Chương 217

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 217

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy nàng không hề phản bác lại, ý cười trong mắt Nhị biểu tẩu nhạt dần, nhưng khóe miệng vẫn cong lên, ngoài cười nhưng trong không cười, bảo: “Tuyền Nhi muội muội trông thì yếu đuối, nhưng thủ đoạn lại chẳng yếu một chút nào cả. Đại ca trở về chưa được bao lâu đã bị muội làm cho mê mệt đến thần hồn điên đảo, còn từ chối cô nương mà mẫu thân từng chọn cho huynh ấy nữa. Đại ca vừa mới chết, hài cốt còn chưa lạnh, muội lại lén lút ra ngoài quyến rũ được Tiêu thế tử, Nhị biểu tẩu bội phục muội thật đấy.”
Yến Tuyền nhất thời không biết trả lời như thế nào, Nhị biểu tẩu lại tiếp tục hỏi: “Người không vì mình trời tru đất diệt, Nhị biểu tẩu cũng biết hiểu mà, bọn ta sẽ chẳng trách muội gì đâu. Sau này, muội gả cho Tiêu thế tử rồi, đừng quên những gì Tống gia đối xử với muội là được.”
“Nhị biểu tẩu, mặc kệ tẩu có tin hay không, từ đầu đến cuối ta đều chưa từng trêu chọc Tiêu Cửu Uyên, ta xin tẩu hãy từ chối mối hôn sự này đi.” Yến Tuyền nghiêm mặt nói.
Nhưng Nhị biểu tẩu lại không tin.
“Ta thật sự không hề trêu chọc, ta thề đấy. Chỉ trùng hợp gặp mà thôi, nhưng hắn ta cứ quấn lấy ta không buông, ta mới thả mèo cào hắn ta bị thương.” Yến Tuyền vừa nói vừa chỉ vào Hoa Thái Tuế đang nằm trên bàn sách lẳng lặng nghe bọn nàng nói chuyện.
“Meo…” Hoa Thái Tuế kêu một tiếng giống như đáp lại lời nói của Yến Tuyền.
Nhị biểu tẩu nhìn Hoa Thái Tuế, lại nhìn Yến Tuyền một cái, vẫn nửa tin nửa ngờ: “Cho dù muội có chủ động trêu chọc, Nhị biểu tẩu cũng sẽ không nói gì đâu. Muội chưa từng gả cho Đại ca, không cần thủ tiết vì Đại ca, nên tính toán cho bản thân mình một chút. Tiêu thế tử có thể vừa gặp đã yêu muội, đó chính là duyên phận của hai người, có thể xuất giá làm Trắc Phi là phúc khí của muội.”
Phúc khí? Yến Tuyền rất muốn trợn mắt một cái, rõ ràng là xúi quẩy!
“Vừa rồi Nhị biểu tẩu cũng đã nói, hài cốt của Đại ca còn chưa lạnh, bây giờ ta lại lập gia đình cũng khó tránh khỏi người ta sẽ thất vọng, xin Nhị biểu tẩu thay ta trả lời Tiêu thế tử đi.”
Dường như nhìn ra được sự quyết liệt của Yến Tuyền, Nhị biểu tẩu cũng hiểu ra, suy nghĩ hỏi: “Tuyền Nhi, lúc này, chúng ta nói rõ hơn đi, rốt cuộc muội với Đại ca đã đến bước nào rồi?”
Yến Tuyền ngẩn ngơ nhưng cũng không có trả lời, nàng thật sự cũng không biết nên trả lời như thế nào.
Nhìn dáng vẻ này của nàng, Nhị biểu tẩu thở dài một hơi: “Muội không nói Nhị biểu tẩu cũng biết, đều là người từng trải, sao có thể không hiểu tư vị mối tình đầu khó kìm lòng nổi. Bây giờ Đại ca đã chết, tuổi của muội cũng không còn nhỏ nữa, còn có thể gặp được người có điều kiện tốt như Tiêu thế tử, nên cười thầm đi. Nếu như từ chối, bỏ lỡ rồi sẽ không còn nữa đâu. Muội nghe lời Nhị biểu tẩu, đến lúc đó, cứ dùng máu gà làm giả vào đêm tân hôn…”
“Nhị biểu tẩu, tẩu đừng nói nữa, ta có gả cho heo cho chó cũng không gả cho Tiêu Cửu Uyên đâu.” Yến Tuyền cắt ngang lời của Nhị biểu tẩu.
