Chương 230

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 230

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lão già Vương Tỉnh này thật ranh ma. Yến Tuyền hoàn toàn không nói lại ông ta. Nhưng nếu ông ta đã muốn dùng đạo lý để chống chế thì Yến Tuyền cũng muốn dùng đạo lý để thuyết phục, bắt ông ta phải nhận tội một cách tâm phục khẩu phục.
Yến Tuyền suy tư chốc lát rồi nói: “Nếu ngươi cảm thấy tất cả mọi việc ngươi làm không làm hại đến bất kỳ ai, mấy quả phụ kia đều mừng thầm trong lòng thì không bằng cứ gọi mẫu thân ngươi tới đây đi, xem sau khi biết sự thật bà ta cảm động vui vẻ và yên tâm khi có một nhi tử hiếu thuận như ngươi hay mắng ngươi là đồ bất hiếu.”
“Ta đây cũng muốn lắm, tiếc rằng mẫu thân ta qua đời nhiều năm trước rồi.”
“Sao lại qua đời?”
“Bị bệnh.”
Nhắc đến mẫu thân, tâm trạng Vương Tỉnh nặng nề hơn trước nhiều, không khỏi nhấp thêm mấy ngụm rượu.
“Muốn hỏi mẫu thân ngươi cũng không khó lắm đâu.” Tống Thanh Dương giơ tay lên bấm ngón tay tính tính sau đó ghé sát lại bên tai Yến Tuyền nói mấy câu.
Yến Tuyền gật đầu rồi ngẩng đầu hỏi Vương Tỉnh sinh thần bát tự của mẫu thân ông ta, cuối cùng móc sáo quỷ ra nhẹ nhàng thổi.
Nàng chỉ cần thổi chốc lát đã có một luồng gió lạnh lẽo nổi lên, thổi màn cửa sang hai bên, sau đó một phụ nhân nhẹ nhàng lướt vào.
Yến Tuyền vui sướng quay sang nhìn Tống Thanh Dương: “Ta gọi được bà ta đến thật kìa.”
Vừa rồi Tống Thanh Dương dạy nàng cách sử dụng sáo quỷ chính xác. Cây sáo này không chỉ có thể gọi ác quỷ, khiến người ta khóc không dừng được mà còn gọi được cả hồn ma nữa. Ngay cả những hồn ma đã bước vào địa phủ cũng có thể gọi về được.
Yến Tuyền cất sáo quỷ đi rồi lại lấy gương Hỗn Nguyên ra để Vương Tỉnh nhìn thấy mẫu thân mình lần nữa.
“Mẫu thân!” Vương Tỉnh lập tức quỳ sụp xuống đất.
Nhưng mẫu thân Vương Tỉnh lại đi lướt qua, không hề nhìn ông ta cái nào: “Ngươi đừng có gọi ta là mẫu thân. Ta không có nhi tử nào như ngươi cả.”
Lời này của bà ta làm Yến Tuyền cảm thấy có gì đó là lạ. Thường thì mẫu tử bọn họ sống nương tựa lẫn nhau, nay âm dương cách biệt nhiều năm như vậy mới gặp lại chẳng phải là nên bày ra cảnh mẫu từ tử hiếu à?
Vương Tỉnh cũng bối rối, không hiểu tại sao mẫu thân lại tức giận đến vậy nên vội vàng dập đầu hỏi.
“Ngươi đã làm gì thì trong lòng ngươi tự biết.”
“Ngươi tức giận vì ông ta tìm người cưỡng hiếp ngươi à?” Yến Tuyền chen miệng vào hỏi một câu.
Mẫu thân của Vương Tỉnh quay đầu lại nhìn Yến Tuyền: “Các ngươi biết cả rồi à?” Nói xong, bà ta tức giận giơ tay lên hung hăng vả cho nhi tử mình hai bạt tai. Nhưng bây giờ bà ta là quỷ nên không thể chạm vào Vương Tỉnh được, chỉ có thể khiến ông ta cảm nhận được luồng khí rét lạnh tận xương.
“Mẫu thân, con làm vậy cũng là vì đau lòng cho người mà.” Ở trước mặt mẫu thân, Vương Tỉnh không còn hung hăng như trước đó nữa, chẳng qua vẫn cố gắng biện giải cho bản thân: “Con biết người thủ tiết rất khó chịu, đêm nào cũng trằn trọc khó ngủ, phải ôm bài vị phụ thân tìm kiếm sự an ủi, còn thầm ngưỡng mộ phụ nhân bị cưỡng hiếp kia nữa. Thế nên con mới bỏ tiền mời người ta tới giúp người.”
“Ngươi thì biết khỉ gì! Đồ bất hiếu!” Mẫu thân của Vương Tỉnh lại nổi giận khiến nhiệt độ trong phòng chợt giảm xuống, thậm chí còn lạnh hơn cả ngoài trời nữa. Ánh nến trong phòng lay động, chỉ trong chớp mắt đã có mấy ngọn tắt hẳn.
Sau khi ánh sáng yếu đi, nữ quỷ trước mặt càng trở nên đáng sợ hơn, ngay cả Vương Tỉnh cũng run rẩy không dám nhìn thẳng vào mẫu thân mình.
Tống Thanh Dương ghé vào bên tai Yến Tuyền nói mấy câu. Yến Tuyền vội vàng giơ sáo quỷ trong tay lên thổi một khúc thư giản.
Tiếng sáo êm ái từ từ giúp mẫu thân của Vương Tỉnh bình tĩnh lại. Yến Tuyền bảo bà ta đừng nóng, hãy nói ra suy nghĩ thật sự trong lòng mình trước để Vương Tỉnh biết ông ta đã làm sai điều gì cái đã.
Một lúc lâu sau mẫu thân của Vương Tỉnh mới mở miệng: “Đúng là thủ tiết rất khó chịu đựng, nhất là buổi tối cô đơn khó ngủ, trong lòng ta nhớ trượng phu phát điên, nhớ đến những khoảnh khắc ân ái cùng y trước đây, nhớ đến mức ngủ không yên giấc.”
Bà ta nghe người khác nói rằng có thể đi nhặt tiền đồng hoặc làm việc cật lực để ban đêm không còn cô đơn nữa, làm việc mệt mỏi lên giường sẽ ngủ ngay.
Bà ta thử từng cách một và quả thật nó có hiệu quả, nhưng dù là ngủ say thì trong mơ bà ta vẫn sẽ mơ thấy trượng phu, mơ thấy y ôm hôn mình, thân thiết với mình nữa. Mỗi lần tỉnh giấc phát hiện ra đó chỉ là mơ, bà ta lại càng thêm trống rỗng thất vọng.
Có lúc bà ta cũng nghĩ rằng nếu nhà mình nghèo chút, không có nhiều thời gian suy nghĩ bậy bạ như vậy chắc bà ta sẽ khá hơn chăng?
Đến khi sự trống rỗng cô đơn càng ngày càng tăng, cách đầu tiên mà bà ta học được đó là dùng tay thủ dâm, sau đó nữa là nhét hết tất cả những gì có thể vào người mình, nhét đầy cái chỗ trống rỗng kia là được.
Mỗi lần thủ dâm, bà ta lại vui vẻ phủ chăn kín giường, chăn nặng đè lên người giống như trước đây bị trượng phu đè vậy. Bà ta ôm bài vị của trượng phu, ảo tưởng trượng phu đang động đậy trên người mình, ảo tưởng y hung hăng bắt nạt mình như trước đây. Chỉ cần nghĩ tới là bà ta lại vô cùng kích động.
Khi có chuyện của quả phụ kia, sau khi nghe kể lại, bà ta cực kỳ vui mừng vì chuyện kia không xảy ra trên người mình, chẳng qua sau khi vui mừng lại có chút ngưỡng mộ. Bà ta ngưỡng mộ quả phụ kia được hưởng thụ tình dục thêm lần nữa, không giống bà ta chỉ có thể dùng ảo tưởng và bàn tay của mình để giải quyết sự trống rỗng vô tận trong người.
Sau này cũng có lúc thủ dâm bà ta ảo tưởng ra cảnh một tên côn đồ lưng hùm vai gấu đột nhiên hung hăng xông vào phòng mình, hung hăng làm bà ta một trận.
Suy nghĩ này rất xấu hổ nhưng bà ta vẫn không nhịn được mà ảo tưởng như vậy, còn cảm thấy mình là một phụ nhân dâm đãng không biết liêm sỉ nữa. Mỗi lần nghĩ đến là bà ta thầm chửi mình trong lòng, nhưng đến lần tiếp theo bà ta vẫn sẽ không nhịn được mà ảo tưởng tiếp.
Sống dưới ảo tưởng này một thời gian dài khiến bà ta cho rằng mình muốn bị cưỡng hiếp, chỉ là khi tên côn đồ kia xông tới thật, không để ý đến suy nghĩ của bà ta mà đè bà ta xuống giường làm nhục, bà ta mới biết thật ra thì mình không thích bị cưỡng hiếp chút nào. Lúc bị hiếp, bà ta vừa sợ hãi vừa nhục nhã, đến bây giờ nghĩ lại vẫn còn cảm thấy cực kỳ kinh khủng.
“Rõ ràng là người rất thích mà, con ở bên ngoài cũng nghe thấy.” Vương Tỉnh nhỏ giọng phản bác.
“Đúng, ta thừa nhận đúng là lúc ấy ta cũng vui vẻ thật, nhưng càng nhiều hơn là sự sỉ nhục. Lúc đó ta càng ngộ ra rằng bản thân mình đúng là một tiện nhân không biết xấu hổ, chỉ ước gì có thể đập đầu tự tử trước bài vị phụ thân ngươi cho xong. Nếu không phải vì lúc đó ngươi còn nhỏ thì ta đã tự tử rồi, không chờ đến sau này mới uống thuốc độc nữa đâu.”
“Người uống thuốc độc tự tử ư?” Mặt Vương Tỉnh đầy vẻ khiếp sợ.
“Đúng thế, vì ngươi nên ta mới tham sống sợ chết như vậy đấy. Từ khi đó đến về sau ta vừa chịu đựng sự nhục nhã vì bị bắt nạt vừa phải làm bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra trước mặt tất cả mọi người. Ta sắp phát điên đến nơi rồi. Ta không dám tưởng tượng đến cảnh khi chuyện này bị người ta phát hiện ra thì sẽ thế nào nữa. Vất vả lắm mới chịu đựng được đến khi ngươi thành gia sinh tử, sự nghiệp lên hương, cuối cùng ta cũng được giải thoát. Nhưng ta không ngờ được rằng tất cả những sỉ nhục này đều là do ngươi mang lại.”
Bà ta vẫn còn nhớ như in cảm giác tức giận khi hồi tưởng lại cuộc đời mình trước đài Nghiệt Kính.
“Con… Con tưởng là người vui vẻ.” Vương Tỉnh yếu thế hơn trước nhiều nhưng vẫn không quên giãi bày cho bản thân: “Cũng không thể trách con hiểu nhầm được. Chẳng phải trước đó người cũng từng ảo tưởng bị người khác cưỡng hiếp đó ư.”
“Ngươi đã từng nghe câu “Quân tử luận hành động không luận suy nghĩ, chỉ nghĩ mà không làm thì không phải quân tử thật” chưa?” Thấy Vương Tỉnh vẫn còn muốn tranh cãi, Yến Tuyền không nhịn được lại chen miệng vào: “Nghĩ và làm là hai chuyện khác nhau, ai mà chẳng có lúc có những suy nghĩ xấu xa chứ? Chỉ cần không làm là được, không tổn thương người khác thì dù muốn nghĩ trong đầu là giết người phóng hỏa hay gian dâm bắt cóc cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi. Nhưng ngươi thì khác, ngươi tự cho là mình tốt với người khác, dùng danh nghĩa này để tổn thương người ta, lợi dụng người ta kiếm tiền rồi còn cảm thấy mình là người tốt và có đạo lý riêng nữa chứ. Ngươi dùng câu đôi bên cùng có lợi để mỹ hoá hành động của bản thân, tự dát vàng lên mặt mình. Ngươi đúng là vô liêm sỉ không ai bằng!”
Yến Tuyền lại lần nữa phá hỏng cái cớ Vương Tỉnh muốn dùng để lừa mình dối người bắt nạt người khác.
“Trong [Liệt nữ truyện]…”
“[Liệt nữ truyện] là do nam nhân viết, cũng là một kẻ tự cho là đúng như ngươi đấy. Một tên nam nhân tự xưng là chính nghĩa viết ra nó với mục đích cũng giống ngươi, muốn thuần hóa các nữ tử bán mạng vì bọn họ, để bọn họ tự do sử dụng. Bọn họ dùng mấy từ “tam trinh cửu liệt”, “trinh tiết liệt phụ” để tô điểm cho những hành động tanh tưởi của bản thân, rải một lớp đường ngọt lên trên lớp máu để che mắt mọi người, lừa gạt các nữ tử cam tâm tình nguyện bị bắt nạt.”
Vương Tỉnh ngây người hồi lâu, hoàn toàn không thể cãi lại được, chỉ có thể im lặng chịu trói theo Yến Tuyền và Tống Thanh Dương lên quan phủ.
Lúc hai người rời khỏi quan phủ thì đã là canh tư rồi. Bên ngoài gió rít từng cơn, bông tuyết trắng xóa bay từ trên trời xuống càng lúc càng nhiều, rơi thẳng lên người bọn họ.
Rõ ràng là không vận khí thúc giục dương khí trên người nhưng Yến Tuyền lại không cảm thấy lạnh chút nào.
Có vẻ như Tống Thanh Dương nhìn thấu nghi ngờ của nàng nên giải thích: “Rượu pín xà có thể tăng dương khí, đây lại là pín của xà yêu nữa nên hiệu quả càng tốt hơn.”
Thì ra là vậy.
Nàng đang suy nghĩ thì bị Tống Thanh Dương ôm chầm lấy, hại nàng giật mình kêu lên một tiếng rồi vội vàng hỏi: “Huynh làm gì vậy?”
“Tối nay được một bữa lớn bổ nên bụng ta giờ nóng như lửa, phải nhờ muội muội dập lửa giúp ta mới được.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận