Chương 231

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 231

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền ôm cổ hắn, lấy lại thăng bằng, sau đó lẩm bẩm nói: “Đứng trong gió lạnh suốt hai canh giờ, cho dù có tức giận cách mấy cũng có thể bị huynh dập tắt rồi.”
“Gió lạnh không hiểu lòng người, chỉ hiểu được ấm lạnh thể hiện bên ngoài, không hiểu được nỗi lòng nóng như lửa đốt, dục vọng cháy bỏng của ta, không phải biểu muội thì không thể giải tỏa được.”
“Cái đồ dẻo miệng.” Yến Tuyền oán trách trừng mắt nhìn hắn, thế nhưng nàng cũng không ngăn cản đôi môi đang sắp sửa đặt lên môi mình của hắn. Trong miệng hắn vẫn còn vương mùi rượu đặc trưng của rượu Xà Tiên, Yến Tuyền nhớ ra vừa nãy hắn còn từng nếm thử thứ này, thế là nàng vội vàng nghiêng đầu tránh đi: “Nếu huynh không đi súc miệng thì không được phép hôn ta.”
“Không cho hôn môi, vậy ta hôn mặt.” Tống Thanh Dương nói, sau đó hôn hai cái vào mặt nàng, còn cố ý tạo ra tiếng hôn thật lớn, vang vọng trong màn đêm đen yên tĩnh.
Yến Tuyền đánh vào ngực hắn hai cái, chột dạ quan sát chung quanh: “Không cho phép huynh làm bậy, mau đi về đi. Đợi, đợi quay về rồi, huynh muốn làm gì cũng được.”
Có lẽ do tác dụng của rượu Xà Tiên, cộng thêm bị hắn trêu chọc nên Yến Tuyền cũng có chút động tình, nàng áp mặt vào lồng ngực hắn, cũng không từ chối mong muốn mây mưa của hắn.
“Không được quay về làm giống ngày hôm qua sao?” Tống Thanh Dương hạ thấp người nàng xuống, để nàng cảm giác được bảo bối cứng nóng như cây gậy sắt của mình. Đầu tiên là ăn một bàn toàn đồ bổ, sau đó lại uống không ít rượu Xà Tiên, toàn thân hắn đã sôi trào ham muốn từ lâu, nếu không phải hắn dùng pháp thuật át xuống thì đã sớm không nhẫn nhịn được.
“Meo, các ngươi cứ từ từ mà chơi, ta đi về trước, meo.” Trong lòng Hoa Thái Tuế ở bên cạnh biết trò chơi của bọn họ vẫn tiếp tục thế nên không muốn ở lại làm gì, nó phải về đi ngủ nữa.
Hoa Thái Tuế rời đi rất nhanh, nhìn bóng lưng của nó biến mất, Tống Thanh Dương đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Hắn thả Yến Tuyền xuống, sau đó nhanh chóng chắp tay niệm chú, ngay lập tức hắn đã biến thành một con mèo nhỏ.
Yến Tuyền giật mình: “Còn có thể biến hình như vậy sao?”
“Đương nhiên rồi, meo.” Tống Thanh Dương còn học được giọng điệu của Hoa Thái Tuế: “Biểu muội mau ôm ta một cái đi, meo.”
Tống Thanh Dương chùn chân lấy đà nhảy lên người Yến Tuyền, Yến Tuyền vô thức đưa tay ra đón hắn, sau đó ôm hắn vào lòng giống như trước kia ôm Hoa Thái Tuế.
“Hóa ra làm một con mèo lại thoải mái như thế.” Tống Thanh Dương vừa nói vừa dụi dụi đầu vào trong ngực Yến Tuyền, đầu mèo lông lá cọ vào bộ ngực nàng.
Bởi vì hôm nay mặc nam trang nên Yến Tuyền đã quấn chặt bộ ngực sữa căng đầy, lại mặc y phục rất dày, nó cọ như thế nhưng hoàn toàn không cọ được gì cả, Tống Thanh Dương rất không hài lòng, hai móng mèo gạt lớp vải ra, nới lỏng vạt áo trước ngực Yến Tuyền, sau đó vạt áo cũng xộc xệch theo, tạo khe hở để cái đầu lông lá rúc vào trong y phục nàng.
“Huynh làm gì vậy? Hoa Thái Tuế sẽ không đùa nghịch giở trò đồn bại thế đâu.”
Trong lòng Yến Tuyền biết hắn làm chuyện không đứng đắn, thế nên nhanh chóng túm cổ hắn ra ngoài, vậy nhưng cho dù đã biến thành mèo thì sức của hắn vẫn rất mạnh, nàng còn chưa kịp kéo hắn ra ngoài thì móng vuốt của hắn đã bấu chặt vào vải quấn ngực trước ngựa nàng rồi xé ra, đầu lưỡi ấm nóng liến lạp nụ hoa nở rộ trên bầu ngực nàng.
“Ưm…!” Yến Tuyền rên nhẹ một tiếng, cơ thể không khỏi run lên: “Huynh cái đồ mèo háo sắc này!”
Lưỡi của mèo khác với lưỡi người, trên lưỡi mèo có những cái gai nhỏ, lúc lưỡi mèo liếm nhẹ trên da thịt khiến nàng cảm thấy ngứa râm ran giống như bị bàn chải quét qua, không bị thương mà rất dễ chịu.
Tống Thanh Dương cảm nhận được phản ứng của nàng, biết nàng rất thích hắn làm thế, lúc này hai vuốt mèo đặt lên một bầu ngực đầy đặn của nàng, càng không ngừng dùng đầu lưỡi có gai ngược liếm láp.
“Ưm…” Yến Tuyền cắn môi dưới, vẫn không thể kiềm nén nổi mà thốt ra tiếng rên rỉ, lưỡi mèo không giống với lưỡi người, hai chi trước cũng khác với tay người, đệm thịt mềm mại đặt lên bầu ngực, mang đến xúc cảm hết sức đặc biệt trên bầu ngực sữa.
Yến Tuyền được hắn liếm thoải mái đến nỗi toàn thân tê dại như có dòng điện chạy qua, hai chân nàng như nhũn ra, nàng có thể cảm giác được chỗ bí ẩn giữa hai chân mình đã ướt đẫm. Đột nhiên, Yến Tuyền có một suy nghĩ to gan, nếu hắn liếm nơi giữa hai chân nàng thì sao?
Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, Yến Tuyền không khỏi khép chặt chân vào, nàng không dám tưởng tượng ra cảm giác lúc đó có thể sung sướng đến mức nào nhưng nàng không có can đảm để nói ra suy nghĩ này, nàng chỉ ngấm ngầm nghĩ như vậy trong lòng mà thôi.
Song dường như Tống Thanh Dương cũng có suy nghĩ giống nàng, sau khi chui cả người vào trong y phục nàng, hắn lập tức luồn lách đến nơi bí ẩn giữa hai chân nàng rồi dùng đầu lưỡi liếm hai cánh hoa dính đầy mật dịch, đầu lưỡi cứ nhẹ nhàng liếm láp, Yến Tuyền mềm nhũn hai chân, ngã ngồi trên mặt đất.
“Thoải… Thoải mái quá…” Hai chân Yến Tuyền run run không đứng dậy nổi, thế là nàng cứ nằm sõng soài như vậy trên đất, hai chân mở rộng, để mặc Tống Thanh Dương liếm láp lung tung tiểu huyệt non nớt nhạy cảm của mình.
Trong đêm đông yên tĩnh, tuyết rơi ngày càng dày, Yến Tuyền cứ nằm trên đường cái không một bóng người, vừa ngắm tuyết rơi vừa hưởng thụ tiểu huyệt thỉnh thoảng run lên chảy nước, mặc cho tuyết rơi trên mặt nàng hóa thành nước, cũng để mặc mật dịch chảy ra từng trong tiểu huyệt thấm ướt quần bông dày mình đang mặc.
Tống Thanh Dương vô cùng hài lòng với phản ứng của cơ thể nàng, hắn thu lưỡi về, vịn hai chân nàng, dùng côn thịt cũng có gai ngược cắm vào tiểu huyệt ướt dầm dề của nàng rồi chuyển động ra vào.
“A…” Yến Tuyền rên lên một tiếng: “Sâu quá… Tiểu… Tiểu… Tiểu huyệt căng trướng rồi…”
“Còn có gì nữa?” Tống Thanh Dương hỏi cảm giác của nàng, muốn xem xem nàng có phát hiện ra côn thịt có gai mềm hay không.
Như thể sợ nàng không phát hiện ra, lúc hỏi nàng, Tống Thanh Dương vẫn không quên nhẹ nhàng ra vào mấy lần, để gai mềm chằng chịt trên gậy thịt cọ xát vào vách thịt tiểu huyệt nàng.
Yến Tuyền lắc đầu, nàng không cảm nhận được gì, nàng chỉ có thể cảm nhận được bây giờ còn thoải mái hơn trước kia, mỗi một lần xâm nhập của hắn đều vừa sâu vừa nhanh, rõ ràng đã biến thành một con mèo nhỏ nhưng côn thịt vẫn to như thế, vẫn có thể lấp kín tiểu huyệt của nàng không còn một kẽ hở.
“Cảm nhận thật kỹ lại xem.” Tống Thanh Dương lại chuyển động hai lần, lần này Yến Tuyền đã cảm nhận được, mỗi một chuyển động của hắn giống như có một cái bàn chải lông mềm nhẹ nhàng lướt qua vách thịt trong tiểu huyệt nhạy cảm, kích thích tiểu huyệt không ngừng siết chặt hơn.
“Không ngờ côn thịt của mèo cũng có gai ngược.” Tống Thanh Dương nói từ chỗ giữa hai chân nàng, nói xong hắn lại càng mạnh mẽ ra vào trong tiểu huyệt không ngừng run rẩy chảy nước của nàng, mỗi một lần va chạm đều mang đến cho nàng khoái cảm tê dại khó diễn tả bằng lời.
Yến Tuyền há mồm thở hổn hển, không ngừng rên rỉ, cũng không phát hiện ra chỗ xa xa đang có hai quan sai tuần tra đi đến.
“Lại là một con ma men.” Do Yến Tuyền mặc nam trang nên dù bị Tống Thanh Dương giày vò một phen, y phục có chút xộc xệch nhưng vẫn khá ngay ngắn. Nàng nằm trên đường cái như thế, bọn họ đều vô thức cho rằng nàng uống rượu say, trong đêm đen cũng không để ý thấy chuyện lạ giữa hai chân nàng.
Yến Tuyền khựng lại, ngay lập tức ngậm miệng, Tống Thanh Dương đang làm chuyện bậy bạ trong đũng quần nàng cũng dừng lại, chỉ có côn thịt cương cứng kia là vẫn cắm sâu trong cơ thể nàng.
Yến Tuyền tương kế tựu kế, giả vờ ngồi dậy như say rượu, dù sao vừa nãy cả người nàng cũng đã nồng nặc mùi rượu từ phường Kình Thiên nên bèn giả vờ như mình vừa tỉnh rượu trong gió tuyết, lập tức đi về nhà.
Con người sau khi say rượu thì chuyện gì cũng làm được, đối với hành vi nằm giữa đường cái này của nàng, đám quan sai cũng không có chút nghi ngờ gì, thấy nàng có vẻ như đã tỉnh táo trở lại thì họ cũng bỏ đi.
Nghe thấy tiếng bước chân xa dần của họ, Tống Thanh Dương lại tiếp tục chuyển động, Yến Tuyền cũng lại nằm xuống đường lần nữa, đám quan sai đã đi xa làm sao biết được thật ra nàng là một cô nương nữ giả nam trang, lúc này trong đũng quần đang che giấu một con mèo do con người biến thành, côn thịt to lớn của con mèo đang cắm sâu trong tiểu huyệt nàng, cắm sâu đến nỗi tiểu huyệt chảy nước thấm ướt quần bông, để lại những vệt nước mờ mờ rất to trên mặt đất khô rang, chì chờ hai người họ rời đi thì tuyết bay đầy trời sẽ lập tức che đậy dấu vết trên đất cho họ, không một ai biết chuyện đã xảy ra vào đêm nay.

Bình luận (0)

Để lại bình luận