Chương 223

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 223

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền không làm gì được hắn nên bị hắn dẫn đi, hắn hôn nàng rất lâu, đến tận khi nàng thở hổn hển mới buông ra.
Nụ hôn vừa dứt, cả người Yến Tuyền mềm nhũn ngã vào lòng Tống Thanh Dương, đến nỗi gần như quên cả việc hít thở. Nàng hơi hé môi tham lam hít vào từng luồng không khí, làn hơi ấm phả ra từ đôi môi ướt át kiều diễm của nàng, thoạt nhìn quyến rũ không cưỡng lại được.
Tống Thanh Dương vốn định hôn cho đỡ thèm rồi buông nàng ra, ai ngờ khi thấy dáng vẻ quyến rũ, mướt mát của nàng, hắn kìm lòng không đậu lại hôn tiếp, ước gì có thể nuốt nàng vào bụng của mình.
“Biểu ca… Đừng mà… Khi nào về hẵng làm…” Yến Tuyền đẩy Tống Thanh Dương ra, thế nhưng nàng đã bị hôn cho nhũn cả người nên không còn sức đẩy được hắn. Ngược lại, Tống Thanh Dương còn ôm trọn nàng vào lòng, luồn tay vào lỗ hổng do Hoa Thái Tuế xé ra, bắt lấy đôi gò bồng đẫy đà, trắng muốt vểnh cao trước người nàng.
Có lẽ nhờ chất lỏng kỳ lạ kia bồi dưỡng cơ thể nên vết chai sần dày cộm trên bàn tay Tống Thanh Dương đã mỏng đi rất nhiều, chạm vào ngực nàng không còn thô ráp như xưa nhưng vẫn khiến nàng run lên bần bật.
“Ưm…” Tiếng rên rỉ chực chờ từ lâu bật ra khỏi môi Yến Tuyền, kích thích thần kinh của Tống Thanh Dương. Hắn vạch áo choàng ra, vùi đầu vào ngực nàng, miệng thay thế vị trí của tay ngậm lấy nhũ tiêm hồng hào trên một bên ngực của nàng thông qua lỗ hổng, ra sức mút lấy mút để.
“Aaaaa!” Cảm giác thoải mái từ ngực lan ra toàn thân làm cho Yến Tuyền không nhịn được thốt lên thành tiếng.
Tiếng rên của nàng cổ vũ Tống Thanh Dương, hắn kéo mạnh khiến lỗ thủng trên áo to hơn, một bên ngực còn lại cũng được hắn giải thoát, xoa nắn mân mê nhẹ nhàng trong lòng bàn tay, hết xoa lại bóp, hết bóp lại hôn.
Yến Tuyền đã lâu không ân ái với ai nên cơ thể mẫn cảm vô cùng. Nàng không khống chế được bèn ôm lấy hắn, cơ thể run rẩy không ngừng, vùng đất dưới mông ướt dầm dề, từ khe mông chảy xuống thấm ướt quần, gió lạnh thổi đến mát mẻ vô cùng.
Cảm giác lành lạnh làm Yến Tuyền xấu hổ vô cùng, nàng hừ hừ đầy oai oán: “Nếu ta bị cảm mạo, ta sẽ không tha cho huynh.”
Tống Thanh Dương mân mê cặp mông của nàng, bật cười trầm thấp: “Thì ra chỗ này bị lạnh, để ca ca sưởi ấm cho muội nhé.”
Bàn tay to rộng của hắn áp lên mông nàng khiến nàng cảm thấy ấm áp khó tả. Bên cạnh cảm giác ấm áp và ướt át, mỗi lần hắn xoa bóp mông thịt đều khiến tiểu huyệt vốn đã ngứa ngáy, tê dại lại càng chảy nhiều nước hơn. Dù cách một lớp vải nhưng dâm thủy vẫn thấm ướt tay của hắn.
“Cục cưng, muội nhiều nước quá.” Tống Thanh Dương nói, khẽ hôn lên gò má ửng hồng của nàng. Hắn ra sức kéo thành lỗ thủng trên quần nàng, tiểu huyệt ướt sũng liên tục nhỏ nước xuất hiện.
Tống Thanh Dương vươn tay ra sờ, nhẹ nhàng mân mê khiến Yến Tuyền run rẩy liên tục.
“Muội muội ngoan của ta, hôm nay muội nhạy cảm quá.” Tống Thanh Dương khẽ bật cười nhưng ngón tay không nhẹ nhàng chút nào, hắn đẩy hoa môi ướt sũng sang một bên, cái chạm mạnh bạo khiến nàng run rẩy.
Vào lúc sắp đến đỉnh cực khoái, bỗng nhiên một cơn gió lành lạnh từ đâu thổi vào nụ hoa non nớt khiến nó co lại, nuốt luôn đầu ngón tay của hắn vào trong.
Ánh mắt Tống Thanh Dương tối lại, ngón tay bị tiểu huyệt mút chặt không thể nhúc nhích, không cần nghĩ cũng biết côn thịt vừa vào sẽ sung sướng đến cỡ nào.
Vừa nghĩ đến đây, huynh đệ giữa hai chân Tống Thanh Dương bất giác nhảy lên một cái. Hắn rụt ngón tay về, thả lớn huynh đệ kêu gào đã lâu ra khỏi đũng quần, đặt trước miệng huyệt êm ái, sũng sĩnh nước của nàng, tìm kiếm khe hở ướt át rồi từ từ đẩy mạnh vào trong.
“Ưm… Biểu ca… Quá, quá sâu… A… Chậm, chậm thôi… A…” Tuy ngoài miệng Yến Tuyền bảo Tống Thanh Dương chậm lại nhưng ôm chặt hắn hơn, cảm giác bị nong ra và được lấp đầy khiến cả sống lưng của nàng đều tê dại. Không đợi hắn cắm đến tận cùng, nàng đã nức nở đạt tới cao trào, dâm thủy ướt sũng từ nơi giao hợp của hai người tràn ra ngoài, số còn lại bị côn thịt cương cứng của hắn chặn ở bên trong.
“Chặt quá.” Tống Thanh Dương thỏa mãn nhắm mắt lại, hắn rất nhớ cảm giác được tiểu huyệt non mềm, chặt khít của nàng bao phủ lấy mình. Hắn chẳng cần cử động, thịt non bên trong tiểu huyệt mấp máy cũng đủ làm hắn sướng đến độ run eo.
Tống Thanh Dương ngừng lại và chờ một lúc, hưởng thụ hang động non mềm, ướt dầm dề xoắn chặt lấy côn thịt. Chờ đến khi Yến Tuyền thích ứng với kích thước của hắn thì hắn mới thúc eo, cắm sâu vào hoa tâm của nàng, ra sức hưởng thụ lần mây mưa với người tình cũ này.
“A…” Đã lâu Yến Tuyền không được tận hưởng cảm giác đê mê khi ân ái nên tiểu huyệt rất nhạy cảm, chưa được bao lâu hoa tâm đã không nhịn được run lên, kéo theo cả người nàng đều run rẩy theo.
Tiếng rên rỉ và thở dốc theo gió phiêu tán dưới bầu trời đêm, thấy Yến Tuyền sắp lên đỉnh, Tống Thanh Dương lập tức đổi tư thế cho nàng. Hắn ôm nàng từ phía chính diện, nâng mông nàng lên, để hai chân nàng quấn vào eo mình, sau đó hắn bước nhanh ra ngoài.
“Huynh làm gì thế? Huynh định đi đâu?” Yến Tuyền giật mình, tiểu huyệt co rút lại xoắn chặt côn thịt to lớn. Dù vậy Tống Thanh Dương vẫn không ngừng lại, vẫn tiếp tục ôm nàng đi ra ngoài, vừa đi vừa rút cắm côn thịt ra vào tiểu huyệt của nàng, đi một bước thúc một lần. Đoạn đường chỉ chừng mười mét, hắn đã nong hoa huyệt chặt khít của nàng ra.
Quy đầu dập vào hoa tâm kiều diễm theo từng nhịp bước của hắn, cọ sát nếp gấp trong tiểu huyệt. Yến Tuyền không nhịn được lại run rẩy cao trào, dâm thủy ấm nóng từ sâu trong tiểu huyệt phun ra ngoài, tràn ra khỏi nơi giao hợp của cả hai, như mưa rơi tí tách xuống mặt đất đọng lại thành một vũng nước.
Yến Tuyền xấu hổ che mặt lại, đây là hậu viện đông người qua lại vào ban ngày, lỡ ai đó phát hiện hai người nửa đêm không ngủ “chơi” thể loại này thì…
Yến Tuyền không dám tưởng tượng đến cảnh đó bèn há mồm cắn vào vai Tống Thanh Dương: “Nếu huynh còn trêu ta như vậy nữa, sau này ta không làm với huynh đâu.”
“Được được được, không đùa nữa, chúng ta về phòng.”
Tuy ngoài miệng Tống Thanh Dương nói được nhưng vẫn không lấy côn thịt ra, vẫn cắm sâu vào trong cơ thể của nàng. Mỗi lần cất bước, hắn đều cố tình ma sát tiểu huyệt của nàng, đâm mạnh vào điểm mẫn cảm của nàng. Chưa về đến phòng mà Yến Tuyền đã cao trào những hai, ba lần, dâm thủy nhiễu đầy trên đường đi. Vậy mà Tống Thanh Dương còn ác ý bế Yến Tuyền đến trước cửa phòng người khác, ỷ vào việc nàng không dám rên lên bèn ra sức thúc mạnh đến nỗi khiến eo, hai chân và tiểu huyệt của nàng run rẩy trước thế công dồn dập của hắn.
Khi cả hai quay về phòng đã là nửa đêm, tuy y phục của Yến Tuyền vẫn còn vắt vẻo trên người nhưng chẳng còn nguyên vẹn, áo ngoài và quần đều bị Tống Thanh Dương xé rách, không che chắn được gì cả mà còn làm nổi bật vẻ dâm đãng của nàng. Dương vật to lớn chặn ngang hoa huyệt, tinh dịch mà hắn vừa bắn liên tục rỉ ra ngoài.
Trông thấy dáng vẻ đáng thương và dâm đãng của nàng, Tống Thanh Dương chỉ cảm thấy cổ họng căng chặt, côn thịt vừa xìu xuống lại vểnh lên.
Yến Tuyền thấy vậy bèn rưng rưng xin tha: “Không được, không được, nếu huynh làm nữa sẽ có án mạng thật đó.”
Tống Thanh Dương vốn định làm thêm một trận nhưng nghe nàng cầu xin như vậy, hắn không đành lòng tiếp tục cưỡng ép nàng nên đã đồng ý. Hắn cởi y phục rách tan nát trên người Yến Tuyền ra, lau đi dâm dịch giữa hai chân nàng, lấy bộ đồ ngủ của mình mang đến mặc vào giúp nàng.
Vóc người của Tống Thanh Dương rất cao, còn Yến Tuyền lại nhỏ nhắn, vì vậy xiêm y của hắn khoác lên người nàng trông rộng thùng thình, chỉ mỗi áo ngủ đã đủ trùm kín Yến Tuyền.
Áo này cố gắng một chút thì vẫn mặc được nhưng quần thì lại không, vì vậy nàng dứt khoát không mặc. May mắn thay họ sắp sửa đi ngủ, không mặc quần cũng không sao.
Yến Tuyền ngáp một cái rồi làm ổ trong lòng Tống Thanh Dương, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Bỗng nhiên nàng cảm thấy hơi ngưa ngứa, cúi đầu nhìn lại thì thấy bàn tay của Tống Thanh Dương mò mẫm bầu ngực của mình, xoa xoa nắn nắn nhũ tiêm trắng hồng mũm mĩm của nàng.
“Huynh làm gì vậy? Huynh đã nói là không làm nữa cơ mà.”
“Không làm, ta chỉ sờ thôi.”
Yến Tuyền nửa tin nửa ngờ, quay sang nhìn hắn rồi quyết định tin tưởng. Nàng nhắm mắt lại, có điều chưa được bao lâu một vật gì đó cứng cứng chống vào mông nàng, không cần nhìn cũng biết đó là gì.
“Ta không làm, ta chỉ cọ thôi.” Dường như Tống Thanh Dương biết nàng định nói gì nên đã trả lời trước khi nàng lên tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận