Chương 227

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 227

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi đem thức ăn về y quán, hai đệ tử nhanh chóng rời khỏi đó, vừa đi tới phường Kình Thiên vừa chuyện trò rôm rả.
Lúc này mới qua giờ Dậu chưa lâu mà phường Kình Thiên đã kín hết một nửa rồi, có thể thấy được nơi này làm ăn không tồi chút nào.
Yến Tuyền ngó vào bên trong nhìn một vòng thì thấy toàn nam nhân, chẳng có một nữ nhân nào. Nàng thầm cảm thấy kỳ lạ trong bụng. Mặc dù bình thường các nữ tử ít khi ra ngoài nhưng cũng không đến nỗi ngay cả một người cũng chẳng có như ở đây chứ? Mấy quán khác cũng có mà quán này chẳng có ai là sao?
Nhân lúc hai thiếu niên kia không chú ý, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương cũng tiến vào phường Kình Thiên, sau đó tìm một bàn ngồi quay lưng về phía bọn họ.
“Hai vị khách quan muốn ăn chút gì không ạ?” Hai người vừa ngồi xuống đã có tiểu nhị cầm bình trà lớn tới vừa châm trà vừa hỏi han.
Yến Tuyền ngẩng đầu nhìn bảng hiệu trên tường, thấy bên trên có ghi thịt kho tàu, rau củ xào, trứng rán, thịt ba ba hầm gà, pín hươu nấu tú cầu, canh thập toàn lớn bổ, thịt lừa xào, vú dê hầm, thịt bò nướng, heo quay giòn, vịt hầm cạn nước, cơm chiên thịt hươu…
Tất cả đều là những món Yến Tuyền chưa từng ăn bao giờ. Nàng đang định mở miệng gọi món thì lại bị Tống Thanh Dương giành trước: “Vú dê hầm, thịt lừa xào, thêm một đĩa heo quay giòn nữa là được.”
“Vâng, hai vị khách quan có muốn thêm một bầu rượu không? Ăn pín* nấu tỏi một trụ chống trời, pín kèm với rượu kéo dài nguyên đêm. Chỗ chúng tôi có rượu pín hươu, rượu pín rắn, rượu pín hổ và rượu thần long lớn bổ nữa.”
*Pín là dương vật.
Tiểu nhị vừa nói xong Yến Tuyền đã hiểu tại sao trong phường Kình Thiên lại không có khách nữ nào rồi. Được lắm, hoá ra “kình thiên” trong cái tên phường Kình Thiên này là chỉ trụ chống trời, trong này toàn bán mấy thứ tráng dương bổ thận.
Yến Tuyền liếc nhìn giữa chân Tống Thanh Dương một cái rồi nhớ tới cảnh tượng tối hôm qua. Hắn mà được bồi bổ thêm chút nữa chắc ngày mai nàng không xuống giường nổi mất.
“Không cần…”
“Vậy lấy cho ta một bình rượu pín hươu.” Tống Thanh Dương lại nhanh hơn một bước khiến Yến Tuyền chỉ còn cách ngậm miệng lại lườm hắn.
Thức ăn nhanh chóng được bày lên. Yến Tuyền nhìn mấy cái đĩa trước mặt mà không biết nên bắt đầu ăn từ đâu.
Tống Thanh Dương gắp cho nàng một đũa vú dê hầm: “Ăn đi, đây không phải pín, cũng không phải trứng.”
“Thế đó là cái gì vậy?”
Tống Thanh Dương cười: “Muội biết rồi có khi lại không ăn nổi nữa cũng nên. Tốt nhất là nên ăn luôn đi đừng hỏi nữa.”
Yến Tuyền nhìn nhìn một hồi sau đó vẫn quyết định đẩy mấy cái đĩa tới trước mặt Tống Thanh Dương: “Huynh ăn đi, ta không ăn đâu.”
Trong lúc bọn họ chờ đồ ăn được đưa lên thì phường Kình Thiên đã đầy khách, hơn nữa còn không đủ chỗ ngồi. Có hai vị khách không tìm được bàn nên qua đây ghép bàn với bọn họ. Thấy Yến Tuyền không động đũa, một người trong đó còn tò mò hỏi: “Sao tiểu huynh đệ này không ăn vậy?”
Yến Tuyền còn chưa biết nên trả lời như nào thì Tống Thanh Dương đã trả lời thay rồi: “Nàng ăn đồ sống quen rồi nên không thích ăn đồ chín.”
“Ăn sống ư? Ngươi không thấy tanh à?”
“Khẩu vị nặng ấy mà, thích ăn đồ tươi.”
Khẩu vị của huynh mới nặng ấy! Yến Tuyền gào thét trong lòng nhưng ngoài miệng lại không dám cãi lại. Chờ bọn họ nói xong Yến Tuyền mới đột nhiên ý thức được gì đó. Nàng cúi đầu nhìn quần Tống Thanh Dương. Ăn sống… Đúng là vừa rồi nàng ăn pín sống thật…
Sau khi hiểu ra ý trong lời của hắn, mặt Yến Tuyền hơi đỏ ửng lên. Nàng lặng lẽ thò tay ra ác ý nhéo một phát thật mạnh vào hông hắn.
Tống Thanh Dương bị đau nhưng nụ cười trên mặt trông càng vui vẻ hơn. Biết nàng đã hiểu ý mình, hắn ghé sát lại gần tai nàng cười khẽ: “Muội muội đừng sốt ruột, chờ lát nữa về ca ca lại cho muội ăn đồ sống.”
Suy nghĩ chẳng đứng đắn gì cả! Yến Tuyền trợn mắt lườm Tống Thanh Dương một cái, hai má lại càng nóng hơn. May mà đèn trong quán không sáng lắm nên ráng đỏ trên mặt nàng không rõ ràng lắm.
Yến Tuyền ôm Hoa Thái Tuế ngồi chờ một hồi cho đến khi Tống Thanh Dương ăn xong. Hai thiếu niên kia cũng ăn xong rồi nhưng vẫn không định rời đi, trái lại ngồi uống rượu không ngừng.
Hai người bọn họ đợi thêm một hồi nữa đến khi tất cả mọi người trong quán sắp rời đi hết, Yến Tuyền và Tống Thanh Dương sợ bị phát hiện nên cũng không thể không rời khỏi phường Kình Thiên trước.
“Chúng ta còn đi theo nữa không?” Yến Tuyền hỏi Tống Thanh Dương.
“Muội nói xem, hai tên kia ăn toàn đồ bổ như vậy không sợ nóng trong người à?”
“Có khi lát nữa người ta đi dạo kỹ viện cũng nên.”
“Vừa rồi muội có thấy giá cả mấy món ăn kia không?” Tống Thanh Dương lại hỏi.
“Có chứ, đắt chết đi được, chẳng qua đều là thịt cả mà, đắt một chút cũng là bình thường…”
Nói đến đây, Yến Tuyền chợt nghĩ hai người kia chỉ đang học việc ở y quán thôi mà, sao có nhiều tiền ăn mấy món này vậy? Ngay cả rượu pín cũng uống tận ba bình. Mỗi bình hai lượng bạc là mất chỉ riêng rượu đã mất sáu lượng rồi, cộng thêm những món ăn khác trên bàn nữa thì bữa này của hai người kia chắc cũng phải tốn tám chín lượng. Người có gia cảnh bình thường tiêu xài tiết kiệm một chút còn đủ dùng cả năm.
Yến Tuyền lấy ống nhòm ra quan sát mọi hành động cử chỉ của hai người kia. Tống Thanh Dương thì đi quán khác mua một ít đồ ăn cho nàng và Hoa Thái Tuế.
Chờ đến khi khách trong quán về hết rồi hai người kia mới đứng dậy. Bọn họ đi tới trước quầy, không biết nói với ông chủ cái gì mà ông chủ móc một tờ giấy từ tay áo ra đưa cho bọn họ. Sau khi xong việc, cả hai người rời đi, cũng không trả tiền cho ông chủ.
Lạ ghê, chẳng lẽ chỗ này cho ghi nợ? Nhiều tiền như vậy cũng cho à?
Trong lúc Yến Tuyền suy nghĩ, hai thanh niên kia đã đi ra ngoài nhưng không trở về y quán mà đi về hướng ngược lại.
Đêm đã khuya, gió cũng rất lạnh, thở ra hơi nào là khói ra hơi đó. Yến Tuyền và Tống Thanh Dương giữ một khoảng cách nhất định đi theo hai người kia qua mấy con phố. Bọn họ dừng bước trước một nhà dân đã tắt đèn sau đó lấy tờ giấy trong ngực ra xác nhận lại một lần nữa, cuối cùng mới leo tường vào bên trong.
Yến Tuyền thả Hoa Thái Tuế ra để nó hoà lẫn vào bóng đêm đi trước lần theo dấu vết giúp mình.
Một lát sau giọng của Hoa Thái Tuế vang lên: “Có thể vào rồi đó meo, bọn họ vào phòng rồi meo.”
Tống Thanh Dương bèn ôm Yến Tuyền leo tường vào, sau đó rón rén đi tới bên cạnh Hoa Thái Tuế rồi ngó vào trong. Hai người kia lấy một gói thuốc ra bịt kín miệng mũi nam nhân trên giường. Chỉ chốc lát sau tiếng hít thở của nam nhân kia đã nặng hơn trước, sau đó bọn họ lại lấy một chai nhỏ ra nhỏ vào miệng nữ nhân bên cạnh.
Cái bình kia rất quen thuộc với Yến Tuyền. Đó chẳng phải là Thạch Nữ Lạc mà Thái Cấn Sinh bán à? Hai tiểu tử này thật xấu xa!
Thạch Nữ Lạc nhanh chóng phát huy tác dụng. Phụ nhân kia đang trong giấc mơ nhưng vẫn có phản ứng, kìm lòng không đặng mà tự vuốt ve người mình rồi dần dần tỉnh lại. Nhưng nàng ta còn chưa kịp mở mắt hoàn toàn miệng đã bị chặn lại rồi. Thứ chặn nàng ta là một cái miệng tanh mùi thịt, đầu lưỡi xâm nhập mạnh mẽ, mút mát nước miếng trong miệng nàng ta.
Một thiếu niên khác thì chui vào trong chăn, nhìn từ bên ngoài cũng biết y đang lột quần phụ nhân kia rồi vùi đầu liếm láp. Tiếng rên rỉ của phụ nhân cũng theo đó mà run rẩy.
Nghe thấy âm thanh sung sướng của nàng ta, Yến Tuyền nhớ đến những lúc Tống Thanh Dương cắn liếm bừa bãi dưới người mình trước đây, chỗ giữa hai chân không nhịn được mà rụt lại.
Yến Tuyền vội vàng xua tan những suy nghĩ dâm đãng trong đầu mình. Ngay lúc nàng chuẩn bị cắt ngang hành động ẩu tả của đám người trong phòng thì đột nhiên hai chân lạnh ngắt. Tống Thanh Dương ôm chầm lấy nàng từ phía sau: “Tuyền Nhi à, bữa ăn lúc nãy bắt đầu phát huy tác dụng rồi.”
Yến Tuyền cảm nhận được vật cứng mà mình đang đè lên. Nàng vừa xấu hổ vừa thẹn thùng: “Đừng làm loạn, tập trung vào việc quan trọng trước đã!”
“Nào có ai lại để tuột xích ngay lúc mấu chốt được meo, xem ta đây này.” Hoa Thái Tuế kêu meo meo mấy tiếng đầy ý chê bai với Tống Thanh Dương rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng vốn không đóng chặt ra, cả người như mũi tên rời cung vọt thẳng tới cào mấy vuốt lên mặt tên háo sắc đang hôn môi phụ nhân ngoài chăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận