Chương 221

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 221

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền sửng sốt, nàng còn tưởng bản thân nghe nhầm, đôi mắt ngân ngấn lệ, tạm thời không cách nào thấy rõ gương mặt của hắn. Nàng nhanh chóng giơ tay lên lau đi, nhưng không đợi nàng dụi mắt xong thì Tống Thanh Bình bên cạnh thử gọi một tiếng: “Đại ca?”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, cả Tiêu Cửu Uyên cũng thế, bọn họ xúm lại xem.
“Xác chết vùng dậy? Không nghe nói thứ thuốc này có thể khiến thi thể ngâm trong nó sống lại.” Tiêu Cửu Uyên thò tay thử sờ mặt Tống Thanh Dương xem hắn có phải sống lại thật không. Ai ngờ chưa đợi hắn ta chạm vào được thì đã bị Tống Thanh Dương vả mạnh cho hai bạt tai, tốc độ cực kỳ nhanh khiến hắn ta không kịp đề phòng.
Tiêu Cửu Uyên hiểu rõ hắn đang báo thù cho Yến Tuyền, lập tức chửi ầm lên: “Mẹ kiếp! Nàng ta hiện tại là vị hôn thê của ta, do chính tay Hoàng thượng ban hôn, ta muốn đánh thì đánh! Cho dù ngươi có là biểu ca nàng ta thì cũng không quản được!”
Tuy Tiêu Cửu Uyên mắng mỏ nhưng trước mặt Tống Thanh Dương hắn ta không dám đánh trả. Hắn ta biết rõ thân phận của Tống Thanh Dương, tất nhiên không dám trêu chọc hắn, chỉ dám dùng kết cục không thể thay đổi được làm lý do thoái thác, nhắc nhở Tống Thanh Dương rằng Yến Tuyền đã là người của hắn ta.
“Chiếu chỉ của Thánh thượng viết biểu tiểu thư nhà họ Tống Yến Tuyền, nhưng nàng là lớn tiểu thư nhà họ Yến, Yến Tuyền, chỉ cùng tên họ mà thôi.”
Lời Tống Thanh Dương nói thể hiện rõ hắn biết hết những chuyện xảy ra mấy ngày gần đây, Tiêu Cửu Uyên chột dạ, thoáng chốc không biết nên nói gì.
Không đợi hắn ta đáp lời, Tống Thanh Dương đã chống lu nước đứng dậy, trên người hắn đầy nước dịch nhầy nhụa, Tống Thanh Bình ở bên cạnh vội vàng cởi áo khoác ngoài mặc vào cho hắn.
Yến Tuyền liên tục gật đầu, phối hợp nói: “Không sai, ta không có quan hệ huyết thống liên quan với nhà họ Tống, chẳng qua ở tạm bợ tại nhà họ Tống mà thôi, không được xem là biểu tiểu thư chính thức của Tống gia.”
“Các người đúng là già mồm cãi láo.”
“Không bằng chúng ta đến tìm Hoàng thượng phân giải, xem người có đồng ý hay không.” Tống Thanh Dương đề nghị.
“Đi thì đi, ai sợ ai!” Nói xong, Tiêu Cửu Uyên lập tức hối hận.
Tống Thanh Dương không phải Yến Tuyền, không dễ bị chèn ép, dù có làm ầm đến trước mặt Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng sẽ không bao giờ vì một đứa cháu như hắn ta mà đắc tội với công thần là Tống Thanh Dương, càng đừng nói đến việc vì Yến Tuyền mà gây ra hành động “ăn cháo đá bát”. Nếu làm vậy, bá tánh sẽ bất mãn với triều đình, Hoàng thượng càng phải thiên vị Tống Thanh Dương hơn, ông ấy sẽ bắt hắn ta phối hợp để trấn áp sự phẫn nộ của dân chúng.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Tiêu Cửu Uyên mặc kệ mặt mũi, xám xịt rời đi.
Tống Thanh Dương ở kỹ viện rửa sạch chất nhầy trên người rồi thay một bộ quần áo mới, sau đó dẫn Yến Tuyền, cùng Cẩm Y Vệ cưỡi ngựa thành hàng đi về phía Hoàng cung.
Sở dĩ không ngồi xe ngựa là bởi Tống Thanh Dương dự định sẽ cho dân chúng một thông báo chính thức, giải thích rằng bản thân dùng nhầm thuốc giả chết, bị tưởng là chết thật rồi nên mới bị mang đi chôn cất.
Xem như trấn an những bá tánh muốn đòi lại công bằng cho hắn.
Chờ đến trước mặt Hoàng thượng, hắn cũng nói như thế, còn nói thêm sau khi giả chết đưa đi chôn cất thì bị Tiêu Cửu Uyên đào mồ quật mả. Yến Tuyền vì tìm lại thi thể của hắn nên mới đấu dũng đấu trí với Tiêu Cửu Uyên gây nên tình cảnh hiện tại.
Mọi chuyện giống hệt như suy nghĩ của Tiêu Cửu Uyên, Hoàng thượng nghe xong đầu đuôi câu chuyện thì thoải mái chấp nhận lý do bao biện của Tống Thanh Dương, do Yến Tuyền không phải biểu tiểu thư chính thức của nhà họ Tống, trên thánh chỉ viết nhầm nên thánh chỉ tứ hôn không còn hiệu lực.
Phong hào Định An Vương của Tống Thanh Dương vẫn còn đó, mặt khác Hoàng thượng ban thêm một tòa phủ.
Từ trong cung trở về, Tống Thanh Dương và Nhị đệ cùng cưỡi ngựa về nhà, Yến Tuyền không cưỡi ngựa riêng mà ngồi cùng với Tống Thanh Dương. Tống Thanh Dương bảo Nhị đệ về nhà báo trước một tiếng với mẫu thân, để mẫu thân chuẩn bị tâm lý, tránh việc khi hắn và Yến Tuyền quay về khiến bà ấy hoảng sợ và kinh ngạc.
Đợi Nhị biểu ca đi xa, Yến Tuyền nhanh chóng hỏi Tống Thanh Dương: “Rốt cuộc mọi chuyện là sao? Sao huynh lại quay về?”
“Có thể vì gì nữa? Tất nhiên là bởi ta không thể buông tay muội.”
Tống Thanh Dương nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói vang vọng trong đầu Yến Tuyền, cảm giác lồng ngực rung lên truyền qua lưng lan đến trái tim nàng, vừa tê dại vừa dễ chịu.
“Chẳng phải huynh nói một khi quay về Cửu Trọng Thiên sẽ hoàn toàn quên mất ái tình nơi trần thế sao?” Yến Tuyền đè nén sự rung động trong lòng, tiếp tục hỏi.
“Ta tưởng rằng bản thân có thể quên đi, cho rằng trên trời một ngày bằng phàm giới một năm, cố gắng chịu đựng qua hai ba tháng, đợi muội trăm tuổi hồn về âm giới thì ta tất sẽ cắt đứt nhớ nhung, chuyên tâm làm thần tiên. Nhưng sự thật là sau khi rời đi, ta mới phát hiện dù chỉ một ngày ta cũng không nhịn nổi, không kiềm lòng được nhìn xuống trần gian, lén quan sát hành động của muội. Ta tự an ủi bản thân rằng mình chỉ nhìn ngắm thôi, nhìn thì có gì ghê gớm đâu, nhưng không ngờ thằng nhãi Tiêu Cửu Uyên khiến người khác căm ghét đến thế. Cô nương mà ta nâng niu trong lòng bàn tay, sau có thể để yên cho hắn ta giày xéo như vậy được.”
“Huynh, huynh làm vậy là trái với thiên quy…” Yến Tuyền lắp bắp, nghe hắn nói thế, trong lòng nàng như nếm được mật ngọt, nhưng nàng cũng biết mình không nên vui mừng vì như thế là làm hại hắn.
Trong lòng ngổn ngang đủ thứ cho nên biểu cảm trên mặt Yến Tuyền có phần suy sụp.
“Ừ, lục căn không tịnh, chưa đoạn tuyệt thất tình lục dục, không xứng đáng làm thần tiên, cho nên ta đã báo với nhất tôn nhị tổ, tam thanh, tứ ngự*, tự chặt đứt tiên căn, hạ phàm tu luyện một lần nữa.”
*Nhất tôn: Chỉ Bàn Cổ. Trong thần thoại cổ lớn Trung Quốc, Bàn Cổ là vị thần đầu tiên, là vị thần khai thiên lập địa, tạo ra vũ trụ nên Bàn Cổ là người có quyền uy đứng đầu.
Nhị tổ: Chỉ Phục Hy và Nữ Oa. Hai vị thần được xem là đã tạo ra loài người.
Tam Thanh: Gồm Thiên quan lớn đế, Địa quan lớn đế và Thủy quan lớn đế. Thiên quan lớn đế (trời) ban phúc lành; Địa quan lớn đế (đất) là vị thần răn dạy phải trái và xá tội cho kẻ mắc lỗi; Thủy quan lớn đế (biển) là vị thần giúp giải tai ương.
Tứ ngự: Bốn vị thần cai quản thế giới, bao gồm: Hạo Thiên Chí Tôn Ngọc Hoàng Đại Đế cai quản tất cả các vị thần trên trời.
“Huynh, huynh làm mà không suy nghĩ kỹ!” Yến Tuyền nóng nảy, nàng muốn hắn nhanh chóng quay về: “Việc liên quan đến Tiêu Cửu Uyên tự ta có thể xử lý, dù huynh không đến thì ta cũng có thể đối phó với hắn ta.”
“Ta biết muội có thể đối phó với hắn ta, thế nhưng ta không thể đứng yên nhìn muội chịu ấm ức. Thay vì giận dữ phát cuồng trên trời, chẳng bằng xuống dưới này bầu bạn bên muội, cho dù chỉ có thể làm một con mèo bên muội như Hoa Thái Tuế, có thể giúp đỡ muội là được. Muội yên tâm đi, ta không phải bị biếm xuống trần, không khác gì mấy so với trước đây hạ phàm bình định chiến loạn. Chẳng qua trên người thiếu đi tiên khí hộ thể, về sau nếu gặp phải yêu ma quỷ quái, không có khí dương sát cản trở, không gây ra nhiều ảnh hưởng.”
Nếu không cắt đứt được tình ái thì hãy đối mặt đi, hắn không muốn phải ôm niềm tiếc nuối.
“Vì sao huynh không tính là bị biếm?” Yến Tuyền không hiểu.
“Chỉ động tình, không gây ảnh hưởng đến người khác hay vật, không mang tai họa đến cho các sinh linh thì sẽ không bị biếm. Cắt đứt tiên căn về hồng trần tu luyện một lần nữa, chờ tu vững tâm thì sẽ quay về nối lại tiên căn, quy vị một lần nữa. Hiện tại lớn khái ta cũng giống bọn Huyền Thanh, Vọng Chân, thuộc về nhóm phàm nhân biết chút đạo thuật.”
Nghe hắn nói vậy, Yến Tuyền thoáng yên lòng hơn. Chờ cuộc đời này đi đến hồi kết, hai người cùng chết đi thì hắn hẳn có thể quy vị một lần nữa.
Đột nhiên, Yến Tuyền nghĩ đến điều gì, nàng hỏi hắn: “Theo lý mà nói, huynh chết lâu như vậy, dù hiện tại đang là mùa đông nhưng thi thể chắc hẳn sẽ thối rữa chứ? Hiện tại huynh nhập hồn vào xác, có bị ảnh hưởng gì không?”
Yến Tuyền hơi lo lắng, nàng vừa nói vừa thẳng lưng, dựa vào lồng ngực hắn, cảm nhận nhịp tim của Tống Thanh Dương, không khác gì với nàng.
“Cái này ít nhiều gì cũng nhờ Tiêu Cửu Uyên. Vốn ta định chuyển thế đầu thai lần nữa hoặc là dùng thi thể người vừa mới chết để cải tử hoàn sinh, thế nhưng vì Tiêu Cửu Uyên muốn dùng thi thể của ta làm Phật thể nên ngâm nó trong bí dược, khôi phục trạng thái lúc mới chết nên ta mới có thể quay về trong cơ thể này.”
Yến Tuyền vui vẻ, không ngờ trong cái rủi có cái may.
“Tuy nhiên vì cơ thể bị ngâm trong nước thuốc, ta không thể đi vào ngay được, không kịp giúp muội, khiến muội chịu ấm ức rồi.” Tống Thanh Dương giơ tay chạm vào gương mặt còn sưng lên của nàng, hỏi: “Có đau không?”
Yến Tuyền cong môi, nhẹ nhàng đáp: “Biểu ca hôn lên thì không đau nữa.”
Hôn chứ, sao mà không hôn cho được. Tống Thanh Dương cúi đầu hôn nàng, khiến Yến Tuyền hoảng hốt, nhanh chóng đẩy hắn ra: “Trên đường có nhiều người nhìn như thế!”
“Ta không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng nếu muội để ý thì chúng ta về nhà rồi hôn.” Tống Thanh Dương nhếch khóe miệng, cánh tay ôm vòng qua eo nàng siết lại thật chặt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận