Chương 212

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 212

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Huyền Thanh đang tính toán thu chi của thiện đường ngày hôm nay, bàn tay liên tục gảy bàn tính, nghe tiếng động bèn nhìn thoáng qua Yến Tuyền, nói: “Ta sắp tính xong rồi, ngươi nói xảy ra chuyện gì trước đi.”
“Có một tiểu cô nương, mới mười ba tuổi, bị chính gia huynh của mình cưỡng hiếp, xong việc thì bị người trong nhà phát hiện. Mọi người đều cảm thấy rằng chuyện này là do nàng ấy chủ động quyến rũ.”
Huyền Thanh không khỏi dừng động tác đang làm lại một chút, khó hiểu hỏi: “Tại sao? Chuyện này hẳn là không nên như vậy.”
“Bởi vì gia huynh của nàng ấy là một tên ngốc.”
Nàng ấy tên Vương Duẫn Ý, ca ca lớn hơn nàng ấy bốn tuổi, vốn dĩ y cũng là một đứa bé bình thường, nhưng vào năm bảy tuổi bị bệnh sốt cao, không đi khám kịp thời, dẫn đến tổn thương đầu óc. Vì vậy, sau này mới trở thành một kẻ ngu si như bây giờ. Cũng kể từ đó, y nói chuyện không còn được rõ ràng, cứ há miệng sẽ không kiểm soát được mà chảy nước miếng, ngay cả việc ăn uống tiểu tiện cũng cần phải có người chăm sóc.
Sau này, phụ mẫu cũng dồn hết tâm tư cho người ca ca, Duẫn Ý còn nhỏ tuổi nhưng vẫn muốn giúp mẫu thân cùng nhau chăm sóc ca ca.
Theo thời gian trôi qua, nàng ấy dần lớn lên, trách nhiệm chăm sóc cho ca ca cũng dần dần biến thành của nàng ấy, đặc biệt sau khi mẫu thân sinh thêm một người đệ đệ. Mỗi ngày, việc giúp ca ca chải đầu, mặc quần áo, lau nước miếng đều do một tay nàng ấy làm.
Phụ mẫu thường khen nàng ấy là người vừa hiểu chuyện vừa giỏi giang, những người khác cũng khen nàng ấy: “Không biết sau này ai sẽ may mắn lấy được một thê tử hiền huệ như vậy.”
Lời khen của bọn họ khiến nàng ấy cảm thấy rất vui, càng tận tâm hơn trong việc chăm sóc ca ca. Nàng ấy giống như một tiểu mẫu, coi ca ca của mình giống như đứa bé, mặc dù ca ca có vẻ cao lớn và khỏe mạnh hơn nàng ấy nhiều.
Bởi vì từ nhỏ đã chăm sóc cho ca ca, cho nên tình cảm giữa nàng ấy và ca ca tốt hơn rất nhiều so với các cặp huynh muội khác. Ca ca sẽ làm nũng với nàng ấy giống như một đứa bé, hai người bọn họ cũng không ngại ngùng trong việc ôm ấp nhau.
Bỗng một ngày nọ, nàng ấy và ca ca cùng nhau ngủ trưa giống như thường lệ. Ngay lúc ngủ đến mơ mơ màng màng, nàng ấy cảm giác có thứ gì đó đè trên người mình, mở to mắt ra nhìn thì bỗng thấy ca ca đang trần truồng nằm trên người nàng ấy, còn nàng ấy cũng vậy, cả người trần truồng.
“Huynh đang làm gì vậy?” Nàng ấy không khỏi hoảng sợ, muốn đẩy y ra. Nhưng mà lúc này nàng ấy mới phát hiện ra rằng ca ca không những cao hơn nàng ấy, mà sức lực cũng mạnh hơn nàng ấy rất nhiều: “Hôn môi… Ngủ… Thoải mái…”
Từ vài lời nói của ca ca, nàng ấy đã hiểu ý của y, không biết y từ chỗ nào nghe được rằng nam nữ sau khi cởi hết quần áo, đè nhau ngủ sẽ cảm thấy thoải mái hơn.
Nàng ấy còn chưa kịp hỏi rõ ràng thì phụ mẫu đã trở lại, ca ca vẫn còn đè trên người nàng ấy, dáng vẻ hai người trần truồng dính lấy nhau trùng hợp bị phụ mẫu thấy được.
Phụ thân không nói một lời, ông ta lập tức cầm lấy một cây củi đánh về phía nàng ấy, vừa đánh vừa mắng: “Sao ta lại sinh ra một đứa kỹ nữ như ngươi, tuổi còn nhỏ đã phóng túng như vậy, ngay cả người ca ca ngốc nghếch của mình cũng có thể quyến rũ cho bằng được.”
Chỉ đơn giản bởi vì ca ca của nàng ấy là một tên ngốc, cho nên bọn họ đều nhất trí cho rằng nàng ấy – một người hoàn toàn bình thường đã chủ động quyến rũ ca ca của mình.
Nàng ấy khóc lóc và giải thích việc này không phải do nàng ấy làm, nhưng cho dù giải thích thế nào, bọn họ cũng không tin. Bọn họ còn nói: “Ca ca của ngươi là một đứa ngốc, tâm trí của thằng bé còn không bằng một đứa trẻ năm tuổi, sao thằng bé có thể làm loại chuyện này được.”
Phụ mẫu đã từng khen nàng ấy hay bao nhiêu, bây giờ càng mắng nàng ấy khó nghe bấy nhiêu. Lâu nay nàng ấy vẫn luôn hiểu chuyện, ngoan ngoãn nghe lời, nhưng lúc này cũng không thể đổi lấy một chút sự tín nhiệm nào từ phụ mẫu.
Sau khi ngồi một mình trong phòng và trải qua một đêm, nàng ấy lựa chọn treo cổ tự sát.
Huyền Thanh nghe xong, khẽ nhíu mày, ngay sau đó đặt bàn tính trong tay xuống: “Đi thôi, trở về rồi chúng ta lại tính sau.”
“Meo meo!” Hoa Thái Tuế kêu meo một tiếng, cũng muốn đi theo.
Hiếm khi thời tiết như thế này mà nó còn muốn ra ngoài, Yến Tuyền cũng không từ chối, ôm nó theo.
Hai người một mèo lên xe ngựa, Huyền Thanh nhận thấy phía sau vẫn luôn có một chiếc xe ngựa đi theo bọn họ, không khỏi tò mò hỏi: “Phía sau là ai thế?”
“Là cháu trai của Cảnh Vương – Tiêu Cửu Uyên. Trước kia, hắn ta vẫn luôn tu luyện Mật Tông Phật pháp ở Tây Vực, nghe tin Cảnh Vương qua đời, hắn ta vội vàng từ Tây Vực trở về để chịu tang. Sau khi biết những chuyện đã xảy ra với Cảnh Vương, hắn ta cho rằng Cảnh Vương còn có thể cứu được, do đó muốn tiến vào Quỷ giới. Hoàng thượng sợ hắn ta lại thả ma vật từ trong Quỷ giới ra, cho nên dù thế nào đi chăng nữa cũng không chịu cho hắn ta đi vào. Nhưng tiểu tử này hoàn toàn không nghe lời Hoàng thượng nói, khăng khăng muốn đi vào bên trong. Hoàng thượng bị hắn ta làm phiền muộn, nên kêu hắn ta tới tìm ta, nói rằng ta đã từng đi Quỷ giới, khá quen thuộc với nó. Nếu ta đồng ý để hắn ta cùng đi theo, Hoàng thượng sẽ chấp nhận yêu cầu tiến vào Quỷ giới của hắn ta.”
Nàng đã tận mắt nhìn thấy Cảnh Vương trông như thế nào, cùng với đồ vật bên trong Quỷ giới. Cho dù là Đế Thích Thiên hay Tống Thanh Dương cũng không có cách nào giải quyết, huống chi là hắn ta. Hiển nhiên, Yến Tuyền không thể cùng hắn ta đi mạo hiểm được, nên đã quyết đoán từ chối. Nhưng thằng nhãi này không thấy Hoàng Hà thì không chịu bỏ cuộc, giống như thuốc cao bôi trên da chó, lúc nào cũng đi theo nàng. Đặc điểm này của hắn ta giống hết với Cảnh Vương lúc trước – cũng ở trong Quỷ giới, ôm nàng không chịu buông tay, quả thật khiến người khác cảm thấy chán ghét.
“Hắn ta đã xuất gia rồi sao? Có cạo đầu đi tu không?” Huyền Thanh hỏi.
“Không có cạo đầu, hẳn hắn ta chỉ là đệ tử tu hành tục gia*.”
*Đệ tử tu hành tục gia: đệ tử tu hành nhưng không cần phải xuất gia, được hưởng đãi ngộ như nhau và tuân theo những quy tắc, giới luật giống như khi tu luyện trong chùa.
“Vậy ngươi phải cẩn thận.”
“Tại sao?” Điều này có gì khác với đệ tử tu hành tục gia của Thiếu Lâm à?
“Có một số phái trong Mật Tông Phật giáo có thể cưới vợ sinh con, bọn họ chủ trương song tu, sẽ tìm kiếm các nữ nhân xinh đẹp để cùng nhau tu luyện. Họ được xưng là Phật Mẫu Minh Phi. Người bình thường không muốn xuất gia, đi tu luyện Mật Tông Phật pháp thì hầu như sẽ đi theo con đường có thể cưới vợ sinh con này, những giáo phái này còn thích dùng người làm pháp khí, giết người hiến tế, cung phụng thần ma.”
“Nghe có vẻ như rất tà giáo.”
“Đúng vậy, cho nên phần lớn các tu sĩ đều không thích giao tiếp với người Mật Tông.”
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã đi gần đến trước cửa nhà của Duẫn Ý, cách một đoạn xa, Yến Tuyền kêu phu xe dừng lại, sau đó cùng Huyền Thanh đi bộ đến trước nhà Duẫn Ý.
Có lẽ do trời mưa và thời tiết khá lạnh, ngoại trừ một số nhà phải mở cửa để buôn bán, còn những nhà khác hầu như đều đang đóng cửa.
Cửa nhà Duẫn Ý cũng vậy, Huyền Thanh hoá trang thành đạo cô, lấy lý do đến đây để hóa duyên nên tiến lên gõ cửa.
Yến Tuyền hoá trang thành nam tử nên không hợp để đi cùng. Cho nên, nàng bèn ôm Hoa Thái Tuế đi về phía quán trà gần đó với hy vọng có thể tìm hiểu một chút tình huống của ca ca Duẫn Ý, không thể có chuyện đột nhiên y hiểu rõ chuyện nam nữ như vậy được.
Thời tiết lạnh giá, trong quán trà không có nhiều khách, ông chủ lại không có ở đây. Hai người con trai của ông chủ và mấy người bạn của họ đang trông coi cửa hàng, trông họ đều khá trẻ, khoảng tầm mười mấy tuổi. Tất cả họ đều đang ngồi vây quanh một bếp lò, vừa cắn hạt dưa vừa bí mật nhìn thứ gì đó, thấy nàng tiến vào thì lập tức nhanh giấu thứ đó đi, trên gương mặt còn hiện lên vẻ chột dạ.
Yến Tuyền nghi ngờ liếc nhìn bọn họ một cái, sau đó ngồi xuống ở chỗ cách bọn họ không xa.
Đến lúc nàng uống trà, ngoài cửa lại có một người tiến vào, hắn ta lập tức đi đến trước bàn của Yến Tuyền và ngồi xuống.
Mấy đứa trẻ còn cho rằng bọn họ đi cùng nhau, nên cũng không hỏi nhiều, giúp bọn họ gọi trà rồi rời đi.
Yến Tuyền nhìn gương mặt khó lòng phân biệt nam với nữ ở trước mặt, vô cùng cạn lời: “Tiêu thế tử, những điều nên nói ta đều đã nói rồi, cho dù ngươi có quấy rầy ta thế nào thì ta cũng không thể dẫn ngươi cùng đi.”
“Ngươi không sợ ta sẽ nói hết bí mật của ngươi cho toàn bộ người Tống gia biết hay sao?”
“Hừ! Ngươi và Cảnh Vương đúng là không hổ danh là hai ông cháu, đê tiện giống nhau.”
Mới vừa nghe lời nói của Huyền Thanh, lúc này Yến Tuyền thật sự có chút sợ hãi rằng hắn ta sẽ làm ra điều gì đó với di mẫu của nàng. Trong lúc nhất thời, nàng không khỏi chửi thầm Hoàng thượng, sao ông ấy có thể ném củ khoai lang nóng muốn bỏng tay này cho nàng!
“Đây cũng là tấm lòng hiếu thảo của ta, mong Yến tiểu thư có thể tác thành.”
“Ta tác thành cho ngươi, vậy ai tác thành cho ta? Ngươi đừng làm loạn nữa, đúng là biết cách làm khó người khác.”
Trong lúc hai người bọn họ nói chuyện, mấy hài tử ở bên kia lại lén lút lấy đồ vật đã giấu ra. Có lẽ do sợ bọn họ phát hiện, động tác có chút khẩn trương, có một đứa không cầm chắc khiến cho đồ vật trong tay rơi xuống mặt đất. Đó là chiếc yếm màu đỏ, đúng lúc này thì bị Yến Tuyền và Tiêu Cửu Uyên nhìn thấy.
Tuy rằng mấy hài tử đã nhanh chóng nhặt yếm lên, nhưng Yến Tuyền vẫn thấy rất rõ ràng, đây không phải là một chiếc yếm mới, mà là chiếc yếm cũ đã qua sử dụng. Mấy đứa trẻ này trông có vẻ không thành thật lắm!
Yến Tuyền đang định lên tiếng nói gì đó, Tiêu Cửu Uyên đã cười và nói trước: “Tốt lắm, mấy tiểu tử này, có triển vọng đấy, tuổi còn nhỏ nhưng đã biết chơi đùa nữ nhân.”
Nghe xong lời này của hắn ta, mấy hài tử không khỏi thở dài nhẹ nhõm, sau đó đều nở một nụ cười thoải mái, cũng không giấu diếm nữa, lấy chiếc yếm ra, chỉ có Yến Tuyền vẫn đang nhíu mày, hỏi Tiêu Cửu Uyên: “Có triển vọng? Đây được coi là có triển vọng gì chứ? Biết chơi đùa nữ nhân thì là có triển vọng à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận