Chương 204

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 204

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền không còn hơi sức để quan tâm đến thứ gì khác nữa, chỉ cần nghĩ đến việc trong bụng nàng toàn là mấy con sâu ghê tởm này, nàng liền buồn nôn không dừng được.
Mấy con sâu bị nôn ra bốc mùi tanh hôi, còn đang liên tục cọ quậy, muốn ghê tởm bao nhiêu thì ghê tởm đến bấy nhiêu.
Cao Lê bị động tác biến từ nam thành nữ của Yến Tuyền dọa, nhưng rồi vẫn cười nói: “Ngươi là nam hay nữ thì có gì khác nhau đâu, ngươi đã biết hết tất cả bí mật của ta, chỉ khi ngươi chết ta mới yên tâm được.”
“Ngươi!” Bụng Yến Tuyền đau như sắp nứt, bản năng muốn sống làm nàng không có thời gian cân nhắc nhiều hơn, nếu không thể dùng biện pháp mềm dẻo thì cũng chỉ có thể dùng biện pháp mạnh mà thôi!
Yến Tuyền bất chấp tất cả, nắm mấy con sâu trên mặt đất lên rồi ném về phía Cao Lê.
“A!” Cao Lê bị mấy con sâu dọa sợ tới mức mặt mày tái nhợt, hét lên một tiếng chói tai.
Tiếng ồn đã dẫn nha hoàn tới.
Cao Lê lập tức hét to với bọn họ: “Mau đi chuẩn bị một chậu nước gạo nếp ngọt!”
“Hai chậu!” Yến Tuyền nói xen vào: “Nếu ngươi không chữa hết cho ta, dù chết thì ta cũng phải kéo ngươi làm đệm lưng!”
Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền chật vật đến như vậy, nàng cảm thấy dường như ngày hôm nay không hợp với mình, làm nàng gặp phải toàn mấy chuyện chẳng tốt lành gì!
Bọn nha hoàn bị cảnh tượng trước mắt dọa sợ, vội vàng chạy đi chuẩn bị, nhưng bọn họ còn chưa kịp đi thì tiếng sáo bỗng đột ngột vang lên làm họ ngừng lại giữa chừng.
Là Tiền Bác Thông, hắn ta tranh thủ lúc hỗn loạn để lấy sáo quỷ của Yến Tuyền.
“Ngươi làm gì thế hả?” Yến Tuyền lập tức che lỗ tai lại, bởi vì đau đớn nên nàng không bị sáo quỷ thôi miên ngay từ đầu.
“Con khốn Cao Lê này hại chết ta, sao ta có thể buông tha cho nàng ta được!”
“Còn ta thì sao? Ta tới đây để giúp ngươi đấy!”
“Đúng vậy, ít cũng nhờ ngươi mà ta biết rõ chân tướng, cũng nhờ ngươi làm nàng ta bị trúng cổ, làm nàng ta cũng trải nghiệm cảm giác bị cổ trùng tra tấn đến mức sống không bằng chết, đỡ phải khiến ta ra tay. Nhưng vừa rồi không phải ngươi cũng giống nàng ta, cảm thấy ta kinh tởm, cảm thấy ta đáng chết sao?”
“Con mẹ nhà ngươi! Chẳng lẽ không kinh tởm chắc?” Yến Tuyền không muốn nói nhiều với Tiền Bác Thông, nàng rút phất trần, quật mạnh vào hắn ta. Nàng không xử lý được cổ trùng, chẳng nhẽ còn không xử lý được một con tiểu quỷ như hắn ta hay sao.
Một cái, hai cái, ba cái, Yến Tuyền quật đến khi hồn phách của Tiền Bác Thông gần trong suốt rồi mới dừng lại.
Yến Tuyền lấy lại sáo quỷ, giải trừ thuật pháp trên người nha hoàn và Cao Lê, làm bọn nha hoàn mau chóng tìm nước gạo nếp ngọt tới.
Chuyện ồn ào đến nước này làm người nhà họ Tiền đều bị quấy rầy, Yến Tuyền kể ngắn gọn mọi chuyện lại cho bọn họ nghe, họ muốn xử lý ra sao thì nàng mặc kệ. Yến Tuyền ôm chậu đựng nước gạo nếp ngọt rồi nôn thốc nôn tháo, cuối cùng bụng nàng cũng không đau nữa, nhưng nàng vẫn không yên tâm nên lại lén về nhà tìm Tống Thanh Dương.
Nàng còn nhớ rõ lúc trước vu y rất ưu ái Tống Thanh Dương, nói cho hắn cả về vu thuật và cổ thuật, hẳn là Tống Thanh Dương sẽ biết cách giải quyết.
Chỉ mới vỏn vẹn một ngày mà Yến Tuyền đã xuất hiện trước mặt hắn với vẻ tóc tai rối bù, người đầy vết bẩn hôi thối. Tống Thanh Dương còn tưởng nàng vẫn rối rắm chuyện tình cảm của hai người họ, vừa định cất lời đã bị Yến Tuyền giơ tay tát cho một phát.
“Có phải Tiền Bác Thông là do huynh cố tình sai tới hay không? Lam Cửu có phải tín đồ của huynh không hả?”
Không trách Yến Tuyền nghĩ nhiều, ký ức của Tống Thanh Dương vừa thức tỉnh, Tiền Bác Thông liền xuất hiện. Trong chuyện lần này, cả hai nam nhân đều bạc tình bạc nghĩa, biểu ca biểu muội ân đoạn nghĩa tuyệt, hai vợ chồng trở mặt thành thù, tỷ muội thân thiết duy nhất còn đúng lúc có liên quan đến thuật vu cổ, giống như hắn cố ý bày ra cho nàng xem, làm cho nàng ghê tởm tình cảm nam nữ trên thế gian.
Tống Thanh Dương bị nàng tát cho ngơ ngẩn cả người: “Tiền Bác Thông là ai? Lam Cửu lại là ai? Sao muội lại trở thành dáng vẻ này?”
Tống Thanh Dương muốn kéo nàng vào phòng nhưng Yến Tuyền lại né tránh. Yến Tuyền thấy hắn thật sự không biết nên mới thoáng bình tĩnh lại đôi chút để nói chuyện vừa rồi cho hắn nghe.
Biết nàng vừa mới trải qua chuyện nguy hiểm đến như vậy, Tống Thanh Dương vừa tức vừa bực, hắn về phòng rót một chén trà rồi dùng tay vẽ phù lên trên nước trà, sau đó bảo nàng uống.
“Lần sau muội lại đi giúp quỷ thì nhớ phải nói cho ta.”
“Không giúp, sau này ta không bao giờ giúp quỷ nữa, chấp niệm của bọn họ không liên quan gì đến ta hết, ta chỉ là phàm phu tục tử, chăm sóc tốt cho chính bản thân mình đã đủ khó khăn rồi, bọn họ sẽ có Đại La Kim Tiên như các huynh siêu độ.”
Yến Tuyền nói xong thì ngửa đầu uống trà, sau đó bỏ đi mà không quay đầu lại.
Nỗi sợ hãi vì bản thân gặp nguy hiểm đến tính mạng, chơi vơi giữa sự sống và cái chết làm Yến Tuyền hiểu rõ ràng, chính xác về thực lực của chính mình, nàng cho rằng bản thân đã rất mạnh, nhưng thực tế thì bình thường đều là Tống Thanh Dương bảo vệ nàng. Không có Tống Thanh Dương ở bên, rất nhiều lúc nàng còn không bảo đảm được cho sự an toàn của bản thân, càng đừng nói đến việc giúp đỡ người khác.
Yến Tuyền về phòng tắm đi tắm lại vài lần mới gột sạch được mùi tanh hôi trên cơ thể. Nàng cực kỳ mệt mỏi, nhưng lúc này nàng lại mãi vẫn chẳng thể ngủ được, chỉ cần vừa nhắm mắt là nàng lại nhớ tới mấy con sâu đáng sợ kia. Cuối cùng, Yến Tuyền vẫn phải gọi Hoa Dung tới ngủ cùng thì mới ngủ được một giấc nông.
Vì đã quyết định không giúp quỷ nữa nên Yến Tuyền bảo Hoa Dung cất hết tất cả pháp khí, nàng thì dồn hết mọi sức lực vào việc mở thiện đường.
Cuộc sống của nàng lại quay về như cũ, trở nên bình lặng và yên ả. Mỗi ngày, nàng chỉ cần suy nghĩ xem nên ăn gì, uống gì, khi thấy nhàm chán thì đọc sách và luyện viết chữ.
Tống Thanh Dương thì ngày nào cũng tới tìm nàng, tới khuyên nàng đừng từ bỏ, hắn có thể dạy nàng tất cả bản lĩnh bảo vệ bản thân, nhưng lần nào cũng bị Yến Tuyền ngăn lại bên ngoài cửa viện.
Chuyện của Tiền gia đã có kết quả, vì mưu sát thân phu nên Cao Lê bị phán xử tử hình, Lam Cửu cướp ngục cứu nàng ta đi, không ai biết bọn họ đi đến nơi nào.
Đây là lần đầu tiên Yến Tuyền thấy tình nghĩa như hai người họ, nàng không khỏi tò mò, rốt cuộc thì lão đồng là kiểu quan hệ như thế nào? Vậy mà lại có thể khiến Lam Cửu vì Cao Lê mà ngàn dặm xa xôi theo tới kinh thành, lại dứt khoát dìu già dắt trẻ để cướp ngục cứu sống nàng ta.
Có lẽ chỉ có mấy trang nhật ký kia là cất giấu nguyên nhân mà thôi, tiếc là Yến Tuyền đọc không hiểu.
Nhớ tới hai người bọn họ, Yến Tuyền lại nghĩ tới giun đũa, nhớ tới cổ giun. Nghĩ lại thì giun đũa và cổ giun cũng chẳng khác nhau là mấy, chúng đều ở trong bụng con người cả. Thảo nào Cao Lê lại chê ghét đến như vậy, nàng ta ở cạnh Lam Cửu, đã hiểu biết quá rõ ràng về cổ trùng, có lẽ càng hiểu thì mới càng thấy sợ hãi.
Thời tiết càng ngày càng lạnh, đôi lúc vẫn có quỷ tới xin Yến Tuyền giúp đỡ. Yến Tuyền đều lấy lý do rằng bản thân đã rửa tay gác kiếm để từ chối, chẳng mấy mà Quỷ giới đều đã biết Yến Tuyền rửa tay gác kiếm, không làm mấy việc này nữa.
Hoa Thái Tuế nghe vậy thì tới tìm Yến Tuyền, nàng đang may bao chườm ấm tay cho mùa đông cùng với Hoa Dung. Hoa Thái Tuế liên tục kêu “meo, meo”, nghe cũng biết là nó đang khuyên nàng.
Yến Tuyền tiện tay may cho nó cái áo, sau đó đuổi con mèo ồn ào này đi.
Trước khi lập đông, Yến Tuyền may cho mỗi người trong nhà một cái bao chườm ấm tay, còn làm cả găng tay, chỉ có mình Tống Thanh Dương là không có. Yến Tuyền tặng găng tay cho mọi người ngay trước mặt di mẫu.
“Sao Thanh Dương lại không có thế?” Di mẫu hỏi.
“Đại biểu ca không thích mấy thứ con làm ạ.”
Đều sống cùng nhau dưới một mái hiên, mọi người đều lờ mờ biết về mối quan hệ mờ ám giữa nàng và Tống Thanh Dương, nhưng vì di mẫu không ngăn cản nên ai cũng giả vờ không biết.
Chắc chắn là họ cũng biết chuyện ngày nào Tống Thanh Dương cũng chạy đến đứa trước cửa viện của nàng, biết chuyện bọn họ cãi nhau. Lời này của Yến Tuyền cũng coi như nói thẳng với di mẫu rằng nàng và Tống Thanh Dương không còn dây dưa nữa.
“Thằng bé là đồ vô tâm, không biết thưởng thức tâm tư tỉ mỉ của Tuyền Nhi, chúng ta không chấp nhặt.” Di mẫu nói xong thì sai người cất bao chườm ấm tay và găng tay, cùng Yến Tuyền nói về chủ đề khác, không có ai nhắc tới chuyện này nữa.
Tống Thanh Dương ở một bên cũng không nói gì, không hề phản bác, ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt trang điểm cầu kỳ của Yến Tuyền, lại dừng trên vòng eo gầy đi thấy rõ của nàng, mãi mà không dời mắt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bình luận (0)

Để lại bình luận