Chương 209

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 209

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Làm gì thế? Trong này có người rồi.” Yến Tuyền ôm Tống Thanh Dương, giả vờ thân mật.
Thật ra không cần phải giả vờ, lúc này xiêm y của hai người cũng lộn xộn, lại còn nằm cạnh nhau, vốn dĩ đã rất mập mờ.
Nam nhân lập tức xin lỗi, muốn đóng nắp quan tài lại cho hai người, nhưng sau đó lại nhanh chóng dừng lại, hỏi: “Hai người các ngươi ai là quỷ?”
Yến Tuyền chỉ bản thân.
Người kia lập tức vui vẻ, chỉ vào hình thể chênh lệch khá nhiều của bọn họ, cười khúc khích nói: “Người ngươi nhỏ vậy thì đè hắn ta kiểu gì?”
“Khụ! Ngươi đừng có thấy huynh ấy to con mà nhầm, thật ra huynh ấy nhát gan lắm, doạ có tí đã sợ rồi.” Yến Tuyền há mồm ra là nói dối, cứ tưởng nói dối xong là người kia sẽ đi, ai ngờ đâu hắn ta lại không chỉ không đi mà còn ngồi lên trên quan tài, cười một cách tục tĩu: “Đây là lần đầu tiên ta thấy ngựa nhỏ kéo xe lớn đấy, phải quan sát kỹ càng, học tập chăm chỉ mới được.”

“Ta không thích cho người khác nhìn.”
“Đã đến đây chơi rồi, làm gì có ai còn sợ bị người khác nhìn nữa?” Nam nhân không quan tâm, chỉ vào hai người đang điên cuồng trước cửa cho Yến Tuyền xem.
Yến Tuyền hết cách, bây giờ ra tay lại sợ rút dây động rừng, khiến thầy múa rối bỏ chạy, nhưng lại không thể làm cho gã ta xem thật.
Khi hai bên lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, Yến Tuyền nhìn Tống Thanh Dương bên cạnh, liếc mắt ra hiệu cho hắn muốn hắn giúp đỡ, nhưng hắn chỉ nhìn chứ không hề có ý muốn nhúng tay vào chuyện này.
Yến Tuyền khẽ cắn môi, xoay người ngồi lên người Tống Thanh Dương, rút bội kiếm treo trên hông Tống Thanh Dương ra, xoay người chĩa kiếm vào cổ nam nhân đang ngồi trên nắp quan tài: “Chết tiệt! Ta bảo không cho ngươi xem là không cho ngươi xem, nếu ngươi còn ngồi đây lải nhải nữa thì đêm nay ta sẽ biến ngươi thành quỷ thật đấy!”
Yến Tuyền đang cược rằng những người đến chỗ này chơi không phải dạng tốt lành gì, nàng càng tỏ ra mình mạnh mẽ thì càng khó lộ.
Quả nhiên, nam nhân kia ăn cứng không ăn mềm, vừa nhìn thấy kiếm đã sợ, vội vàng nhảy xuống nắp quan tài: “Các ngươi chơi đi, các ngươi chơi đi, ta đi ngay đây.”
Đuổi được nam nhân kia đi, cuối cùng Yến Tuyền cũng thở phào nhẹ nhõm, chờ đến khi tỉnh táo lại nàng mới phát hiện thứ to lớn đang ngóc đầu dậy của Tống Thanh Dương vẫn chưa chịu xìu xuống, lúc này nó đang bị kẹp giữa hai chân nàng.
Yến Tuyền nghĩ đến chuyện lúc nãy chưa hỏi xong, uốn éo mông, cố ý cọ vào thứ kia của hắn, hỏi: “Huynh sao thế, sao huynh lại động dục vậy?”
“Cơ thể người phàm, bản năng của con người thôi.” Tống Thanh Dương vừa giải thích vừa ngồi dậy, nâng Yến Tuyền dậy khỏi người hắn: “Bao giờ về Cửu Trùng Thiên ta sẽ hoàn toàn quên đi muội, không thấy sẽ không nhớ, không còn dính dáng gì nữa.”
Tống Thanh Dương nói câu này với Yến Tuyền, cũng như đang nhắc nhở bản thân.
Nhưng Yến Tuyền lại không nhận ra, lòng nàng chùng xuống, đẩy hắn ra: “Phì! Ai mà thèm huynh chứ, khắp thiên hạ đầy rẫy nam nhân, đâu phải chỉ có mỗi một mình huynh đâu, mai ta sẽ đi tìm một người còn tốt hơn huynh.”
Yến Tuyền nói xong câu này, leo ra khỏi quan tài đi ra ngoài.
Tống Thanh Dương đi theo sau nàng.
Hai người trước cửa đang đến đoạn cao trào nên không chú ý đến cuộc cãi vã của bọn họ, nhưng Tống Thanh Dương vẫn đánh ngất hai người họ.
“Để cho an toàn, tốt nhất nên ra tay ngay đêm nay đi. Nhược điểm của thầy múa rối là tay của gã ta, chỉ cần phế tay của gã ta thì năng lực của gã ta sẽ giảm đi phân nửa, còn một nửa còn lại là ở miệng gã ta, khiến gã ta không niệm được chú ngữ là muội muốn làm gì gã ta cũng được.” Tống Thanh Dương nói cho Yến Tuyền biết nhược điểm của thầy múa rối.
“Ta biết, ta có kế hoạch rồi.” Yến Tuyền thờ ơ đồng ý, không tiếp tục nói chuyện với hắn, nhặt pháp khí bị rơi trong quan tài lên, sau đó nhẹ nhàng thổi sáo quỷ.
Mọi người đang lúc dâm loạn nên không hề phát hiện ra tiếng sáo nho nhỏ, chỉ có quỷ hồn gần đấy phát hiện ra, vô thức bị tiếng sáo thu hút đến đây.
Phát hiện ra là nàng, các quỷ hồn hỏi: “Yến tiểu thư, chúng ta đang xem xuân cung hí đấy, tự dưng ngươi gọi chúng ta đến đây làm gì?”
Hoá ra trong căn nhà này cũng có rất nhiều quỷ thật, ỷ vào việc người khác không nhìn thấy, bọn họ trốn trong bóng tối xem mấy người kia dâm loạn.
“Chỉ nhìn thôi thì có gì vui, để ta giúp các ngươi tham gia.”
Đám quỷ hồn vừa nghe thấy có thể tham gia thì tất cả đều thấy hào hứng, vội vàng hỏi nàng làm như nào mới được
Yến Tuyền bảo bọn họ chờ trước, sau đó lấy rối gỗ giả làm xác người ra khỏi quan tài.
Thầy múa rối dùng tiệm vàng mã để che giấu, người giấy trong cửa hàng của gã ta không được vẽ mắt, vậy chứng tỏ những người giấy đấy không phải chỉ để làm cảnh, nó có thể bị quỷ hồn ám, chắc chắn người giấy với rối gỗ cũng có chỗ giống nhau.
Người giấy có thể làm cơ thể cho quỷ hồn, vậy thì rối gỗ được điêu khắc chi tiết hơn chắc chắn cũng có thể làm cơ thể cho quỷ hồn.
“Không được, trên người rối gỗ có vẽ phù chú, chúng ta không vào được.” Có con quỷ ngắt lời Yến Tuyền: “Nếu nhập vào đấy được thì bọn ta đã nhập vào đấy lâu rồi.”
“Chắc chắn có cách cho bọn họ nhập vào rối gỗ được, đúng không?” Yến Tuyền nhìn về phía Tống Thanh Dương, đã đến lúc hắn dạy học rồi.
“Rất đơn giản, chỉ cần dùng máu gà được dùng để vẽ mắt cho người giấy rồi xoá phù chú trong rối gỗ là quỷ hồn có thể nhập vào rối gỗ. Các quỷ hồn chủ yếu nhập vào người giấy chứ không phải nhập vào rối gỗ là vì người giấy nhẹ hơn, quỷ hồn đã quen với việc bay lượn khắp nơi, chúng sẽ không quen nếu đột nhiên đổi thành cơ thể bằng gỗ.”
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của Tống Thanh Dương, Yến Tuyền lập tức lấy máu gà dùng để vẽ mắt cho người giấy ra, bôi lên mắt con rối gỗ trong tay, sau đó bảo các quỷ hồn thử nhập vào.
Quả nhiên đã thành công.
Thấy thế, các quỷ hồn vui mừng khôn xiết, Yến Tuyền bảo bọn họ đừng sốt ruột rồi đi tìm tất cả rối gỗ trong căn nhà này để nàng xoá từng phù chú một.
Sau khi các quỷ hồn nhập vào rối gỗ thành công, Yến Tuyền lại nói với bọn họ: “Nếu các ngươi muốn yên tâm chơi đùa với bọn họ thì phải chế ngự được thầy múa rối kia, nếu bị gã ta phát hiện, gã ta sẽ dễ dàng đuổi các ngươi ra ngoài.”
Các quỷ hồn liên tục đồng ý, tuân theo sự sắp xếp của Yến Tuyền, đi về phía cửa lối đi bí mật. Thầy múa rối và người điểm canh đang đứng canh ở đấy, đề phòng có người đến phá đám.
Thầy múa rối không mấy đề phòng với rối gỗ do chính gã ta làm, chờ đến lúc gã ta nhận ra có gì đấy không ổn thì hai tay đã bị rối gỗ khống chế. Lợi dụng lúc này Yến Tuyền thổi sáo quỷ, dễ dàng khiến gã ta phân tâm. Sau đó, Tống Thanh Dương chỉ đạo, dùng kiếm Thanh Loan cắt đứt gân tay gã ta, cắt lưỡi gã ta.
Người điểm canh bên cạnh cũng bị ảnh hưởng bởi sáo quỷ, không kiềm chế được rơi nước mắt. Yến Tuyền cũng cắt đứt gân tay của ông ta, còn đầu lưỡi của ông ta thì không cắt, phải giữ lại ông ta để biết chân tướng của chuyện này.
Sau khi làm xong tất cả, Yến Tuyền bảo các quỷ hồn đi chơi, nhưng chỉ được chơi với mấy người giả thần giả quỷ khiến những kẻ đó trải nghiệm cảm giác bị quỷ hồn thật sự trêu đùa, để xem sau này bọn họ có còn dám chơi như này nữa không. Còn những người bị trúng thuật con rối không được phép di chuyển, đánh ngất rồi tập hợp bọn họ lại một chỗ trước, để đấy xử lý sau.
Từ người điểm canh, hai người biết được thầy múa rối làm tất cả những chuyện này là vì tiền, để mua được nhiều vật liệu gỗ quý hiếm hơn. Thầy múa rối hy vọng trong lúc gã ta còn sống có thể làm ra được một con rối gỗ giống người thật, sau khi gã ta chết, linh hồn của gã ta sẽ nhập vào người của rối gỗ, gã ta sẽ đạt được sự bất tử thật sự.
Quyền và sắc chắc chắn là con đường kiếm tiền nhanh nhất, vậy nên gã ta đã lợi dụng năng lực của mình để thuyết phục một đám kẻ có tiền thích chơi trò kích thích, giúp bọn họ được trải nghiệm các kiểu chơi đùa khác nhau, dùng cái này để kiếm tiền.
Người điểm canh làm đồng lõa với gã ta là bởi vì người điểm canh đi khắp hang cùng ngõ hẻm, biết rất rõ những người quanh đấy, để ông ta đi hạ thuật con rối là dễ dàng nhất.
“Ngươi chỉ đi tìm con mồi cho thầy múa rối, vì sao lại khiến Thượng tiểu thư vu oan cho Liên Dung?” Yến Tuyền hỏi người điểm canh.
“Bởi vì hắn ta viết câu thơ kia.”
Câu thơ: “Tất cả đều thấp kém, chỉ có đọc sách mới cao cả”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận