Chương 210

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 210

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền lập tức nhớ đến tửu lâu Thượng gia tràn ngập thơ từ, có lẽ câu thơ mà người điểm canh nói là thơ Liên Dung viết ở đấy.
“Hai câu này có hơi phiến diện thật. Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có người tài giỏi, không có cái gọi là đắt rẻ sang hèn. Nhưng câu thơ đấy là Thượng chưởng quầy nhờ Liên viện trưởng viết để treo trên tường khách điếm. Thượng chưởng quầy muốn khuyên nhi tử, khuyên người đời nên chăm chỉ đọc sạch, cần cù học tập, như vậy đâu có sai đâu. Dù ngươi có ngứa mắt thì phải đi tìm Thượng chưởng quầy để gây chuyện chứ? Sao lại đi trách Liên viện trưởng?”
“Thượng chưởng quầy thì biết cái gì, ông ta chẳng qua chỉ là một người bị Liên Dung tẩy não mê hoặc thôi, ngày nào cũng cung cấp đồ ăn thức uống cho bọn họ.”
“Sao lại thế được? Ngươi ăn nói cẩn thận đấy.”
“Quy định của thư viện Thu Thuỷ là mỗi sáng trước khi vào thư viện, tất cả các học sinh đều phải nói thật to ‘Tất cả đều thấp kém, chỉ có đọc sách mới cao cả! Tử quý khắp triều đều là người đọc sách’, phải nói vậy tám đến mười lần mới được vào thư viện…”
Người điểm canh vừa mới lên tiếng đã bị Liên Dung hét ầm lên ngắt lời: “Ta làm thế là để khích lệ các học sinh cố gắng học tập chứ còn gì nữa, ta làm thế có gì sai?”
Yến Tuyền lôi Liên Dung ra khỏi hầu bao, người điểm canh đã thấy rất nhiều người giấy ở chỗ thầy múa rối, ông ta vừa nhìn đã biết Liên Dung ở trong đó, ông ta cũng hiểu ra: “Hoá ra là mấy người này đến giúp ngươi à.”
Nói xong, ông ta lại trả lời câu nói của Liên Dung: “Sai lầm lớn nhất của ngươi là coi thường tất cả những người khác.”
Nhi tử của người điểm canh đã chết, chỉ còn lại tôn nhi và ông ta nương tựa lẫn nhau.
Ông ta đã nghĩ đến việc chờ đến khi tôn nhi được mười tuổi sẽ đưa thằng bé đi học nghề, kiếm sống bằng tay nghề thì chắc chắn không cần phải lo ăn lo mặc.
Vốn dĩ đã lên kế hoạch kỹ càng, không ngờ thư viện Thu Thuỷ lại chuyển đến đây, sáng nào cũng có học sinh hét ầm ĩ: “Tất cả đều thấp kém, chỉ có đọc sách mới cao cả! Tử quý khắp triều đều là người đọc sách!”
Từng ngày, từng năm, những người xung quanh đều bị lời nói của bọn họ tẩy não, nghĩ người đọc sách mới là người cao quý nhất, đặc biệt là bọn nhỏ. Tôn nhi của ông ta cũng thế, không muốn đi học nghề theo sự sắp xếp của ông ta, nói kiểu gì cũng muốn vào thư viện, muốn thi khoa cử, muốn làm quan lớn.
Tiểu hài nhi không biết chuyện thi khoa cử, nhưng các lớn nhân đều biết, đi nghìn dặm mới tìm được mấy người như vậy. Còn lại chỉ toàn những người thi trượt, đánh trận nào thua trận đó, kiểu người như bọn họ lấy đâu ra nhiều tiền bạc để đánh cược như thế chứ.
Nhưng tiểu hài tử lại cảm thấy bản thân chắc chắn sẽ là người được chọn trong mười nghìn người kia, nằng nặc muốn đi học.
Ông ta không làm gì được tôn nhi nên chỉ đành lấy hết của cải trong nhà ra cho thằng bé đi học.
Khó khăn lắm mới góp đủ một năm, ra ngoài mượn tiền đủ học thêm một năm nữa, miễn cưỡng cung cấp tiền cho đi học được ba năm, nhà đã nợ nần chồng chất. Vì tôn nhi, ông ta chỉ có thể để ý đến mấy người về nhà lúc say rượu, lợi dụng lúc gõ mõ điểm canh mỗi đêm, ông ta cướp được của mấy người say rượu.
Đa phần người say rượu tỉnh dậy vào hôm sau sẽ không nhớ rõ chuyện tối hôm qua. Dựa vào chuyện này, ông ta lại miễn cưỡng cung cấp được tiền cho tôn nhi thêm mấy năm, nhưng đi đêm lắm sẽ có ngày gặp ma, có một lần lúc ông ta đang đi trộm tiền, bị người ta bắt tại trận, bị đánh cho một trận nhừ tử.
Chuyện đã bại lộ, ông ta không dám tiếp tục ra tay, thấy lại sắp đến lúc phải đóng tiền nhập học thì thầy múa rối lại đến tìm ông ta.
Vì tiền, ông ta gần như chẳng nghĩ gì đã đồng ý.
Bắt đầu từ lúc đó, ông ta đã bắt đầu giúp thầy múa rối tìm kiếm thiếu nam thiếu nữ hợp độ tuổi để dạy dỗ. Dần dần ông ta phát hiện ra, thật ra Liên Dung bảo các học sinh đọc câu thơ kia cũng là một cách để khống chế người khác.
Nhưng nghĩ đến việc Liên Dung làm vậy cũng là vì muốn tốt cho bọn nhỏ, ông ta cũng không nói gì.
Lúc tôn nhi thi được đồng sinh, ông ta cực kỳ vui vẻ, càng tin lời Liên Dung nói hơn, cảm thấy chắc chắn tôn nhi nhà mình có thể trở nên nổi bật. Nhưng không bao lâu sau hiện thực đã cho ông ta một cái tát.
Tôn nhi thi liên tục hai ba lần, nhưng không lần nào thi được tú tài, ba năm thi một lần, hai ba lần như vậy là gần mười năm.
Ông ta không thể chờ được, nếu phía Đông không có ánh sáng vậy thắp sáng phía Tây, có danh hiệu đồng sinh, tìm việc làm ở phòng thu chi cũng không khó.
Ông ta nhanh chóng liên lạc được với một trà lâu, nhưng tôn nhi lại không muốn, tôn nhi nói: “Con đọc sách là để thi Trạng Nguyên, để trở nên xuất sắc hơn người khác, chứ không phải là để đi làm ở phòng thu chi cho người khác nô dịch.”
Lúc này ông ta mới nhận ra câu nói “Tất cả đều là thấp hèn, chỉ có đọc sách mới là cao cả” của Liên Dung đã ảnh hưởng đến tôn nhi của ông ta đến mức nào.
“Không làm ở phòng thu chi, vậy đến thư quán chép sách cho người ta đi.” Ông ta ngập ngừng nói tiếp.
“Ngày nào cũng chép sách kiếm được bao nhiêu tiền, chờ con thi đậu Trạng nguyên, muốn cái gì mà chẳng có, làm cái đấy chẳng thà con đi đọc thêm mấy quyển sách.”
Nghe tôn nhi nói xong câu này, người điểm canh biết đã tiêu rồi, đứa nhỏ này tiêu rồi. Ông ta gần như đoán được sau khi ông ta qua đời, tôn nhi tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân*, nói như rồng leo, làm như mèo mửa sẽ rơi vào hoàn cảnh tồi tệ đến mức nào.
*四体不勤,五谷不分: không bao giờ cử động tứ chi, không phân biệt được năm cây trồng (thành ngữ); sống như một ký sinh trùng”
“Liên Dung đáng chết, ta giết hắn ta là thay trời hành đạo!” Người điểm canh hô to: “Cuộc đời của tôn nhi của ta cứ thể bị Liên Dung huỷ hoại. Hắn ta còn viết chữ trong tửu lâu, tiếp tục hãm hại những hài tử khác. Thượng chưởng quầy kia còn coi hắn ta như một thánh nhân, không chỉ đóng tiền học hành cho thư viện, lần nào Liên Dung đến tửu lâu của ông ta mời khách ăn cơm, ông ta cũng ngu ngốc miễn phí cho Liên Dung, ta chỉ đang giúp ông ta tỉnh ra thôi!”
Hoá ra đây là lý do ông ta lợi dụng Thượng Đình vu oan cho Liên Dung.
Nghe hết ý định giết người của người điểm canh, Liên Dung la hét rằng mình chết oan uổng: “Tôn nhi của ngươi không thi đậu là do trình độ của tôn nhi ngươi không được, đâu có liên quan gì đến ta? Ta đã dạy được bao nhiêu học sinh thi đậu đấy!”
“Thi đậu thì sao chứ?” Yến Tuyền không nhịn được cắt ngang: “Từ đầu các ngươi đọc sách đã không phải là vì tạo phúc cho bá tánh, mà là để bản thân thăng quan phát tài, loại quan như các ngươi không có còn tốt hơn.”
Yến Tuyền rất thất vọng về Liên Dung: “Mục đích của đọc sách là để hiểu sự việc, phân biệt đúng sai, biết vinh biết nhục, chứ không phải là vì phong hầu bái tướng, coi khinh người khác. Ngươi là viện trưởng của thư viện, đến chuyện này mà ngươi cũng không hiểu thì ngươi không hề xứng làm viện trưởng.”
“Mười năm học tập khổ cực, làm gì có ai không muốn được vinh danh bảng vàng? Người xưa có câu, nghèo thì lo cho mình, giàu thì lo cho thiên hạ. Sau này chúng ta thành công, mới có năng lực để lo cho thiên hạ chứ?”
“Làm người tốt trước làm việc sau, làm người thì phải xây dựng đức tính trước, loại quan có tài mà không có đức, chỉ biết đến lợi ích, không làm hại dân chúng đã là tốt rồi.”
Liên Dung bị Yến Tuyền nói đến nỗi á khẩu không trả lời được. Người điểm canh vui vẻ, không ngờ người Liên Dung mời đến giúp đỡ hắn ta lại đột ngột đứng về phía ông ta, đang định lân la làm quen để Yến Tuyền thả ông ta đi, ai ngờ đâu ông ta lại bị Yến Tuyền ghim.
“Ngươi vui vẻ cái gì? Liên Dung làm sai, nhưng không có nghĩa là ngươi làm đúng, ngươi giúp thầy múa rối hãm hại nhiều người như thế, đừng có tưởng là ta sẽ tha cho ngươi.”
Yến Tuyền bảo rối gỗ giúp nàng đưa tất cả những người này đến nha môn, quan sát nha sai ghi lời khai của bọn họ, lần lượt giải thuật pháp trên những người bị trúng thuật con rối.
“Người bị huấn luyện quá lâu như Thượng Đình thì phải làm sao đây?” Yến Tuyền hỏi Tống Thanh Dương.
“Kiểu này thì chỉ có thể để người nhà chậm rãi dẫn đường, sắp xếp cho nàng ta một số yêu cầu nhiệm vụ đúng đắn.”
Tống Thanh Dương đang nói chuyện thì Thượng Đình chen ngang: “Từ lúc chúng ta sinh ra không phải đã là con rối do cha mẹ điều khiển sao? Mặc xiêm y màu nào, búi tóc ra sao, lúc nào cũng phải làm theo tiêu chuẩn và yêu cầu của bọn họ. Khi đến một độ tuổi nhất định, đến cả việc xuất giá, thú thê cũng phải nghe lệnh của phụ mẫu, lời người mai mối, không được phép tự quyết định. Bọn họ nói là vì muốn tốt cho chúng ta, nhưng đâu có ai bảo đảm được bọn họ làm vậy là đúng chứ?”
Yến Tuyền hiểu ý của nàng ta: “Ngươi đã lớn rồi, ngươi tự quyết định cuộc đời của ngươi đi, người ngoài như chúng ta không nhúng tay vào được.”
Nói xong, nàng với Tống Thanh Dương rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận