẳng lẽ đã nhớ lại rồi?” Nói đến đây, Yến Tuyền bỗng bật khóc, Tống Thanh Dương không khỏi hoảng hốt, vội vàng ôm nàng dỗ dành: “Muội mạnh tay như vậy, cứng lên được mới lạ. Ngoan, đừng khóc, ta dạy muội cách làm nó cứng lên.”
Tống Thanh Dương cầm tay nàng, giúp nàng khống chế sức mạnh trên tay, nhẹ nhàng nhéo phần đầu một cái, vật ấy lập tức cứng lên, chọc vào lòng bàn tay của nàng.
Yến Tuyền hít mũi ngừng khóc, một tay cởi thắt lưng quần của hắn, lấy vật lớn nóng bỏng ra khỏi quần.
Trời lạnh, thả ra ngoài cứ lành lành, bị không khí lạnh kích thích, vật lớn thoáng chốc to hơn một vòng.
Vật lớn màu đỏ tím ngạo nghễ, đằng đằng sát khí giống hệt chủ nhân của nó. Yến Tuyền vuốt ve nó bằng hai tay, sau đó nhanh chóng cởi đai lưng của mình, để lộ cặp mông tròn trịa trắng trẻo, tiểu huyệt hồng hào non mịn, đỡ cây gậy định ngồi xuống.
Tống Thanh Dương vội vàng đỡ thân thể của nàng, đưa tay vuốt ve tiểu huyệt vẫn chưa ướt của nàng: “Cứ thế ngồi xuống, cũng không sợ bị thương.”
Nói đoạn, Tống Thanh Dương kéo bàn tay của nàng sờ vào giữa hai chân của nàng để chính nàng cảm nhận xúc cảm mềm mại căng chặt ấy, xem thử có nhét vừa một ngón tay hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận