Chương 234

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 234

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng Yến Tuyền dấy lên sự nghi ngờ, song nàng cũng không hỏi, Tam biểu ca không thể nào tự cắm sừng cho mình được, trừ phi…
Yến Tuyền thoáng nhìn Diệp di nương, nếu không có gì bất ngờ thì Diệp di nương sẽ là người hưởng lợi nhất nếu Tam biểu tẩu gặp chuyện. Thật trùng hợp, nàng ta lại mang thai.
“Muốn tới huyện Bình Hợp thì phải mất vài ngày, các người định bao giờ lên đường?”
Lời nói của Tống Thanh Vân đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Yến Tuyền, nàng vô thức đáp: “Có bùa súc địa thì đi xa tới đâu cũng nhanh thôi.”
Bùa súc địa đã khơi dậy sự tò mò của Tống Thanh Vân, thấy y muốn xem nên Yến Tuyền đã sai người lấy một lá trong phòng nàng mang tới đây cho y xem, bọn họ trò chuyện thêm một lúc lâu nữa.
Sau khi tách ra, Yến Tuyền hỏi Tống Thanh Dương: “Bây giờ huynh có thể vẽ bùa súc địa hả? Nếu huynh biết vẽ thì chẳng phải chúng ta phát tài rồi sao.”
“Muội nghĩ hay quá, vẽ bùa sẽ tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Lá bùa đẳng cấp như bùa súc địa thì lại càng khó vẽ, sao có thể vẽ bừa được. Muội cứ lo luyện nội đan cho thật tốt đi, đến lúc có thể bước đi như bay, đạp gió mà đi thì còn dễ dùng hơn bùa súc địa nhiều.”
“Lại còn đạp gió mà đi được nữa à?” Mắt Yến Tuyền toát lên ánh sáng lấp lánh.
“Tất nhiên, nhưng giờ muội đừng mơ nữa, lo đặt nền tảng đi, bước từng bước một.”
Tống Thanh Dương vừa nói vừa về phòng chuẩn bị đồ đạc, dù sao gần đây cũng khá nhàn hạ, trong triều không có sự vụ gì nên chi bằng tiện chuyến này ra ngoài chơi một chút cũng được.
Yến Tuyền cảm thấy khá đúng, nàng chỉ hơi lo lắng không biết nên nói với di mẫu thế nào.
“Ta sẽ nói với mẫu thân, muội về dọn đồ đi.”
“Là huynh nói đó nhé.”
Yến Tuyền nửa tin nửa ngờ về phòng. Khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi thì nhận được tin bên Tống Thanh Dương rằng mọi thứ đã ổn thỏa, điều này khiến nỗi lo trong lòng Yến Tuyền cũng tan biến. Nàng mang theo Hoa Thái Tuế rồi ra ngoài cùng hắn.
Hôm nay gió tuyết khá lớn, gió lạnh ngoài thành lại càng buốt giá hơn. Xe ngựa di chuyển chậm chạp, ảnh hưởng khá nhiều tới dự tính ban đầu của họ, đến tận tối rồi mà còn chưa tìm được chỗ để dừng chân.
Trời tối thì lại càng khó đi hơn, Tống Thanh Dương quyết định nghỉ ngơi tại chỗ, ngủ qua đêm trên xe ngựa rồi sáng mai tiếp tục lên đường.
Yến Tuyền nghe thế cũng không phản đối, Hoa Thái Tuế nằm trong lòng nàng ngủ suốt một ngày giờ đã tỉnh táo, nó thấy Tống Thanh Dương định vào rừng nhặt củi thì nhảy vụt ra khỏi người Yến Tuyền rồi chạy theo Tống Thanh Dương.
Tống Thanh Dương ra khỏi rừng trước, khi hắn nhóm lửa xong thì Hoa Thái Tuế mới thong thả ngậm một con chuột quay lại. Nó còn cố tình lượn qua trước mặt Yến Tuyền như muốn khoe khoang bản lĩnh của mình, muốn Yến Tuyền khen ngợi nó.
Song Yến Tuyền lại không nhận ra suy nghĩ nhỏ nhặt của nó, ánh mắt nàng cứ dõi theo con chuột mãi, Yến Tuyền rất ngạc nhiên vì con chuột này lại mặc váy.
Con chuột rất to, trên người nó mặc một miếng vải đỏ bằng lụa. Yến Tuyền thấy vậy thì vô cùng tò mò, tính hỏi Tống Thanh Dương xem là chuyện gì. Nàng còn chưa kịp cất lời, đã nghe thấy con chuột cầu xin Hoa Thái Tuế tha thứ: “Thái Tuế gia gia tha mạng cho chuột, hôm nay là ngày lành để Chuột Đại Vương chúng tôi đón dâu, ngài nể mặt ông ấy mà tha mạng cho cái mạng nhỏ này đi.”
“A…! Vậy truyền thuyết chuột đón dâu là có thật sao?”
Đôi mắt long lanh của Yến Tuyền trợn tròn lên, nghe đồn vào ngày mồng ba tháng giêng, chuột đón dâu người ngủ sớm. Những gia đình bình thường sẽ rắc ít gạo, bánh ngọt vào góc nhà để chuột ăn làm quà, như vậy thì năm sau chuột sẽ không phá nhà. Trước đây Yến Tuyền đã mua bức tranh Tết chuột đón dâu và học cắt giấy với Hoa Dung, cắt hình một con chuột cái xuất giá, không ngờ hôm nay lại gặp phải chuột đón dâu thật.
“Hôm nay đã tới ngày mồng ba tháng Giêng đâu, sao Chuột Đại Vương của các ngươi đã đón dâu rồi?” Yến Tuyền vô cùng tò mò.
“Tân nương tử xinh đẹp mỹ miều, chít chít, Chuột Đại Vương muốn được sớm ngày rước mỹ nhân về dinh, chít chít.”
Trong đầu Yến Tuyền cố tưởng tượng ra dáng vẻ mỹ nhân chuột nhưng lại không tài nào nghĩ ra nổi, nàng không khỏi hiếu kỳ, muốn tới tận nơi để xem thử. Thế là, Yến Tuyền thương lượng với Hoa Thái Tuế và con chuột, chỉ cần nó dẫn bọn họ tới xem chuột đón dâu thì Hoa Thái Tuế sẽ thả nó.
Hoa Thái Tuế liếm liếm móng vuốt, không có ý kiến gì với chuyện này, nó thả lỏng con chuột ra.
Để sống sót nên con chuột không còn lựa chọn nào khác, nó dùng móng vuốt giật mạnh bộ y phục màu đỏ trên người rồi nói: “Mang mọi người đi cũng không phải là không được, chít, nhưng mà mấy người không được tới gần, nhất là ngài mèo già này, chít, nếu mà bị Chuột Đại Vương phát hiện tiểu nhân dẫn mèo tới thì nhất định nó sẽ xé xác tiểu nhân.”
“Tốt thôi, không thành vấn đề, bọn ta sẽ đứng nhìn từ xa, chắc chắn không để Chuột Đại Vương nhà ngươi phát hiện ra.”
Được sự khẳng định của Yến Tuyền, con chuột cam chịu số phận rồi đi đầu dẫn đường. Yến Tuyền và Tống Thanh Dương theo sát phía sau, hai người bước hai bước sâu, một bước cạn, giẫm lên tuyết và tới trước mặt một ngôi nhà.
“Ở đây, chít chít, đừng nói là tiểu nhân dẫn mọi người tới đây.” Nói xong, con chuột men theo góc tường rồi chui vào. Hoa Thái Tuế định đuổi theo thì Tống Thanh Dương đã nhanh tay tóm lại được.
“Vội vàng gì, lát nữa đảm bảo ngươi có lộc ăn.”
Yến Tuyền huých khuỷu tay vào bụng Tống Thanh Dương, đưa tay bế Hoa Thái Tuế: “Đã đồng ý với nó là sẽ không làm loạn hôn lễ của Chuột Đại Vương rồi, sao có thể nói không giữ lời được. Không cho ngươi phá đâu đấy, khi nào tới huyện Bình Hợp ta sẽ mua cá cho ngươi ăn.”
“Biết rồi, meo meo.” Hoa Thái Tuế không cam tâm tình nguyện lắm khiến Tống Thanh Dương hơi buồn cười, hắn vươn tay ôm Yến Tuyền và Hoa Thái Tuế để cùng nhau vào tường.
Khoảnh sân không hề nhỏ, nhìn bố cục bên trong chắc hẳn là của một địa chủ hoặc lớn gia nào đó. Có điều trong nhà không có người, trong sân đèn đuốc sáng trưng, thịt rượu bày đầy bàn, giống hệt như con người thành thân rồi mở tiệc chiêu đãi tân khách, khác mỗi cái là nơi đây toàn chuột mà thôi. Bọn chúng ngồi quây quần quanh bàn rồi ăn uống như vại, vô cùng sung sướng.
Yến Tuyền ngạc nhiên tới há hốc miệng, từ góc độ con người khi nhìn thấy cảnh tượng này thì nàng không hề thấy vui mừng chút nào, thậm chí còn thấy đáng sợ, không dám nhìn kỹ lũ chuột lít nha lít nhít trên bàn.
Hoa Thái Tuế lại vô cùng phấn khích, vung móng vuốt sắc bén ra, nóng lòng muốn nhảy xuống lớn khai sát giới.
Yến Tuyền ôm thật chặt để nó không tuột khỏi vòng tay mình.
“Không biết ngôi nhà này của ai mà lại cho chuột ở trong nhà ăn uống nhiều như thế.”
Nói chung, người có tiền thích xây biệt viện giữa vùng non xanh nước biếc, quanh năm hiếm khi đến ở, chủ yếu để một vài người hầu trông coi, ngôi nhà này có lẽ cũng như vậy nên giờ đã bị lũ chuột chiếm lấy.
Nén cơn nôn nao, Yến Tuyền nhìn quanh sân nhưng không thấy chuột tân lang, tân nương. Theo như phong tục của loài người thì bây giờ tân lang tân nương hẳn đang ở trong phòng vén khăn cho tân nương, uống rượu giao bôi, những con chuột này cũng vậy chăng? Không biết là động phòng trong nhà chủ hay trong hang chuột nữa.
Có khi là trên giường cao gối mềm cũng nên.
Yến Tuyền suy tư rồi nói phỏng đoán này của mình cho Tống Thanh Dương nghe, hai người một mèo lén đi vòng qua hậu viện, quả thật tìm được tân lang tân nương ở trong một gian phòng. Nhưng trong phòng không phải hai con chuột mà là ba người, gồm một nữ hai nam.
Chuyện gì thế này?
Yến Tuyền thấy mà ngỡ ngàng, phải xác nhận lại cảnh tượng này lần nữa. Nến long phượng, áo cưới màu đỏ, khăn trùm đầu tân nương, rượu giao bôi, mọi thứ đều xác nhận rằng đây chính là phòng tân hôn, đôi nam nữ mặc đồ đỏ kia hẳn là tân lang và tân nương.
Nhưng người thứ ba bị trói trên giường kia là sao đây?
Chưa để Yến Tuyền kịp suy nghĩ, tân lang không để tâm tới tân nương tử đang thút thít từ chối mà thẳng thừng xé toạc váy cưới của nàng ta, chiếc yếm màu đỏ thêu hình uyên ương bị rách một mảng lớn, hai đầu uyên ương bị chia làm hai nửa, cặp vú trắng như tuyết lõa lồ xổ ra ngoài.
Tân nương tử khóc lóc gào thét không chịu, nam nhân bị trói chửi ầm lên, chửi cả tông ti họ hàng tên tân lang kia. Nhưng dù bị chửi mắng, từ chối thế nào thì tân lang kia cũng không dừng lại, đôi tay dài ngoằng đầy lông tơ đen bắt lấy bầu vú mềm mại trắng nõn của cô nương, vân vê xoa bóp nhào nặn thành đủ hình dạng.
Vừa cúi đầu xuống, cái mỏ nhọn của nó há ra ngậm lấy núm vú hồng hào, vừa mút vừa liếm, bôi hết đống nước bọt lên khắp đôi gò bồng.
Lúc này Yến Tuyền mới để ý, tân lang đội mũ mang hình mặt chuột, xấu xí, nhìn giống như một con chuột lớn. Trái lại, tân nương tử lại có vẻ ngoài vô cùng nổi bật, mày liễu, mắt hạnh, dù khóc cũng khiến người ta cảm nhận như hải đường trong mưa, đẹp không sao tả xiết. Mỹ nhân đẹp đẽ giống hệt lời con chuột kia nói, chẳng lẽ ba bọn họ đều là chuột tinh? Chuột Đại Vương chiếm đoạt, mạnh mẽ chiếm lấy mỹ nhân chăng?

Bình luận (0)

Để lại bình luận