“Tuyền Nhi, muội cũng đừng nghịch ngợm giở tính khí nữa, muội có biết bây giờ tất cả mọi người đang nói gì về muội hay không? Nói muội mệnh cứng khắc phu khắc tử khắc người nhà, vốn chẳng có ai đến nhà cầu hôn, bây giờ thì lại càng không. Chẳng lẽ muội lại định sống cô độc cả quãng đời còn lại ư?”
“Sống cô độc quãng đời còn lại thì sao chứ? Sống cô độc cả quãng đời còn lại còn tốt hơn gả cho người mình không thích.”
“Bây giờ muội cảm thấy không sao, nhưng sau này thì sao? Chẳng lẽ muội thật sự dự định ở Tống gia suốt đời?”
Vừa dứt lời, hai người đều sửng sốt, mắt Yến Tuyền ươn ướt, Nhị biểu tẩu vội vàng nói thêm vào: “Muội đừng hiểu lầm, Nhị biểu tẩu không có ý kia. Muội nghỉ ngơi đi, Nhị biểu tẩu đi trước, việc của Tiêu thế tử đây muội cứ suy nghĩ thêm một chút đi. Nếu muội gả đi, cũng là dệt hoa trên gấm cho Tống gia, cũng xem như báo đáp ân dưỡng dục của Tống gia đối với muội trong những năm qua.”
Nhị biểu tẩu rời đi, Yến Tuyền ngồi một mình một hồi lâu. Thật ra nàng nên sớm nghĩ đến, Tống Thanh Dương vừa chết, Nhị biểu ca và Nhị biểu tẩu đương gia, bọn họ không có nghĩa vụ nuôi dưỡng một người ngoài như nàng, nhiều lắm là đợi đến khi di mẫu trăm tuổi già rồi, nàng cũng nên rời đi.
Nàng không hề sợ rời đi, chỉ là không muốn bị Tiêu Cửu Uyên ép buộc rời đi.
Yến Tuyền lau nước mắt, nâng bút viết một phong thư, bảo Hoa Thái Tuế đưa cho Hoàng thượng. Hoàng thượng tạo ra mối tai họa Tiêu Cửu Uyên này, nếu như ông ấy bỏ mặc không quản, vậy nàng sẽ giúp ông ấy quản.
Hoa Thái Tuế mang thư biến mất trong gió lạnh, lòng Yến Tuyền cũng đìu hiu giống như mùa đông này, lạnh đến thấu xương.
Hoa Thái Tuế trở về rất nhanh, nhưng nó cũng chẳng mang hồi âm về, mãi cho đến ngày hôm sau trong cung mới có người tới. Tin tức mang đến lại không phải điều Yến Tuyền hi vọng mà chính là thánh chỉ tứ hôn.
Cũng phải, bọn họ chính là người một nhà, người trong nhà đương nhiên phải hướng về người trong nhà. Trước đó, Hoàng thượng có thể nhìn nàng với vẻ mặt ôn hòa, chẳng qua chỉ vì nể mặt Tống Thanh Dương mà thôi.
Thánh chỉ được đọc xong, ai nấy cũng đều nhao nhao chúc mừng nàng. Bọn họ đều cảm thấy nàng đã bám được cành cao Tiêu Cửu Uyên, cảm thấy nàng là gà rừng biến thành phượng hoàng bay lên đầu cành, thật tình không biết gà rừng nàng đây mới thật sự là phượng hoàng.
“Yến tiểu thư, mời tiến một bước nói chuyện.” Công công truyền chỉ nói với nàng.
Yến Tuyền đi theo ông ta.
“Thế tử gia sai bọn ta mang đến cho tiểu thư một tin tức, Thế tử gia nói, nếu người dám chạy, người với Tống gia là đang chống lại thánh chỉ, tự người cân nhắc cho tốt đi”
Chờ thái giám rời đi rồi, Yến Tuyền lại giả vờ khó chịu quay về phòng, sau đó thay váy đi tìm Huyền Thanh.
“Ta muốn giết Tiêu Cửu Uyên!” Chưa bao giờ có một ai khiến nàng chán ghét đến như thế, ghét đến mức muốn giết hắn ta.
Yến Tuyền kể lại chuyện Tiêu Cửu Uyên với nàng cho Huyền Thanh nghe, hi vọng Huyền Thanh có thể giúp mình, nhưng Huyền Thanh lại nói: “Nhất niệm thành Phật, nhất niệm thành ma, ngươi không nên vọng động. Cho dù chúng ta thắng trong trận đấu pháp thì thân phận Thế tử của hắn ta cũng khiến chúng ta không thể nào chịu được, tốt nhất vẫn nên bàn bạc kỹ càng.”
“Ngoại trừ ngươi với bọn Hoa Thái Tuế ra, tất cả mọi người giúp đều đỡ hắn ta, ta có thể làm sao nữa chứ?” Yến Tuyền đột nhiên hơi mất tự tin: “Ta còn có thể làm thế nào đây? Tiếp tục đợi, cho dù thật sự phải song tu với hắn ta, theo lời ngươi nói, đó chính là làm lô đỉnh cho hắn ta đấy, thậm chí có chết cũng sẽ bị chúng làm thành trống da người, cà sa xương người, tràng hạt xương người, sen thịt người.”
Vừa nghe lời Huyền Thanh nói, một khi bọn họ chết đi vì bị tiêu hao hết tinh hoa, sẽ bị chế thành đủ loại pháp khí, có thứ dùng để tế Thần, cũng có thứ dùng để trừ ma, cũng có thứ dùng để triệu hồn.
“Đừng phân tâm, suy nghĩ thật kỹ về những chuyện mà ta vừa nói.” Huyền Thanh bảo nàng, nhưng lại không nói cho nàng biết, điều này khiến Yến Tuyền vô cùng phiền lòng, càng phiền lòng thì tâm càng loạn, không cách nào tập trung tinh thần suy nghĩ.
Nàng không khỏi nhớ đến Tống Thanh Dương, nếu hắn còn sống thì tốt quá rồi.
Đột nhiên, Yến Tuyền nhớ ra gì đó. Vừa rồi Huyền Thanh nói bình thường tràng hạt xương người được làm ra từ xương ngón tay và xương ở mi tâm của con người, mỗi chuỗi cần một trăm linh tám hạt thường rất khó làm.
Người đắc đạo, còn có ai phù hợp hơn Tống Thanh Dương nữa chứ? Trùng hợp là hắn lại mới chết, cái tên Tiêu Cửu Uyên này vì lợi riêng, ỷ có chỗ dựa là Hoàng thượng nên muốn làm gì thì làm, chắc chắn sẽ không buông tha cho Tống Thanh Dương chỉ vì công trạng khi còn sống của hắn. Về phần Tống Thanh Dương, bản thể đã trở về trời, sẽ không dễ dàng nhúng tay vào chuyện ở thế gian nữa, cũng không cần lo lắng.
Trước đây, khi giúp Trương Thư Nhan đào phần mộ tổ tiên của Trần gia, Thư Nhan đã từng nói, đào mộ đào cốt là tội lớn. Hơn nữa, Tống Thanh Dương còn bình định chiến loạn, vô cùng nổi tiếng trên phố, hôm hạ táng được bách tính tự phát đưa tang, ngàn người thương tiếc, vạn người khóc òa. Nếu mọi người biết Tống Thanh Dương bị người ta đào mộ, hủy xác, nàng không tin họ sẽ ngồi im. Đến lúc đó, cho dù Hoàng thượng có muốn bảo vệ cho Tiêu Cửu Uyên đi nữa cũng chẳng bảo vệ được.

Bình luận (0)

Để lại bình luận