Chương 215

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 215

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dáng vẻ hung tợn của Yến Tuyền khiến đám trẻ bị dọa sợ, liên tục gật đầu.
Thấy dáng vẻ thành thật của bọn họ, Yến Tuyền hơi nguôi giận, lập tức quay đầu nhìn về phía Tiêu Cửu Uyên: “Bây giờ ngươi đã biết câu nói kia của ngươi có ảnh hưởng lớn thế nào đến đám trẻ chưa?”
Tiêu Cửu Uyên cũng theo đó mà bị Yến Tuyền dạy dỗ một trận, rất vô tội: “Việc nào ra việc đó chứ, câu nói kia của ta có liên quan gì đến chuyện hắn ta tính kế Vương Duẫn Ý đâu?”
“Câu ‘Tiểu tử này được, có triển vọng đấy, tuổi còn nhỏ đã biết chơi đùa nữ nhân rồi’ kia của ngươi là đang khẳng định hành vi trộm yếm của đứa trẻ, lại nói cho bọn họ rằng nữ nhân là thứ có thể chơi đùa. Nếu bọn chúng thật sự tin lời ngươi nói, coi nữ nhân như một món đồ chơi thì sau này sao có thể tôn trọng nữ nhân được chứ? Tiểu Vũ chính là minh chứng tốt nhất đó, từ nhỏ đã được phụ thân đưa tới kỹ viện, những người hắn ta tiếp xúc ở kỹ viện, hầu hết đều coi nữ nhân như đồ chơi cả. Cho nên khi mọi người trêu chọc người trong lòng mình, hắn ta không cảm thấy bị xúc phạm, mà ngược lại còn suy xét xem phải làm thế nào mới có thể càng hủy hoại danh dự của Duẫn Ý, để có được nàng ấy. Nguyên nhân cũng vì như thế nên mới có bi kịch này xảy ra đấy.”
Từ nhỏ, bọn họ đã không được dạy cách đối xử đúng với nữ tử, lớn lên khi thú thê rồi thì còn có thể thay đổi chỉ trong một đêm không? Đáp án cũng rất rõ ràng, sẽ không rồi.
Trong sự kiện lần này, không chỉ là Tiểu Vũ mà phụ mẫu của Duẫn Ý cũng là hung thủ. Bọn có thể nói ra loại lời nói như Duẫn Ý quyến rũ ca ca khi phát hiện sự việc, vậy tức là cũng biết tên ngốc dù có ngốc nhưng cũng thích tình dục, là một người đàn ông có thân thể bình thường, chẳng qua không đủ thông minh và không hiểu cách làm mà thôi. Nhưng bọn họ vẫn tiếp tục để Duẫn Ý chăm sóc từ miếng ăn đến sinh hoạt hàng ngày cho tên ngốc, hoàn toàn không kiêng dè việc dù là huynh muội nhưng cũng có khác biệt, huynh muội cách nhau bốn tuổi đã phải ngồi khác bàn rồi.
Trong chuyện này, tên ngốc không phải là người ngốc nhất, ngốc nhất chính là Duẫn Ý. Nàng ấy rõ ràng vẫn còn là một đứa trẻ, là một muội muội, lại bị cha mẹ ép thành một tiểu mẫu, vẫn luôn làm trâu làm ngựa cho gia đình. Cuối cùng đến cả câu “hiểu chuyện, giỏi giang” cũng không có được. Thứ cùng nàng ấy đi vào giấc ngủ ngàn thu chỉ có lời mắng là kỹ nữ của phụ thân mà thôi.
Lời của Yến Tuyền khiến Duẫn Ý trốn trong tay áo nàng khóc rống, nhưng âm thanh này chỉ có Yến Tuyền và Tiêu Cửu Uyên có thể nghe thấy mà thôi.
Tiểu Vũ cũng vừa khóc vừa xin lỗi Duẫn Ý, lúc này hắn ta đã không còn bị sáo quỷ ảnh hưởng nữa nên họ cũng nhận ra được hắn ta thật sự thích Duẫn Ý. Chỉ tiếc mọi chuyện không có nếu, “nếu có thể làm lại lần nữa” chỉ là một giả thuyết tốt đẹp mà thôi.
Trong tiếng khóc của Tiểu Vũ, phụ thân Tiểu Vũ thở dài một hơi, nói: “Có lẽ đây là mệnh của hai chúng ta, nhất định chỉ có thể làm người cô đơn.”
Lời ông ta nói khiến Yến Tuyền nhớ tới chuyện gì đó, Yến Tuyền đi đến trước mặt ông ta hỏi: “Theo ta được biết, phu thê bình thường cùng chung chăn gối, cho dù hình thể kém xa thì chỉ cần cẩn thận, cũng sẽ không bị thương. Huống chi khi mẫu thân của Tiểu Vũ chết thì đó cũng không phải lần đầu của bà ấy, lời đồn nói bà ấy không chịu nổi ngươi mà chết vốn là chuyện không thể. Rốt cuộc vì sao bà ấy chết?”
Tiểu Vũ nghe thế cũng nhìn về phía phụ thân, hắn ta cũng muốn biết.
Bị mọi người nhìn chằm chằm như thế, phụ thân của Tiểu Vũ hơi xấu hổ, nhưng vẫn nói: “Lời đồn cũng không hề sai, là chuyện xảy ra khi làm chuyện đó.”
Nói xong, phụ thân Tiểu Vũ không khỏi lại thở dài. Thê tử của ông ta là chất nữ của bà con xa của lớn nương cách vách, có một lần khi bà ấy đến thăm lớn nương thì vừa lúc gặp được ông ta, vừa nhìn đã thích.
Nhờ có sự tác hợp của lớn nương, không bao lâu sau bọn họ đã thành hôn. Đáng lẽ ra đây chính là chuyện tình vừa gặp đã yêu, người có tình rốt cuộc cũng trở thành người một nhà. Thế nhưng, sau khi kết hôn thì cảnh sống chung của hai người lại không mấy đẹp lắm, nhất là khi ở trên giường.
Ông ta chỉ là một kẻ quê mùa, tinh lực dư thừa nên không biết khống chế sức lực, lúc ở trên giường cũng thế. Mẫu thân của Tiểu Vũ lại gầy còm, nhỏ nhắn, âm đạo cũng ngắn, vốn không chịu được thể lực mạnh mẽ của ông ta khi đâm giã mạnh bạo, làm một lần phải chờ vài ngày mới khỏe được, khiến ông ta luôn trong trạng thái thèm khát.
Người ta nói chỉ cần làm thêm vài lần, cắm bà ấy đến khi lỏng ra là được rồi, ông ta cũng tin nên mỗi ngày đều làm đến sức cùng lực kiệt.
Nhưng chưa kịp chờ bà ấy thích ứng được thì bà ấy đã mang thai rồi.
Lúc mang thai không thể sinh hoạt vợ chồng, cũng không tiện làm gì cả nên ông ta chỉ có thể chịu đựng. Vất vả chờ bà ấy sinh con xong, ở cữ một tháng rồi mà bà ấy vẫn không muốn làm chuyện đó với ông ta, nghiêm trọng hơn là còn chủ động đưa tiền cho ông ta đi kỹ viện giải tỏa.
Ông ta không thể hiểu nổi, hài tử lớn như vậy cũng sinh ra được, còn có gì phải sợ nữa đâu.
Đầu tiên, vì để trả thù bà ấy mà ông ta đã chơi gái, nhưng một khoảng thời gian sau thấy bà ấy vẫn không thèm để ý chuyện ông ta làm bậy bên ngoài, dưới cơn nóng giận ông ta đã ép buộc bà ấy làm chuyện đó.
Bởi vì tức giận nên ngày đó ông ta làm vô cùng kịch liệt, mặc kệ bà ấy khóc lóc xin tha thế nào cũng không dừng, chờ sau khi ông ta phát tiết xong, bà ấy đã nằm im bất động.
Đại phu nói là bởi vì bị làm quá tàn nhẫn nên tử cung của bà ấy đã bị đâm đến nỗi xuất huyết.
Ông ta không tin, con cũng đã sinh rồi, sao bà ấy vẫn không chịu được như thế chứ?
Đại phu nói: “Người làm từ thịt chứ không phải làm từ sắt, dù là lúc nào cũng phải làm thật cẩn thận.”
Ông ta vẫn không tin, nữ nhân khác cũng thế thôi, tất cả mọi người đều nói làm nhiều là sẽ quen, nữ nhân trong kỹ viện cũng có thể chịu nổi ông ta, sao bà ấy lại chịu không nổi?
Đại phu nói: “Không có kiểu ‘Chịu không nổi thì làm nhiều là sẽ quen’ như các ngươi nói đâu. Khách làng chơi các ngươi chỉ nhìn thấy những kỹ nữ có thể chịu nổi, người chịu không nổi đều chạy đến chỗ lớn phu bọn ta khám rồi. Thấy họ còn ổn thì làm sao các ngươi biết, không ổn thì đã bị một cái chiếu đắp lên giao cho người nhặt xác rồi.”
Từ lời lớn phu nói ông ta mới biết được, khi sinh hoạt vợ chồng không thể tiến vào quá thô bạo, vội vàng, cần phải chờ các nàng trơn tru, ướt đẫm, chuẩn bị tốt rồi mới có thể tiến vào, thăm dò chuyển động được.
Hiểu thì hiểu, nhưng sau lần này, ông ta không dám thú thê nữa, nếu có nhu cầu thì đến kỹ viện, tìm một vài cô nương lẳng lơ vừa chạm vào đã ướt để chơi.
Yến Tuyền nghe xong cúi đầu nhìn bụng mình, đột nhiên nhớ tới lần trên xe ngựa kia. Nàng bị Tống Thanh Dương kéo tay, dùng tay dạy nàng làm sao để khiến huyệt nhỏ ẩm ướt. Thật ra, nếu muốn khiến nó ẩm ướt không hề khó, chỉ là dùng nhiều thời gian hơn một chút mà thôi, không ngờ lại có người vì thế mà chết.
Nói đến cùng vẫn là vì không tôn trọng, không coi đối phương như người ngang hàng với mình nên không coi trọng suy nghĩ và lời nói của các nàng. Mà sự không tôn trọng này là do quan niệm trọng nam khinh nữ đã bị mưa dầm thấm đất mà khắc sâu vào trong xương cốt. Do dù đối mặt với nữ tử mình thích, bọn họ cũng không thể nào tôn trọng một cách bình đẳng được.
Có thể thay đổi được không? Yến Tuyền nhìn về phía những hài tử dường như đã tỉnh ngộ, có lẽ có thể, nhưng cũng có thể đoán trước được, quá trình này sẽ rất dài và gian nan.
Phụ mẫu của Duẫn Ý sau khi biết được chân tướng cũng không chọn báo quan, mà là đồng ý giải quyết riêng theo đề nghị của phụ thân Tiểu Vũ.
Duẫn Ý là nữ tử chết trước khi lấy chồng, thuộc kiểu chết đột ngột không thể vào phần mộ tổ tiên nhà mình được. Tiểu Vũ lại đưa thêm mười hai lượng bạc để bọn họ đưa thi cốt Duẫn Ý cho hắn ta, để hắn ta chôn Duẫn Ý trong phần mộ tổ tiên nhà mình, khắc bài vị vong thê.
Sau khi biết được quyết định của hắn ta, Yến Tuyền cũng không cho hắn ta gặp mặt Duẫn Ý lần cuối mà chỉ trở về thiện đường, cùng Huyền Thanh siêu độ cho Duẫn Ý.
Trước khi Duẫn Ý rời đi, Yến Tuyền nói với nàng ấy rằng: “Kiếp sau đừng làm một cô nương hiểu chuyện nữa, làm…”
Yến Tuyền ngừng một chốc: “Kiếp sau đừng làm một cô nương.”
Duẫn Ý lắc đầu: “Kiếp sau ta vẫn muốn làm một cô nương, trở thành một cô nương giống ngươi, giúp đỡ càng nhiều cô nương giống như ta vậy.”
Duẫn Ý nói xong cúi đầu với Yến Tuyền một cái, sau đó biến mất ngay tại chỗ.
Yến Tuyền kinh ngạc nhìn khoảng không nơi đó một lúc lâu, cuối cùng nhẹ nhàng nói một câu: “Đạo trở thả trường, hành tắc tương chí.”
*Con đường phía trước dài và trắc trở, chỉ cần kiên cường bước tiếp thì sẽ đến đích.

Bình luận (0)

Để lại bình luận