Chương 233

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 233

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ô Lan công chúa là yêu tinh biến thành sao?” Yến Tuyền hết sức kinh ngạc.
“Không phải yêu tinh, nàng ta biết mị thuật thôi. Câu Tiễn* nằm gai nếm mật, dâng tặng mỹ nhân đẹp như Tây Thi mê hoặc triều cương, mục đích của bọn họ chắc hẳn cũng như thế.”
*Câu Tiễn: Sống vào cuối thời kỳ Xuân Thu trong lịch sử Trung Quốc. Vào năm 496 TCN, khi thua trận trước quân Ngô, Câu Tiễn đã dâng gái đẹp, của quý cho Bá Hi là quan thái tể của Ngô để được đầu hàng. Câu Tiễn bị bắt về nước Ngô làm tù binh, sau đó ông đã phải chịu nhiều khổ nhục kể cả việc nếm phân của Ngô Phù Sai. Sau 3 năm phục dịch và chịu nhục ở nước Ngô, ông đã được Ngô Vương cho quay về nước Việt tiếp tục cai trị. Đầu năm 483 TCN, Câu Tiễn mang quân đánh úp nước Ngô. Sau nhiều trận đánh kéo dài nhiều năm, đến năm 473 TCN, quân Việt lớn phá quân Ngô.
“Vậy chúng ta có cần đề phòng không?”
“So với chúng ta, hiện tại Hoàng đế tin tưởng chất tử của mình hơn.”
Yến Tuyền im lặng như có điều suy nghĩ, nhớ đến chuyện xảy ra trong mấy ngày gần đây, hỏi: “Gần đây trên triều đình huynh vẫn ổn chứ?”
“Chim chết, nỏ cũng cất kho câu này rất đúng, vốn dĩ Hoàng đế đã nghĩ cách thu lại binh quyền trong tay ta, lần này lại lo lắng trong lòng, cảm thấy danh tiếng trong lòng dân quá cao, công cao chấn chủ, ngấm ngầm gây khó dễ cho ta, muốn chèn ép ta.”
“Vậy phải làm thế nào mới được?” Chuyện triều chính Yến Tuyền không hiểu nhiều nên không thể nghĩ cách cho hắn được.
“Không sao cả, chẳng qua cũng chỉ chịu chút tức giận thôi, nếu biểu muội đau lòng cho ta thì hôn ta một cái đi, dù sao trong lòng ta đắng như ăn phải hoàng liên, ăn chút ngọt là được.”
Tống Thanh Dương vừa nói vừa xích lại gần Yến Tuyền, đôi môi lại gần khóe môi đang khẽ nhếch lên của nàng.
Yến Tuyền giơ tay ra chặn đôi môi đang hôn đến của hắn, hỏi: “Sáng nay ta quen một con quỷ mới, huynh đoán xem hắn tên là gì?”
“Ta nào biết được.”
“Thủ Kinh, Vạn Thủ Kinh.”
“Vạn Thủ Kinh? Ai vậy? Ta nên biết sao?” Nhìn vào ánh mắt vô cùng nghiêm túc của Yến Tuyền, Tống Thanh Dương không tiếp tục đùa giỡn nữa, hắn im lặng suy nghĩ kỹ một lượt những nghĩ đến tất cả những người mà mình quen biết thì cũng không có người tên như vậy.
“Huynh không biết, chỉ là ta cảm thấy huynh nên biết hắn thôi, Thủ Kinh, Thủ Tinh.”
Yến Tuyền vừa nói vừa cúi đầu nhìn xuống thứ giữa háng hắn, nhìn vật to lớn kia đã hơi ngóc đầu dậy.
… Tống Thanh Dương hiểu ra, cười nói: “Ta nên làm gì đây, hóa ra là thủ tinh này sao, muội cũng giỏi thật đấy.”
“Thủ tinh” của Yến Tuyền không thể ngăn cản phản ứng ngóc đầu dậy của thứ to lớn kia, trông thấy thứ đó cương cứng nhanh hơn, chống vào đũng quần tạo thành một cái lều vải lớn, nhô cao lên giữa háng hắn.
Tống Thanh Dương thả lỏng hai tay, nói lại nàng: “Ta đã giữ gìn tinh hoa cả ngàn năm vạn năm, luôn trong trạng thái mỹ nhân ngồi đấy mà lòng không loạn*, nhìn thấy ai cũng không có phản ứng, vừa nhìn thấy muội là lập tức mất tác dụng, ta còn muốn hỏi muội xem rốt cuộc muội đã cho ta uống mê hồn dược gì, có phải đã lén lút cho ta ăn Thạch Nữ Lạc không?”
*Ngồi mà trong lòng không loạn: Ý chỉ người đoan chính, ở cạnh người mình thích mà không nảy sinh ý định xấu xa.
“Bản thân huynh không kiềm chế được, lại còn trách ngược lại ta.” Yến Tuyền giơ tay ra nắm chặt vật to lớn của hắn, nghe thấy tiếng thở dốc của hắn đúng như mong muốn, nàng lẩm bẩm nói: “Huynh ban ngày có phản ứng, ban đêm cũng có phản ứng, lúc nào cũng cương cứng không phân hoàn cảnh như thế, ta thấy huynh đừng nên gọi là Tống Thanh Dương mà nên gọi là Tống Liên Kiều đi.”
Tống Thanh Dương phì cười ra thành tiếng, giữ chặt bàn tay đang muốn rút về của nàng không buông: “Không ngờ biểu muội còn nghiên cứu về dược liệu, ta còn đang thắc mắc sao gần đây lúc nào cũng có phản ứng, hóa ra là trúng độc Liên Kiều, biểu muội hiểu rõ dược tính của Liên Kiều như vậy thì phải giúp ta giải độc đấy.”
Tống Thanh Dương nắm tay nàng không buông, thế nhưng như thế vẫn chưa đủ, tay hắn còn kéo mạnh một cái khiến nàng ngã ngồi lên đùi hắn.
“Huynh đừng làm bậy.” Thấy hắn định làm thật, Yến Tuyền vội vàng đẩy hắn ra.
“Giải độc là chuyện lớn như thế, sao lại là làm bậy chứ.”
Tống Thanh Dương có sức mạnh lớn, hai chân kẹp chân Yến Tuyền, một tay siết chặt cái eo đang vặn vẹo của nàng, một tay khác thì nắm lấy cái tay đang vùng vằng của nàng để nàng không còn sức lực nào chống lại hắn, chỉ có thể dựa sát vào lồng ngực hắn, mặc cho hắn tùy thích hưởng dụng.
Trông thấy vành tai Yến Tuyền bị mình hôn đỏ cả lên, Tống Thanh Dương buông tha cho vành tai nàng, tiếp tục hôn xuống dưới thế nhưng hắn còn chưa kịp hôn lên đôi môi mềm đỏ phớt kia thì cửa đã bị đẩy ra, là Tống Thanh Vân.
Tống Thanh Vân không ngờ mình sẽ nhìn thấy cảnh này, lúc đó ngay lập tức y muốn quay đi nhưng lại bị Diệp di nương đứng sau lưng chặn lại.
Diệp di nương đi chậm hơn y một bước nên vẫn chưa biết trong phòng xảy ra chuyện gì.
Tống Thanh Dương vội vàng buông Yến Tuyền ra, kéo kéo vạt áo che cái lều vải giữa háng đi. Yến Tuyền thì đứng phắt dậy từ trên đùi Tống Thanh Dương giống như bị điện giật, cả khuôn mặt đỏ au lên, vừa vệt nước miếng trên mặt vừa giải thích, nói: “Tam biểu ca, huynh đừng hiểu lầm, muội đến tìm lớn biểu ca nói chuyện giúp quỷ…”
Dường như sợ Tống Thanh Vân và Diệp di nương không tin, Yến Tuyền lại lấy người giấy trong ngực ra.
Quả thực nam quỷ tên là Vạn Thủ Kinh chứ không phải nàng nói mò.
Vạn Thủ Kinh bị người ta vu oan nói ông ta say rượu cưỡng hiếp tiểu thư nhà mình, bị chủ nhà đánh chết tươi.
Bốn người ngồi vào bàn, đều có chút ngượng ngùng, Tống Thanh Vân mở lời nói trước: “Ta tới tìm biểu muội, không biết biểu muội có cách gì giúp chúng ta có một đứa con không.”
Tống Thanh Vân chỉ vào Diệp di nương và bản thân mình.
Người trong nhà chỉ biết Yến Tuyền giúp quỷ chứ cũng không biết Tống Thanh Dương mới là sư phụ lão làng, chuyện cầu con này Yến Tuyền làm sao biết, nàng chỉ có thể liếc mắt nhìn Tống Thanh Dương, xem ý hắn thế nào.
Tống Thanh Dương hiểu ý của Yến Tuyền, nhẹ nhàng xua xua bàn tay để dưới bàn với Yến Tuyền.
Yến Tuyền hiểu ý nói: “Kiếp này của Diệp di nương giống với ta, đều là tổ tiên không tích đức, đời này đã định trước sẽ long đong vất vả, làm nhiều việc thiện, tích lũy âm đức mới có thể thay đổi vận mệnh.”
Bỏ qua một nhân tố là nàng bị giáng chức hạ phàm mà nói thì nàng và Diệp di nương đều vì phụ thân tham ô sa đọa, hại rất nhiều người, tiêu hao âm đức của tổ tiên, đức mức những hậu bối như các nàng kiếp này lận đận long đong, nhiều bệnh tật, cần tích đức mới cải thiện được.
“Phải mất bao lâu mới có thể tích đủ âm đức chứ?” Diệp di nương hỏi Yến Tuyền: “Một năm? Hai năm? Hay là năm năm mười năm?”
Chuyện này… Yến Tuyền cũng không thể nào cho Diệp di nương một mốc thời gian chính xác được, nàng cũng không thể để Diệp di nương đi giúp quỷ giống nàng được.
Yến Tuyền vô thức nhìn về phía Tống Thanh Dương, hỏi hắn thông qua ánh mắt nhưng Tống Thanh Dương còn chưa kịp ra hiệu gợi ý cho nàng thì Tam biểu ca đã nói trước: “Nếu đã như vậy, tốt hơn hết nên tùy duyên đi, dù sao cũng đã có Trăn Nhi rồi. Bây giờ Trăn Nhi vẫn còn nhỏ như vậy, vừa rời khỏi mẫu thân, cũng không thể để con bé lại cảm thấy mình không có phụ thân.”
Nghe thấy hai người không thể sinh con, Tống Thanh Vân thở phào nhẹ nhõm, xem ra hiện tại y cũng không muốn có thêm một đứa con nữa.
Dường như sợ Diệp di nương tiếp tục hỏi thêm, Tống Thanh Vân vội vàng nói lảng sang chuyện khác với Yến Tuyền: “Vạn Thủ Kinh muội vừa nhắc đến là chuyện gì?”
Yến Tuyền nhìn Diệp di nương, lại nhìn Tam biểu ca, nói: “Vạn Thủ Kinh là nhân sĩ huyện Bình Hợp, là người ở trong nhà một cử nhân.”
Mấy ngày trước tuyết rơi, chủ nhà khui một vò rượu mới lớn, thưởng cho mỗi người bọn hắn một bầu.
Vạn Thủ Kinh ôm bầu rượu đến đến nỗi say bất tỉnh nhân sự, ngày hôm sau bị người túm dậy mới biết được đêm qua mình say khướt, cưỡng bức lớn tiểu thư của chủ nhà.
Hắn ta hoàn toàn không có tý trí nhớ nào về cuộc mây mưa đó, trên người cũng rất sạch sẽ, không có chút vết bẩn nào, thực sự trông không giống dáng vẻ vừa làm chuyện đó xong. Nhưng chủ nhà vẫn không nói lời nào mà ra lệnh người khác trói hắn ta lại hành hung một trận, sau đó đuổi hắn ta ra khỏi cửa.
Bên ngoài trời đông giá rét, hắn ta không chịu nổi, một mạng cứ thế ra đi, chết trong gió tuyết.
Hắn ta cảm thấy mình bị oan, cảm thấy có người giá họa cho mình, sau khi chết hồn phách không biến mất, sau đó lại nghe nói về chuyện của Yến Tuyền, thế là hắn ta bay một mạch tới Kinh thành, tìm kiếm sự giúp đỡ của Yến Tuyền.
“Bình thường người uống rượu say sẽ toàn thân không có lực, chỉ muốn đi ngủ, hoàn toàn không thể nào còn có đủ tinh thần làm chuyện đồi bại kia. Nếu như lúc đó hắn ta không say thì sau khi tiêu hao thể lực, cảm giác ngà ngà say sẽ từ từ tiêu tan, sau đó một tên người ở như hắn không thể nào say như chết trên giường tiểu thư được, có thể thấy trong chuyện này quả thực có chỗ oan khuất.”
Tống Thanh Vân thích uống rượu, lúc chuyện Tam biểu tẩu làm hồi trước bị phát hiện, nàng ta cũng thẳng thắn thừa nhận mình nhân lúc y say rượu nghỉ ngơi trong thư phòng để quyến rũ y, bây giờ y nói câu này cũng rất đáng tin.
Chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, nếu nói như vậy, hồi trước lúc Tam biểu tẩu quyến rũ y, thật ra y không hề say, y cam tâm tình nguyện mây mưa với Tam biểu tẩu, y cố ý để Tam biểu tẩu cho rằng mình đã uống say, cố ý làm cho Tam biểu tẩu năm lần bảy lượt sà vào lòng y. Nếu như y biết Tam biểu tẩu sẽ nhân lúc mình say rượu mà hành động, vậy sao y lại bỏ mặc Đổng Đại Đồng nghỉ trong thư phòng chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận