Chương 213

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 213

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời nói của Yến Tuyền lập tức khiến mấy hài tử cúi đầu xuống, nhưng Tiêu Cửu Uyên lại không để bụng: “Không phải chỉ là cái yếm thôi sao, có gì đâu? Người khác mười tám tuổi mới biết thế nào là chơi đùa nữ tử, bọn chúng mới mười tuổi đã biết chơi thì không phải là có triển vọng hay sao?”
“Hôm nay bọn họ dám trộm yếm, ngày mai sẽ dám đột nhập vào nhà để cưỡng hiếp người khác, đây là cái mà ngươi gọi là có triển vọng hay sao?”
“Mọi chuyện đâu có nghiêm trọng như ngươi nói. Đây chỉ là sự hiếu kỳ của mấy hài tử đối với người khác thôi, chờ đến lúc bọn họ lớn lên, cưới được thê tử, tự nhiên mọi chuyện sẽ ổn.”
Yến Tuyền cảm thấy nàng và thằng nhãi Tiêu Cửu Uyên này không thể nói chuyện hợp với nhau được, nên cũng không muốn nhiều lời với hắn ta. Vì vậy, nàng bèn đi đến trước bàn của mấy hài tử đang ngồi, hỏi bọn họ: “Các ngươi lấy yếm này từ chỗ nào?”
“Liên quan gì đến ngươi.” Có lẽ do Yến Tuyền có vóc dáng thấp bé, làn da mịn màng, trông có vẻ không lớn hơn bọn họ bao nhiêu tuổi nên chúng cũng không sợ Yến Tuyền cho lắm.
“Nếu các ngươi không nói, vậy đừng trách ta đi quan phủ tìm người tới bắt các ngươi, đến lúc đó sẽ cắt thứ đồ kia của các ngươi, rồi đưa các ngươi vào trong cung làm tiểu thái giám.” Yến Tuyền hung hăng đe dọa bọn họ.
Rốt cuộc vẫn chỉ là những hài tử, vừa nghe thấy hai chữ quan phủ, có đứa nhát gan, lập tức chỉ về phía một người trong nhóm: “Là tỷ tỷ của cậu ấy.”
“Là ai dạy cho các ngươi mấy chuyện này? Tỷ muội của mình bị người khác bắt nạt, các ngươi phải giúp đánh nàng đánh trả, sao lại hùa vào bắt nạt.”
Xem tuổi tác bọn chúng, Yến Tuyền cảm thấy hẳn là có người dạy chúng những chuyện này, rất có thể người ca ca ngốc nghếch kia của Duẫn Ý cũng bị người này dạy hư.
“Không ai dạy chúng ta cả, chúng ta chỉ là tò mò, tò mò cơ thể của các nàng ấy.” Hài tử vừa nói dứt câu thì nhìn thoáng qua Tiêu Cửu Uyên, ngay sau đó lại vội vàng cúi đầu xuống.
“Ngươi xem, ta thật sự nói không sai.” Tiêu Cửu Uyên ở một bên không nhịn được bèn nói xen vào.
Yến Tuyền trừng mắt liếc nhìn hắn ta một cái, có hắn ta ở đây xen vào, nàng cảm thấy khó khăn hơn trong việc hỏi chuyện.
“Thật sự không có ai dạy các ngươi à?” Yến Tuyền xác nhận lại lần nữa với chúng.
Mấy hài tử liên tục lắc đầu.
Thấy dáng vẻ thành thật của bọn họ, trông không giống như đang nói dối, nhưng Yến Tuyền vẫn có chút nghi ngờ, rốt cuộc bọn chúng cũng còn quá nhỏ tuổi, rất dễ bị người khác xúi giục.
Yến Tuyền suy nghĩ trong chốc lát, hỏi tiếp: “Các ngươi bắt đầu tò mò về cơ thể của nữ nhân từ khi nào?”
Vẻ mặt của Yến Tuyền đã dần dịu xuống, lúc này nàng lại đang mặc trang phục của nam nhân, đều là nam tử với nhau nên bọn chúng cũng không đề phòng, do dự một chút rồi nói: “Năm nay ta lên bảy, vào một buổi tối nọ, lúc đi tiểu đêm, ta nghe thấy âm thanh kỳ lạ vang lên trong phòng của phụ mẫu nên đã tò mò tiến lại gần quan sát. Sau đó, ta thấy được phụ thân đang đè mẫu thân ra trên bàn và không ngừng thúc vào, trên người bọn họ toàn là mồ hôi, mẫu thân bị phụ thân đẩy đến nỗi hai bầu ngực run run, liên tục kêu “muốn chết, muốn chết, sung sướng muốn chết”, hoàn toàn khác xa dáng vẻ thường ngày. Từ đó về sau, chỉ cần ta nhìn thấy nữ nhân, ta sẽ tự hỏi liệu các nàng ấy có giống với mẫu thân của ta hay không, buổi tối khi bị người đè ra bàn làm cũng sẽ kêu “muốn chết”.”
Đứa bé thẳng thắn nói ra, điều này khiến Yến Tuyền nghe được không khỏi đỏ mặt, hơi mất tự nhiên sờ Hoa Thái Tuế trong lồng ngực, ra vẻ bình tĩnh.
“Còn ta thì có một lần vô tình thấy được mấy bức tranh mỹ nữ do phụ thân cất giấu, trên mấy bức tranh đó, tất cả các cô nương đều không mặc xiêm y, khiến ta nhìn thấy không khỏi liên tục chảy máu mũi.”
“Còn ta thì nghe ca ca của ta nói, có một đêm, sau khi ca ca trở về thì vô cùng hưng phấn, hưng phấn đến mức trằn trọc không ngủ được. Đến nửa đêm còn lăn qua lăn lại không cho ta ngủ, ca ca hỏi ta rằng ta có biết cảm giác khi được chạm vào nữ nhân là gì hay không? Ta nói ta không biết, ca ca lập tức nói cho ta nghe, khi chạm vào nữ nhân sẽ có cảm giác như đang lột vỏ trứng gà, vừa mịn màng vừa mềm mại, nhìn là chỉ muốn cắn một miếng. Đặc biệt là cặp vú trước ngực nữ nhân, còn mềm mại hơn so với chiếc bánh bao nóng hổi mới lấy ra từ trong nồi, trông nó giống như quả đào mừng thọ, phía trên có màu hồng phấn mềm mại, nhẹ nhàng cắn mút một miếng, cô nương sẽ ngã vào trong lồng ngực của ta. Không bao lâu sau, ta có một người tẩu tẩu, ta cũng bắt đầu có chút tò mò đối với cặp vú trông như quả đào mừng thọ kia.”
“Khụ…” Yến Tuyền bỗng nhớ tới Tống Thanh Dương, lần đó, hắn cũng nói nàng là đào mừng thọ, chỉ muốn cầm lên và cắn một miếng.
“Còn các ngươi thì sao?” Yến Tuyền chỉ vào hai người cuối cùng và hỏi.
“Năm ta lên năm, đến nhà a di để chơi, có đánh nhau với biểu ca nhà a di. Bởi vì ta thua nên đã khóc liên tục, a di thấy vậy bèn ôm ta vào trong ngực để dỗ dành. Khi đó là mùa hè, y phục mà a di mặc khá mỏng, bầu vú mềm mại của a di áp vào gương mặt của ta, trong xoang mũi cũng tràn ngập mùi hương của a di. Sau này, ta thường xuyên khóc lóc tìm người ôm, rồi nhân dịp lúc này mà áp vào trong lồng ngực của các nàng ấy, nhưng sau khi ta trưởng thành, ta đã không còn cơ hội để làm vậy nữa.”
“Còn ta là vào một đêm nọ, khi trèo tường đến tìm Tiểu Sơn chơi, qua khe cửa ta nhìn thấy mẫu thân của cậu ấy đang tắm rửa. Dòng nước chảy xuôi xuống trên làn da trắng như tuyết của bà ấy, khiến ta nhìn thấy không khỏi miệng lưỡi khô nóng, không dám chớp mắt.”
Tất cả bọn họ đều vô tình nổi lên hứng thú đối với việc nam nữ, nghe qua quả thật không giống như bị người khác xúi giục.
“Bình thường các ngươi có hay chơi với tên ngốc nghếch kia không?” Yến Tuyền tiếp tục hỏi.
“Thỉnh thoảng thì có.”
“Tên ngốc nghếch kia có giống các ngươi không, cũng có chút tò mò với cơ thể nữ nhân?”
“Hắn ta có tò mò hay không thì chúng ta không biết. Chúng ta chỉ biết, có một số người thấy hắn ta ngốc, thường xuyên nói giỡn với hắn ta, hỏi lúc hắn ta đi tiểu, muội muội có giúp hắn ta cởi quần và đỡ dương vật hay không.”
“Có không?” Yến Tuyền chưa kịp hỏi tiếp, Tiêu Cửu Uyên đã cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Có lúc hắn ta nói có, có lúc hắn ta lại nói không, hắn ta là một tên ngốc nên cũng không có ai lời để tâm lời hắn ta nói, cười cười rồi cũng quên.”
“Các ngươi có biết ai đã dạy tên ngốc đó về việc nam nữ ngủ với nhau hay không?” Yến Tuyền kéo cuộc trò chuyện về chủ đề chính.
“Ta từng nhìn thấy Tiểu Vũ dạy hắn ta vuốt ve cây gậy.” Tuy tên đó bị ngốc, nhưng cơ thể y lại hoàn toàn bình thường, đồ vật giữa háng cũng khá lớn, mọi người nhìn thấy đều không khỏi hâm mộ.
Tiểu Vũ sống ở nhà đối diện với nhà tên ngốc, cũng trạc tuổi với tên ngốc. Từ nhỏ hắn ta đã đi theo phụ thân đi vào kỹ viện, tuổi còn nhỏ nhưng đã phá thân, được xưng là lớn ca trong nhóm người bọn họ. Có một đợt, bọn họ cùng nhau đi chơi, trong lúc đang chơi thì có người ồn ào muốn thi xem ai có thể đi tiểu ra nước tiểu bay xa hơn.
Cuối cùng tên ngốc thắng, Tiểu Vũ cảm thấy tiếc nuối vì thứ đồ kia của y tốt như vậy nhưng lại chưa được sử dụng, bèn dạy y cách tự làm.
“Tiểu Vũ đâu? Sao hắn ta không cùng chơi với các ngươi?”
“Hắn ta chê tuổi chúng ta còn nhỏ, bình thường đều không muốn chơi với chúng ta, ngoại trừ trường hợp có tên ngốc đang ở đó.”
Chẳng phải tâm trí của tên ngốc còn nhỏ hơn so với bọn họ hay sao?
Yến Tuyền không hiểu, cảm thấy có điều gì đó rất đáng nghi, suy nghĩ một lát, bèn quyết định đến nhà của Tiểu Vũ một chuyến, để xem chỗ hắn ta có manh mối gì về tên ngốc hay không.
Có lẽ do đã nói chuyện với nhau được một lúc lâu, mấy hài tử dần quen với nàng hơn, nghe thấy nàng muốn đi tìm Tiểu Vũ, bọn chúng cũng rất ân cần chỉ đường cho nàng.
Bên ngoài trời vẫn còn đang mưa, Yến Tuyền rời khỏi quán trà, nhanh chóng bung dù, đang định bước đi thì đột nhiên có một người chui vào dưới cây dù. Nàng vô thức nghiêng đầu nhìn lại, thấy lại là tên Tiêu Cửu Uyên kia.
Yến Tuyền không nói gì đã đổi chiếc dù sang một tay khác, không che cho hắn ta.
“Yến tiểu thư, ngươi nói xem, nếu bọn họ biết ngươi là một nữ nhân, liệu bọn họ có kéo ngươi vào một góc trong quán trà để cưỡng hiếp hay không?” Tiêu Cửu Uyên nhẹ nhàng hỏi.
“Ngươi đang đe dọa ta.”
“Ta chỉ muốn đi nhờ dù.”
Lúc này, ánh mắt của Tiêu Cửu Uyên rất nghiền ngẫm, hắn ta nhìn nàng giống như đang nhìn một con mồi, Yến Tuyền rất ghét loại cảm giác này, nó khiến nàng có cảm giác như bản thân đang bị hắn ta coi thường.
Yến Tuyền giơ tay ném chiếc dù che mưa trong tay đi: “Bây giờ ta cũng không có dù, Tiêu thế tử tìm người khác để đi nhờ dù đi.”
Yến Tuyền thà bị mắc mưa, còn hơn là để hắn ta được như ý.
Tiêu Cửu Uyên không ngờ nàng sẽ làm như thế, cười khẽ: “Quả thật Yến tiểu thư vô cùng thú vị… Á…”
Tiêu Cửu Uyên còn chưa nói xong đã bị bộ móng vuốt của Hoa Thái Tuế cào trúng, bàn tay lập tức chảy máu.
Yến Tuyền lập tức cảm thấy vui vẻ, nói: “Đúng là xứng đáng!”
Sau đó, nàng tiếp tục ôm Hoa Thái Tuế dầm mưa bước đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận